RELove
Người yêu cũ...em còn nhớ.Hay là còn yêu ?…
Gửi đến NGƯỜI CŨ của bạn 1 câu đi?_____1. Chúc anh một ngày nào đó sẽ nhận ra mình không hề tốt đẹp như mình vẫn nghĩ. Mong anh sẽ đối xử với người sau này tốt hơn em…2. Tôi vẫn nghĩ về cậu vẹn nguyên như một vết thương chưa bao giờ lành, lúc đó, dù đang đi làm hay ngồi với ai, đang vui hay đang trống trải, chỉ cần chớp mắt một cái tôi cũng có thể khóc.3. Thật ra, nếu cả hai đều yêu thương và cho nhau đầy đủ quan tâm thì làm gì có chỗ cho người thứ 3 chen vào hả anh? 4. Thứ tình cảm mà tôi dành cho cậu chỉ có thể gọi là Love hate. Vừa yêu, lại vừa ghét, vừa muốn cậu hạnh phúc, lại vừa muốn cậu phải đau khổ tột cùng. Không thể khác được, không thể nào bớt day dứt hơn được.5. “Mình cùng nhau đi qua biết bao nhiêu dặm đường, vậy mà chút khoảng cách trong lòng nhau mình cũng không vượt qua được.”6. “Trời mưa người ấy giúp bạn che ô, bạn cảm động vì người ấy đã ở bên, nhưng dần dần bạn nhận ra rằng, người ấy phải rời đi thì trời mới quang mây mới tạnh được.”7. Đôi khi người ta giận dỗi để có được sự chú ý từ đối phương, còn em luôn cố giữ trong lòng bởi nói ra rồi chỉ để nhận lấy những lạnh lùng và phớt lờ của anh. rồi trong cái buồn hơn đó, lại là em phải đi xin lỗi vì đã lỡ hờn giận làm ngày của anh nặng nề…8. Rồi chúng ta cũng sẽ quên hết những lời hứa tuổi trẻ. Vậy nên hãy khoan lo nghĩ về tương lai, cũng đừng vội hứa hẹn xa vời cho những tình duyên vội vã. Cái gì đến, ắt sẽ đến. Cái gì không thành cũng có lí do của nó.9. Thôi thì mình hãy ngừng tiếc, ngừng trách và ngừng day dứt vì những chuyện đã qua. Quan trọng là những bước chập chững đầu tiên vào đời mình đã có nhau. Quan trọng là mùa thu năm đó mình đã dạy nhau biết thế nào là bình yên.❤ Không còn là của nhau - Hashtag Dawn.Cho những lần đi qua vỡ tan để trưởng thành Link: http://bit.ly/khongconlacuanhau-tikihttp://bit.ly/khongconlacuanhau-fhs…
truyện ngắnđây là truyện đầu tay của Uyên đódo chưa có kinh nghiệm nên truyện sẽ k đc mượt lắm,xin các bạn đừng ném đá,tội lắmbình luận góp ý giùm Uyên nha,UYên sẽ viết full truyện sau đó mới đăng do là lần đầu và mình muốn viết xong thì có thể sửa .đây là câu chuyện Uyên viết lấy cảm hứng từ bài hát"Dứt cơn mưa này".họ gặp nhau trong một cơn mưa mùa hạ,xa nhau cũng từ đó"gặp nhau là duyên phậnanh dùng ba năm để được gặp emba năm nữa để chờ emvà cả đời này để bên em"…
News feed của Team: Nơi cập nhật mọi thông tin mới về Team.Trên news feed cụ thể sẽ có gì nhỉ?• Thông tin các thành viên đến với team.• Những thông báo quan trọng về hoạt động của team hướng đến cộng đồng.• Lịch trình của những sự kiện hấp dẫn.• Vài dòng cảm nhận của mọi người về Fictional Team.• Vân vân... mây mây...[!] Hãy theo dõi bảng tin của chúng mình để biết những thông tin hay ho và hãy ủng hộ chúng mình nhé. (♡^♡) Thanks for all [!]…
Tạ Hành Vân là tiểu công tử nhỏ tuổi nhất của Tướng phủ, từ nhỏ đã nổi danh khắp kinh thành với danh xưng thần đồng. Một tuổi biết nói, năm tuổi ngâm thơ, bảy tuổi thuộc lòng kinh thư, được phụ thân, mẫu thân cùng hai vị huynh trưởng hết mực yêu thương, cưng chiều như bảo vật trong lòng bàn tay.Nhưng trời cao dường như luôn thích trêu ngươi người tài.Một trận trọng bệnh kéo dài suốt ba ngày ba đêm vào năm cậu 16 tuổi đã cướp đi sự thông tuệ của cậu. Từ một thiên tài được người người ca tụng, Tạ Hành Vân trở thành một mỹ nhân ngốc nghếch bị cả kinh thành đem ra chế giễu.Đúng lúc ấy, hoàng đế vì kiêng kỵ thế lực của Tướng phủ và Thái phó phủ nên đã hạ chỉ ban hôn. Tạ Hành Vân được gả cho Lục Minh Chi - đứa con duy nhất của đương triều Thái phó.Ai ngờ vị phu quân ấy lại thật lòng yêu thương cậu. Mặc cho lời thúc giục nạp thiếp của gia đình, Lục Minh Chi vẫn một lòng một dạ bảo vệ và cưng chiều vị phu lang ngốc nghếch của mình.Thế nhưng vận mệnh một lần nữa xoay chuyển.Sau một biến cố bất ngờ, Tạ Hành Vân khôi phục thần trí, nhớ lại tất cả. Khi biết bản thân những năm qua không chỉ trở nên ngốc nghếch mà còn gả cho một nam nhân, cậu tức đến nghiến răng."Ta đường đường là một đại trượng phu, há có thể cam tâm nằm dưới thân kẻ khác?"Không chút do dự, Tạ Hành Vân đưa ra một tờ hòa ly thư, quyết tâm chấm dứt cuộc hôn nhân này. Từ đó, vị thần đồng năm nào bước lên con đường khoa cử, từng bước thăng quan tiến chức, khuấy động triều đình.Một người quyết tâm hòa ly, m…
Tác giả: Đề Qua Loạn KhởiThể loại: Thanh mai trúc mã thâm tình, sủng, nam chính nhất kiến chung tình, 1x1, Nữ chính lười biếng, đại trí giả ngu, là con dâu nuôi từ bé luôn, vì cha mẹ rất bận gửi nuôi ở nhà bạn thân.Số chương: 68 chươngNhân vật chính: Chu Tích Tiệp, Kiều Đa BảoPhối hợp diễn: Lâm Nguyệt Dung, Triệu Nghị Nhiên, Chu MạchEdit: momo612Lớn lên bên nhau nên tình cảm đã nảy sinh từ lâu nhưng cô vẫn yên lặng chờ đợi bên cạnh anh sẽ có một ngày anh thấy cô thế nhưng lần này cô quyết định nói ra tất cả tình cảm của mình.Biết nắm bắt cơ hội Kiều Đa Bảo thừa thế xông lên, hùng dũng xông ký túc xá của nam sinh, từ nhỏ đến lớn đều yên lặng chờ đợi... bên người cô, tên trúc mã liền trần truồng ngăn ở phòng tắm. Cô đem ra chocolate, thô lỗ nhét vào trong miệng cậu: "Mau ăn!". Chu Tích Tiệp nhíu nhíu mày, nhìn trước mắt: khối vật đen như mực, không hề động đậy.Liệu anh có ăn hay không và cô có thành công yêu anh công khai hay không ???…
Ji Yoon- bé gái tám tuổi trong sáng, đáng yêu bỗng một ngày phải hứng chịu nỗi bất hạnh khủng khiếp: Em trở thành nạn nhân của một vụ xâm hại tình dục trẻ em nghiêm trọng, chịu những tổn thương không thể xoá nhoà về thể xác lẫn tinh thần. Trước nỗi đau quá lớn, gia đình Ji Yoon chao đảo bên bờ vực sụp đổ, song bằng tình yêu thương vô bờ bến, họ vẫn không từ bỏ hy vọng tìm lại hạnh phúc, kiên cường chiến đấu để từng chút một hàn gắn hàng rào mang tên "gia đình"...Được viết trên một vụ án có thật tại Hàn Quốc năm 2008, "Hy vọng" là câu chuyện đầy cảm động về sức mạnh của tình cảm gia đình, đồng thời cũng là hồi chuông cảnh báo về nạn xâm hại tình dục trẻ em, để lại nhiều suy ngẫm trong lòng mỗi chúng ta.…
Con trai lớn của Trung Sinh bị bại não, nhưng con trai út lại vô cùng xuất sắc.Con trai út thi đậu vào một trường 985, sau khi tốt nghiệp còn thi đỗ vào hệ thống nhà nước.Tiền đồ rộng mở, con đường quan lộ thênh thang.Không muốn để con trai út bị ràng buộc bởi gia cảnh, chồng của Trung Sinh là Thẩm Vinh Quang đã đề xuất một cuộc "ly hôn giả":Con trai lớn bị bại não sẽ do Trung Sinh nuôi.Con trai út có tương lai trong hệ thống nhà nước sẽ thuộc về Thẩm Vinh Quang.Đợi khi con dâu mang thai, hai người sẽ tái hôn.Bằng cách này, dù con trai út có sinh con trong một gia đình đơn thân, ít nhất trên danh nghĩa, nó vẫn là con của một cán bộ nhà nước và là con trai của một trưởng phòng.Không phải con trai út, mà chính Trung Sinh là người đồng ý với kế hoạch này.Kết quả là, sau khi ly hôn, Thẩm Vinh Quang lập tức tái hôn với người khác.Khi Trung Sinh đến tìm anh ta gây chuyện và đòi tiền cấp dưỡng, không ngờ lại bị chính con trai út chặn ngoài cửa.Cậu ta nhíu mày nhìn cô:Nói thẳng nhé, mẹ nghĩ ra cái kế hoạch này cũng đúng là thiên tài đấy.Một bà mẹ không có công việc ổn định, lại có một đứa con bị bại não, nói ra chỉ thấy mất mặt thôi.Mẹ có bao giờ nghi ngờ rằng anh con bị bại não là do mẹ di truyền không? Nếu không thì sao bố con lại là một cán bộ cấp phòng, mà mẹ lại sinh ra một đứa con như thế?Trung Sinh đến nhà con dâu gây chuyện, nhưng con trai út dứt khoát lái xe tông chết cô.Khi mở mắt ra lần nữa, Trung Sinh phát hiện mình đã quay trở về thời điểm Thẩm Vinh Quang đề nghị "ly hôn giả"...…
Có lẽ nàng sẽ không bao giờ đoán được nhân duyên họ tại sao lại trùng hợp như thế. Mãi vẫn dây dưa không dứt. Xa cách rồi lại tìm thấy nhau.…
Từng bước đi trong đời nhau như một bản nhạc chưa hoàn chỉnh, lặng lẽ, mập mờ, không lời. Choi Wooje và Mun Hyeonjun, từng là mối tình không rõ ràng, nhưng thay vì bước tiếp chúng ta lại chọn im lặng không nói, không giải thích, không níu lại.Một hiểu lầm nhỏ, đủ để đẩy chúng ta ra xa đến tận cùng rìa của trái tim. Khi vũ trụ đưa ta trở về bên nhau, tưởng như thời gian đã cho mình cơ hội. Nhưng có những bản nhạc, dù vang lên đẹp đến đâu... cũng chỉ kéo dài đến đoạn cuối.Một câu chuyện tình lặng lẽ, day dứt, và không trọn vẹn, nơi tầng cuối cùng chính là nơi ta đánh rơi nhau mãi mãi.…
Tên truyện: Gấp Mặt TrăngTác Giả: Trúc DĩVăn án:Ngày mà từ bỏ theo đuổi Phó Thức Tắc, Vân Li đỏ cả vành mắt, xóa bỏ tất cả những phương thức liên lạc có liên quan đến anh.Về sau, vào một ngày khi hai người đã ở bên nhau.Vân Li không giỏi về việc giao tiếp với người khác, xoắn xuýt một hồi lâu có nên xóa bạn với người bạn khác giới đột nhiên có biểu hiện sự ái muội với cô hay không.Phó Thức Tắc dựa trên sopha ở bên cạnh, lười biếng nhìn cô, đột nhiên cười một tiếng, ngữ khí không mấy ôn hòa: "hay lắm."Vân Li ngẩng đầu nhìn anh: "?""Xóa bạn wechat với anh thì dứt khoát đến như vậy.""......"#Nữ truy nam#Chứng sợ hãi giao tiếp mức độ nhẹ * bệnh tật ốm yếuLập ý: cuộc sống tích cực.…
MỘNG HOÀI NAM [Song hướng cứu giúp]Tác giả: Đào Chi Chi ChiLoại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, Tình yêu.Vẫn là bộ dáng từ chối như cũ kia của anh: "Đừng động vào tôi, chúng ta không giống nhau.""Trần Bắc Tứ." Nam Lê bình tĩnh mở miệng: "Cậu nói lại lần nữa,""Tôi nói." Thiếu niên cúi người tới gần, mái tóc ẩm ướt che khuất hai tròng mắt đen láy, xương ngón tay nắm lấy cán ô cũng trắng bệch, khàn giọng nói:"Đừng bỏ tôi lại."Trần Bắc Tứ cho rằng, cuộc đời của anh từ khi sinh ra đã định là vực sâu vạn trượng, vũng bùn vô tận.Nhưng chưa từng nghĩ tới có một ngày nào đó, cô gái mặc váy trắng đứng ở dưới ánh trăng sáng vằng vặc nhìn anh, ý cười dịu dàng nói với anh:"Trần Bắc Tứ.""Nếu như ở đây không có người yêu cậu, vậy thì để tôi đến làm bề tôi một lòng của cậu."…
- Nơi này share những tài nguyên do chính tớ sưu tầm hoặc tự make và tutorial một vài mẹo nhỏ về edit cho các cậu (trình tớ cũng cùi bắp lắm nên có gì gạch đá nhẹ tay nha hiuhiu)- Thấy hay hay thì đừng quên vote + tặng Ann đáng iuuuu một follow nghen ^^Bìa edit by: me (Credit: harupsds, Thương)…
ĐẾM NGƯỢC TRONG KHƯƠNG GIATôi biết trước ngày mình sẽ chết.Không phải vì bói toán, cũng không phải vì ai cảnh báo-mà vì tôi đã từng đọc đến trang cuối của cuộc hôn nhân này.Khương gia là đỉnh cao của giới tài phiệt.Khương Đình Vũ là người thừa kế hoàn mỹ-giàu có, quyền lực, đẹp đến mức khiến người khác mất cảnh giác.Chỉ có một khuyết điểm duy nhất: anh bị đồn là kẻ ngốc.Còn tôi-vợ anh-là người sẽ chết dưới tay chính người chồng ấy.Một năm.Đó là thời gian còn lại trước khi mọi bí mật bị lật mở, mọi phản bội bị thanh toán, và tôi trở thành vật hi sinh cuối cùng của Khương gia.Lần này, tôi không định đi theo kịch bản đã được viết sẵn.Tôi lau sạch lớp ngụy trang ngu xuẩn của quá khứ, từng bước cắt đứt những mối quan hệ nguy hiểm, âm thầm lấy lại quyền kiểm soát trong cuộc hôn nhân tưởng chừng hoàn hảo ấy.Anh giả ngốc.Tôi giả ngu.Trong căn nhà xa hoa mang tên Khương gia, mỗi ánh mắt đều có thể là dao, mỗi nụ cười đều giấu sát ý.Đếm ngược bắt đầu.Chỉ có một người được sống đến cuối cùng.…
"Cuộc sống vốn có muôn vàn đứt gãy, vậy thì câu chuyện dù có lãng mạn, cũng đâu nhất thiết phải lành nguyên?Tạm biệt anh, tạm biệt chúng ta của tuổi 17."…
"Năm Ấy Gặp Anh, Là Mùa Hè Đẹp Nhất" là câu chuyện ngôn tình thanh xuân kết hợp màu sắc tổng tài xoay quanh Hạ An Nhiên - cô sinh viên trẻ đầy nhiệt huyết, và Lục Thừa Phong - chàng tổng tài trẻ tuổi, lạnh lùng nhưng sâu sắc. Từ một cuộc gặp gỡ đầy trớ trêu trong cơn mưa đầu mùa, hai con người thuộc hai thế giới khác biệt dần bước vào cuộc sống của nhau. Giữa giảng đường tuổi trẻ, áp lực gia đình và những sóng gió thương trường, tình yêu của họ lớn lên từ những rung động đầu đời, nhẹ nhàng nhưng day dứt, là hành trình cùng nhau trưởng thành và chữa lành.…
"Tôi đang ở đâu đây ?""Đây là đâu ? Sao tôi không biết gì hết ?? ""Ai đó cứu tôii vớiiii !!!"Khi tỉnh dậy điều tôi biết đầu tiên đó là : tôi đã kết hôn với một người xa lạ ...à không MỘT ÁC MAAA !!!Không ai cứu tôi hếtt ! Tôi chờ đợi trong sự tuyệt vọng ...có lẽ tôi sẽ chấm dứt đời mình ngay tại đâyy ..."TÔI KHÔNG CHO PHÉP EM CHẾT !" "!!!???"…
Nhà ở khu nhà cấp cao —— một tòa ngọc thạch vàng bạc tạo thành đại mộ! Tòa sơn ngắm thủy! Có xa có phó —— chôn cùng vô số! Trường sinh bất lão —— ni mã cương thi năng lão mới là lạ! Lão tử đa mỗi ngày tự sát đều không chết được! ! = = đây thật là và (can) hài (bu) mỹ (ren) hảo (du) một nhà. Khương thơ bách biểu thị từ mỗ thiên cả nhà bọn họ bị quỷ dị linh ngọc phơi nắng quá tựu xác chết vùng dậy hậu, ngày bắt đầu trở nên không gì sánh được khổ ép. Đại ca mỗi ngày ở tượng binh mã chôn cùng hãm hại luyện cương thi Binh; nhị tỷ mỗi ngày cầm roi trừu con chuột; phụ mẫu bởi vì tiểu tam cũng chôn cùng nguyên nhân mỗi ngày đánh nhau, tiểu tam ở bên cạnh giả hề hề địa gạt lệ; thặng một mình hắn yếu lẻn vào thế giới loài người cho tới cũng đủ toàn gia ăn thực vật thật sự là thái không dễ dàng = mãnh = Nếu len lén lộng thực vật ký yếu đào nào đó quỷ dị chỉ, còn có thể bị một cái ác đạo sĩ truy, vậy dứt khoát lão tử mình mở một thực tứ quên đi! Nga, đầu năm nay nói, chắc là khiếu nông gia nhạc ba? Đó chính là cương thi nông gia vui vẻ. A, khách nhân ngươi nghe lầm, chúng ta là Khương thị nông gia nhạc. Tuyệt đối không có cương thi, không cắn người nga! Lánh, bản nông gia vui vẻ nói sĩ dữ chó dữ không được đi vào.僵尸农家乐…
Một thứ gì đó ngoài hành tinh rớt xuống trái đất. Một thứ gì đó với hình dáng là một con vật nhớt nhát nhỏ bé nhập vào một người con trai tóc vàng. Người con trai tóc vàng bị đưa vào phòng thí nghiệm và sát hại vô số người chỉ để cố gắng thoát ra ngoài.Một cô con gái của một nhà thí nghiệm nhìn thấy người con trai tóc vàng đang tiến tới gần mình với một cánh tay bị đứt rời. Thi thể cha cô nằm lăn lóc ngay sau lưng người con trai đó. Cô sợ... Cô rất sợ... Anh sẽ làm gì cô?…