Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Ngay tại thời điểm Phác Tú Anh xoay người rời đi, Kim Tại Hưởng thề rằng, nếu có gặp lại, anh sẽ xem cô như người xa lạ...Thế nhưng...Phác Tú Anh lại ở đây, hơn nửa đêm, ngồi xổm trước nhà anh, đôi mắt long lanh đáng thương, mũi hít hít lại còn hắt xì. Người ta chưa nói câu nào ngài Kim đã bùng nổ trước: "Em tự làm khổ mình thì có ích gì? Có giỏi thì em hành hạ anh đi!"…
- Chaeyoung, em là người hầu của tôi, sau này phải nhất nhất nghe lời.- Dạ cô chủ.- Cởi quần đi bé.*( Chỉ đăng ở Wattpad, vui lòng không chuyển ver hay reup dưới bất kì hình thức nào, nếu đem đi bị phát hiện sẽ được coi là ĂN CẮP TÁC PHẨM)*…
"Em bị bắt rồi, anh đã bị em bắt chưa?"aka,Cảnh sát trưởng Min nhức đầu vì cậu trai phá phách nhất thành phố phải lòng con trai cưng của ông.__truyện của mình. vui lòng không đem đi đâu khác.…
đây là fic thứ 2 về Lismin của mình >< Tác Giả : Dư Tiểu Thuần Thể Loại : Ngôn Tình Nguồn : diendanlequydon Trạng Thái : đã full ( 40 chương )Văn án :Đúng là như vậy , một gã đàn ông giàu có , một cô con gái của giám đốc sắp phá sản ... Chỉ vì muốn cứu công ty nên cô mới bị cha mình bán cho anh , cô hoàn toàn không có hứng thú gì với chuyện này .Cô mang tâm trạng buồn bã vì cưới người mình không yêu , còn anh thì dùng mọi cách để chiếm được trái tim cô . Nếu cô vẫn còn lì thì tôi sẽ bắt cô phải hối hận ... Liệu gia đình mới thành lập này có trụ được dài lâu?…
Tôi đem kí ức và nỗi nhớ em hóa thành tro bụi sau cái ngày mà em cắt đứt hẵn liên lạc với tôi. Nhiều khi tôi từng ước, ai đó trả em về với tôi được không, trả em về cái tuổi mười bảy đầy đắt giá, trả em về những buổi nắng vàng giữa mùa Hạ em đi cạnh tôi, trả em về lúc em nhìn tôi bằng đôi mắt yêu thương và nói "em nhớ anh."Tôi đã từng giận em, thậm chí hận em, tôi hận em xem thường tình cảm của tôi, tôi giận em vì cho dù em có buồn, em có gặp chuyện nhưng em vẫn đối diện với tôi bằng nụ cười tươi như ánh dương mặt trời đến thế. Hàng vạn lần tôi lập ra cái diễn cảnh sẽ gặp lại em, nhưng rồi bảy năm sau, tôi dường như nhận ra bản thân mình chẳng thể bao giờ gặp lại em nữa rồi.Em thân mến, nếu một ngày em nhận ra bản thân mình chẳng còn gồng gánh nỗi cái sự đau khổ cuộc đời gây ra nữa, em cứ nói với tôi, hãy khóc với tôi, miễn em nói "hôm nay em không vui" tôi sẽ đến bên cạnh em, cùng em vượt qua cuộc đời vốn dĩ không đối đãi vơi ai một cách ngọt ngào này.…
Dạ Fic OffGun Đầu Tay Của Hzan ạ🙏Truyện có tình tiết hư cấu Không có ý xúc phạm đến bất kì một cá thể nàoMọi người đọc truyện văn minh và vui vẻ ná:33…