Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: Khĩnh Khiếu Ngã Dục DãNguồn: haanhcu.wordpress.comThể loại: Hiện đại, 1×1, cường công cường thụ, cao H , dương quang kiện khí tiểu bạch thụ x phúc hắc quỷ súc dâm tà công , HEVăn ái : Thụ trong một lần bị nhờ sai đi mua đồ vì muốn về nhà sớm mà đi tắt qua con hẻm nhỏ cuối cùng lại tao ngộ đánh lén .Bị công mang về nhà và HHHH .Từ đó bắt đầu đoạn nghiệp duyên của họ .…
Hắn gặp cô trong tang lễ của tài xế xe. Nhìn thấy cô hắn động lòng trắc ẩn sắp xếp cô trong nhà, năm ấy cô vừa tròn 16. Hắn không để tâm tới cô...bẵng đi mấy năm sau cô xuất hiện trước mắt hắn khiến hắn không thể buông tay cô. Hẵn nhiều lần cưỡng đoạt thân xác cô nhưng trái tim cô dường như chưa bao giờ có chỗ cho hắn. Tâm tư của hắn con người hắn tất cả đều vì cô mà thay đổi. Liệu rằng 2 con người 2 thế giới khác biệt có cùng 1 chung 1 lối...P/s: nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được sự đồng ý của tác giả!!…
Quý Ngôn và Tần Vị đến với nhau từ năm hai người 15 tuổi. Tần Vị tính tình rất ngang ngược nhưng vô cùng yêu thương Quý Ngôn, vì cậu mà mâu thuẫn với người nhà, không kế nghiệp gia đình, đi nuôi cậu ăn học. Một lần Tần Vị nhập ngũ, bảo Quý Ngôn chờ mình 2 năm, thì nửa năm sau khi nhập ngũ xảy ra chuyện mà mất trí quên hết mọi chuyện, cưới vợ sinh con. Một lần chờ của Quý Ngôn tới 7 năm, trong 7 năm luôn nhớ về Tần Vị, vẽ rất nhiều tranh về anh. Nhưng 5 năm trước nhận được điện thoại từ mẹ Tần Vị, nói rõ với cậu, anh đã có vợ có con, không nhớ gì về cậu, cầu xin cậu tha cho Tần Vị. Nghĩ rằng Tần Vị đang đầm ấm hạnh phúc, mình thì không còn mục tiêu sống, Quý Ngôn uất ức cắt cổ tay tự sát du hồn về bên cạnh anh.Mỗi ngày nhìn cảnh hai cha con Tần Vị vui vẻ mà vừa đau khổ vừa thỏa mãn, lúc này Tần Vị đã ly hôn vợ. Về sau đúng 2:30 - 3:00 sáng, cái giờ Quý Ngôn tự sát đều xuất hiện trước mặt Tần Vị. Anh hằng đêm đều trò chuyện với vong hồn của cậu, cảm giác thân thuộc mà yêu luôn một hồn ma. Tại lúc đó em trai và bạn của Quý Ngôn đến gặp Tần Vịtrả thù, làm cho anh đau khổ, tuy có đau khổ không biết từ đâu nhưng vẫn không nhớ ra, chỉ biết hồn ma của Quý Ngôn là người mà những người kia nói đến.Sau một lần bị tai nạn tông xe, chấn thương đầu mà Tần Vị nhớ ra mọi chuyện, lúc này mới đau khổ toàn diện và quyết định nói với mẹ rằng sẽ đi theo Quý Ngôn, không thể thất hứa lần nữa.PS: tới chương 48 sẽ có 1 chút loạn luân là quý trạch và quý ngôn nhưng chỉ là đơn phương của quý tr…
Asamura Yuuta, một học sinh cao trung bắt đầu sống cùng dưới một mái nhà với cô nữ sinh đẹp nhất khối- Ayase Saki dưới danh nghĩa anh em sau khi bố mẹ cả hai quyết định tái hôn. Chứng kiến cảnh bất hòa giữa hai vị phụ huynh trước kia của mình, cả hai người đều có những định kiến chẳng mấy tốt đẹp gì đối với mối quan hệ nam nữ. Sau đó, Yuuta và Saki đã thiết lập nên một lời hứa rằng không ai được phép quá xa, cũng không được phép bất hòa, chỉ giữ khoảng cách cần thiết trong mối quan hệ của cả hai.…
Tác Giả gốc : Sơn Nguyệt Từ HoanEditor : MèoThể loại : Đam Mỹ, Ngọt, Ngược, Hiện ĐạiCp : Bùi Thế Anh x Trần Thiện Thanh BảoTừ lúc nhìn thấy Thế Anh, Thanh Bảo luôn trong trạng thái đứng ngồi không yên, cậu để Thế Anh vào phòng, ngồi trên chiếc ghế sô pha rộng rãi dành cho một người, nhưng từ đầu đến cuối cậu vẫn không ngồi xuống bên cạnh hắn. Cậu không hỏi hắn tại sao lại đến tìm cậu, cũng không hỏi vì sao hắn lại tìm được cậu, chỉ đứng một chỗ, nhẹ giọng hỏi hắn có muốn uống nước không. Giống như bị thứ gì đó mắc ở cuống họng, Thế Anh im lặng hồi lâu mới lắc đầu đáp: "Không cần." Thoạt nhìn có chút ủy khuất.Không khí trong phòng phút chốc trở nên trầm lặng. Cậu nhìn Alpha đối diện mình đứng lên, dùng bàn tay ấm áp của hắn kéo cậu lại gần, dùng lực rất nhẹ nhưng cũng không hề cưỡng ép, kéo cậu về phía nhà bếp. Thanh Bảo ngơ ngẩn nhìn, thời gian dường như ngưng đọng, cậu không biết đã trôi qua bao lâu, một phút hay năm phút, cũng có thể dài hơn hoặc ngắn hơn. Cậu chỉ biết, khi tiếng nước ngừng chảy, giọng Thế Anh vang lên từ trên đỉnh đầu: "Sao em lại bất cẩn thế, còn đau không?"Ôn như như một giấc mơ vậy.…
Giới thiệu - Cậu nhìn lên bầu trời trên kia xem. - Ừ... có gì sao? - Khi cậu yêu một bông hoa mọc trên một vì sao lạ, cậu sẽ không cảm thấy cô đơn khi nhìn ngắm bầu trời nữa, thay vào đó cũng là bầu trời ấy, cậu sẽ cảm thấy vô cùng ngọt ngào. Im ắng một lúc, cô gái ấy lại cất giọng hỏi: - Vậy...bông hoa của cậu là gì? Bông hoa của tôi...chính là nụ cười ngốc nghếch cùng những lời nói vô nghĩa của em kể từ lần đầu chạm mặt. Em tựa như cơn mưa bụi nho nhỏ trong những ngày cuối xuân rực rỡ, cứ miên man rồi nhẹ nhàng rơi vào lòng tôi như thế. ***Nguyệt không biết, cô có thù gì với ông trời, trong một thoáng thức giấc khỏi chiếc bàn học giữa lòng thủ đô rực rỡ, Nguyệt phát hiện mình bị xuyên thời gian trở về những năm đầu thế kỷ 20. Đứng trước khung cảnh xơ xác tiêu điều, người thân duy nhất lúc nào cũng gọi mình là con điên này con điên nọ, cô thực sự trở nên tuyệt vọng. Nhưng không được...Nguyệt không thể hèn nhát an phận làm kẻ điên điên dại dại. Cô phải vượt lên trên số phận, ông trời định vùi dập cô hả? Có mà nằm mơ nhé, để rồi xem, ai mới là người sống sót đến cuối cùng. Trước tiên, để sinh tồn được ở nơi khỉ ho cò gáy này, Nguyệt cần phải tìm người để bảo kê đã.À kia rồi! Anh chàng đẹp trai cơ bắp cuồn cuộn kia rất được đấy. Cô thích anh ta rồi, vậy thì...chi bằng chọn người đó đi. Ai ngờ, người được cô nhắm trúng lại là cậu ấm duy nhất của nhà ông Tổng Hoà, cậu Đình Long. Rốt cuộc...mối tình ấy có trọn vẹn đi tới cuối con đường hạnh phúc?…
Ngày bắt đầu viết: 13/1/2023Ngày đăng: 1/6/2023Ngày kết thúc: 13/7/2023 (Đã drop)*Lưu ý: Truyện tôi viết đều là ở Wattpad, bất kỳ truyện của tôi bị re-up ở trang web khác đều là bị giả mạo*…
"C-Cảm ơn anh." - Em nói khẽ, chân thành đến mức khiến gã vừa muốn bóp nát cái dịu dàng ấy dưới tay, lại vừa muốn nghe nó thêm lần nữa - rồi thêm nhiều lần nữa.Gã cúi đầu thấp hơn, hơi nghiêng về phía em, giọng trầm lại, khe khẽ như thể sợ dọa em giật mình:"Thế... em định cảm ơn tôi bằng cách nào đây?""E-Em... em không có gì để-""Không đúng."Gã cười, nụ cười đầy ranh mãnh và dịu dàng đến kỳ lạ."Tôi sẽ nhận phần thưởng của mình ngay bây giờ nhé, cừu nhỏ."...Geum Seongje cứu một chú cừu nhỏ, và tiện tay lấy luôn chút phần thưởng.…