Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
" Ái tình là gì, ngươi có biết không?"- Ngươi nhìn ta bằng ánh mắt xa xăm." Độc dược"- Ta không do dự trả lời.Dù biết là sẽ chết nhưng ta vẫn nguyện như con thiêu thân điên cuồng lao vào.Dù biết là không có lối thoát nhưng ta vẫn nguyện si mê làm tất cả chỉ đổi lấy 1 nụ cười của ngươi." Ngươi có biết hoa bỉ ngạn không?"Ta biết chứ...Nó là 1 đóa hoa diễm lệ...Nhưng chỉ có thể ngắm mà không thể động tới...Cũng như ngươi...Chỉ có thể đứng từ xa nhìn...Mà không thể chạm tới...…
Tận cùng của thế giới, nơi hoa anh đào nở rộ:Vậy tận cùng của thế giới là đâu?Tận cùng của thế giới...Là khi hai con người yêu nhau và họ gặp được nhau.Tận cùng của thế giới...Là khi thế gian cùng sáng và tối đi trong từng nhịp thở.Tận cùng của thế giới...Là ngày anh tìm thấy em, em tìm thấy anh.Ta tìm thấy nhau.Tận cùng của thế giới...Là ở đó, nơi hoa anh đào nở rộ.- Tự Viết -Mình chỉ đăng duy nhất bộ truyện này ở Wattpad với ID là Kabguanb, mọi web khác ngoài wattpad đăng tải đều là sử dụng không thông qua bất kì sự đồng ý nào từ mình !!!_____________________Đây là câu chuyện mình viết dành tặng cho OTP real như nồi bún của mình =)))) về chàng trung sĩ khù khờ nhưng sau lưng rất nhiều bí mật cùng cô thiếu uý mạnh mẽ xinh đẹp, cặp đôi hot nhất ở sở cảnh sát tokyoLưu ý: mạch truyện thiên về tình cảm của Takasato, sẽ có yếu tố bạo lực, máu me, có yếu tố tâm lý học, mọi sự kiện trong truyện bắt đầu từ sau movie 25 Conan "Nàng dâu Halloween"😻😻😻😻😻😻…
Bạn muốn...Một câu chuyện hường phấn, hay ngược tâm, hãy ghé chơi vào thứ 2 và thứ 5Một mẩu chuyện hài, hãy đợi đến thứ 4Cuối cùng, cảm giác rùng rợn sẽ giúp bạn đỡ cảm thấy sến sẩm. Nào, hãy ghé vào thứ 3 và thứ 6--Biệt đội 5 anh em siêu nhân Gao bảo vệ NamJoon--Thân ái !…
Bởi phần 1 đã đạt đến tối đa Chương có thể Up nên mình chuyển sang phần 2 tại đây !Toàn bộ Trái đất đều rơi vào một mùa Đông khắc nghiệt kéo dài mãi không có điểm dừng, dẫn đến nhân loại gần như rơi vào diệt vong. Không phân biệt vùng miền, không phân biệt ranh giới, không phần biệt đất liền hay biển rộng, bão tuyết đổ bộ ở khắp mọi nơi tạo ra thêm cho Trái đất một lớp vỏ mới bằng băng, chôn vùi đi hầu hết nền văn minh nhân loại. Nguyên nhân dẫn đến hiện tượng chết chóc này cho đến nay vẫn chưa được làm rõ.Trong lúc người người nhà nhà tìm mọi cách để giữ ấm cùng mạng sống, tại một cánh rừng nho nhỏ, có một chàng trai đang thoải mái tận hưởng một cốc cacao nóng trong một ngôi nhà bằng đá vững trãi.…
Sùng Vũ Đế Nguyên Võng tựa như thường ngày, ngồi ở thượng thủ long ỷ, nghe phía dưới thần tử liên miên lải nhải, trong não lại nghĩ đến hôm nay là người nọ sinh nhật, bản thân chuẩn bị lễ vật không biết nàng hội sẽ không thích.Nghĩ người nọ buổi sáng ngủ say bộ dáng, Sùng Vũ Đế khóe miệng không khỏi treo lên một tia mỉm cười.Phía dưới thần tử thấy vậy tình hình, không khỏi mồ hôi lạnh đầm đìaĐột nhiên, nhất nữ tử xâm nhập đại điện,"Bệ hạ... Hoàng quý phi nương nương băng ."vị này hoàng quý phi nương nương độc sủng hậu cung tồn tại đã lâu, ở dân gian cũng có "Trời sinh yêu mị, hại nước hại dân" thuyết, Ngẩng đầu, đã thấy kim thượng khóe miệng chớp chớp càng thêm lợi hại,Sau một lúc lâu, hắn mới chậm rãi nói: "Theo hôm nay khởi, mỗi ngày trảm một người. Hoàng quý phi một ngày không dậy nổi, trảm nhân liền không thể gián đoạn."Sau có người tra sử, nhìn đến một đoạn này, không khỏi kinh hãi: thệ giả đã qua đời, có thể nào lại tỉnh? Như thế quá nghiêm khắc, chẳng lẽ vị này quân thượng cưới là một vị quỷ phi?Kiếp trước, nàng là lẻn vào hắc đạo thế gia nằm vùng cảnh sát,Thận trọng, dè dặt cẩn thận,Lại ở nhiệm vụ hoàn thành là lúc, một cái mềm lòng, bị biến thái gia chủ lôi kéo đồng quy vu tận.Kiếp này, nàng là Đại Dư hoàng triều trong cung đình nho nhỏ cán y nữ,Từng bước duy gian, trăm chịu đựng thành cương,Lại ở tu thành chính quả là lúc, một cái mềm lòng, bị biến thái hoàng tử lôi kéo cộng phó địa ngục.…
Đây là một truyện ngắn nhỏ được viết bởi Ki nha. Truyện thuộc chủ đề thanh xuân vườn trường. Là một câu chuyện bình dị, có thể trong cuộc sống cũng sẽ có đó. Họ là những nhân vật không tên, vì khi bất kì ai xem truyện cũng sẽ thấy một phần mình trong nó, nên nhân vật mới không tên. Nếu trên đời này có thứ rắn hơn cả kim cương, thì Ki nghĩ đó là tình cảm giữa con người. Mỗi chúng ta được bao nhiều lần thanh xuân, nên hãy sống và biết yêu thương nhiều hơn, gặp khó khăn thì luôn có gia đình và bạn bè ở bên. Cứ đi đi rồi sẽ đến.!?----- Tôi...tôi xin lỗi, chỉ là thế giới của họ không thuộc về tôi. Họ và tôi là hai đoạn thẳng song song, mãi không có một điểm chung.Câu nói của cậu có phần ngập ngừng, ánh mắt nhìn xa xăm ngoài kia cửa sổ, ánh mắt lơ đãng ngắm nhìn từng áng mây trăng đang trôi lửng lờ trên bầu trời xanh thẳm kia. Phải, áng mây trắng một màu như những gì tôi đang đoán suy nghĩ của cậu, một mảng trắng nhòa, chẳng biết cậu đang nghĩ gì. Nhưng chắc chắn là tiêu cực, tôi phải 'chỉnh' cái tư tưởng này mới được.Tôi chủ động bước đến trước mặt cậu, để mặt cậu đối diện trực tiếp với mặt tôi.- Tôi sẽ là một đoạn thẳng cắt ngang hai đoạn thẳng song song đó...Giờ thì có điểm chung rồi đó, có cùng một đường thẳng, có góc đồng vị bằng nhau, còn cả so le trong, hay trong cùng phía cộng lại bằng 180 độ tròn đấy thôi. -Tôi hào hứng nói.…
Ngụy cửu là một hỗn nói người trên, tại hắn đích quan niệm lý, thế giới bất phân hắc bạch, chỉ có màu xám. Đạo nghĩa phóng hai bên, lợi tại bãi trung gian.Tạ Vấn Thiên là điều giáo sư, một cái rất ngầm đích chức nghiệp, nhưng hắn lại có được một viên rất ánh mặt trời đích tâm. Bởi vì hắn tin tưởng nghề nghiệp có thể làm cho người ta đái đi khoái hoạt.Mỗi người cũng có thể có chính mình đích kiên trì, ngụy cửu kiên trì chính là ích lợi tối thượng, mà tạ Vấn Thiên lại kiên trì trứ đạo đức tối thượng, tại đây tràng đánh giằng co lý, đến tột cùng ai có thể làm cho ai cúi đầu?Vai chính:Tạ Vấn Thiên, nam, hai mươi chín tuổi, độc thân chức nghiệp: chuyên nghiệp điều giáo sưNgụy cửu, nam, ba mươi ba tuổi, độc thân phụ thân chức nghiệp: nửa trắng nửa đen đích lão bảnNgụy tiểu tiểu, nam, mười tuổi, độc thân tiểu P hài chức nghiệp: học sinh tiểu họcTớ đề cử truyện này cho những ai muốn thử thể loại SM mà e ngại dẫm phải lôi hay shock nặng vì mức độ SM quá "cao cấp"Anh công M bị bạn thụ điều giáo từ từ nên SM trong đây rất nhẹĐừng nhìn tựa đề truyện đã sợ, truyện ấm áp, có tình yêu đàng hoàng chứ k chỉ SM thôi đâu ~Quá trình chủ yếu là anh công muốn cua bạn thụ về nhà, bày trò tiếp cận bạn thụ = SM, vì anh công mới bắt đầu + ko phải loại người ham bị ngược nên bạn thụ ôn nhu hết sức, bởi vậy SM cũng như khôngCái hay nhất mà truyện đề cập tới đó là: Đừng bảo SM là biến thái, vì sao?…
Tác giả: Nam linhVăn án【 chúc mừng ngài mở ra bản sao: Ác mộng · Gotham 】【 chúc mừng ngài tái nhập tư liệu phiến: Apocalypse xâm lấn 】【 chúc mừng ngài biết khóa nhân vật: Đi vào thời mãn kinh hơn nữa đang ở ý đồ ấu đả ngài táo bạo đại con dơi, mông lại kiều cũng không có thể che dấu nói lao đại lam điểu, chậm rãi giơ súng lên chi tính toán thình thịch ngài đỏ thẫm, đang ở đem ngài làm thành biểu tiểu hồng cùng ý đồ đem ngài bắn xuống dưới tiểu chim cổ đỏ 】【 chúc mừng ngài đọc thủ kịch tình: Bị lão con dơi mở ra con dơi cơ theo Gotham tây thình thịch đến Gotham đông, bị con dơi gia theo Gotham ngỏ tắt nhỏ đuổi đi đến Gotham bến tàu 】Sandra: ? ? ? ? ? ? ?Hiện tại tự sát còn kịp sao? ? ? ?# nếu có thể trọng đến ta muốn chọn mạn uy #【 chúc mừng ngài mở ra bản sao: Ác mộng · Manhattan 】Ta chỉ là tùy tiện nói nói a! ! ! ! !Dùng ăn chỉ nam* chính kịch ̣ phong, đặc biệt chậm nhiệt, cảm tình tuyến phát triển đặc biệt chậm chạp chậm nhiệt*CP chưa định, quá trình tối, cuối cùng 1V1* nữ chủ tư thiết cự nhiều, đặt ra Tô Sảng* có thể hội OOC hy vọng đại gia vạch* nếu có BUG đại gia có thể đưa ra ta sẽ sửa chữa Nội dung nhãn: Anh mỹ kịch dị năng siêu cấp anh hùngTìm tòi mấu chốt tự: Diễn viên: Sandra · Sean ┃ phối hợp diễn: Batman, siêu nhân, Ironman, mỹ đội ┃ cái khác: DC, chính nghĩa liên minh, mạn uy, Avengers…
Thể loại: Diễn sinh, Không CP, Hiện đại , HE , Manga anime , ConanNgươi không biết lần thứ mấy không có thể cứu tưởng cứu người.Lần thứ tám, đỉnh osananajimi kh·iếp sợ mà khó hiểu ánh mắt, ngươi xé nát trên tay thư thông báo trúng tuyển, cũng không quay đầu lại mà rời đi cảnh cổng trường.Từng trương cơ hồ khắc ở linh hồn chỗ sâu trong mặt hiện lên trong óc, ngươi phát ngoan hồng mắt cá mập rớt nào đó tương lai sẽ mệt nhọc điều khiển, hiện tại còn thành thành thật thật chưa cưới tài xế, mỗ hai vị còn chưa vào nhầm lạc lối thất nghiệp huynh đệ, ở trên người bó mãn bom xâm nhập trước vài lần luân hồi lấy ra nào đó tổ chức quan trọng căn cứ.Ngươi không để bụng có bọn họ hiện tại là cỡ nào vô tội, có lẽ tương lai cũng cỡ nào vô tội -- thậm chí hoàn toàn có thể thay thế, ngươi chỉ là mệt mỏi.Thứ chín thứ, ngươi lại đứng ở cảnh cổng trường, trong tay cầm kia trương ngươi có thể một chữ không rơi bối ra tới thư thông báo trúng tuyển, ở cảnh cổng trường nổi điên tựa mà cười lên tiếng.Một bàn tay đáp ở ngươi trên vai, chỉ là người bình thường ấm áp nhiệt độ cơ thể lại cơ hồ làm ngươi cảm thấy bỏng rát."Ngươi làm sao vậy, Kagegawa?"Ngươi đột nhiên cảm giác liều mạng ẩn nhẫn tám luân hồi ủy khuất cùng hỏng mất rốt cuộc vô pháp một lần nữa áp lực trở về, môi bị cắn đến thấm huyết, nhưng ngươi vẫn là lộ ra một cái khó coi tươi cười: "...... Không có việc gì, Date."…
ĐOÀN TÀU ĐI ĐẾN VÔ CÙNG là một tác phẩm được viết ra với mong muốn chạm tới, nắm bắt những chuyển dịch vi tế nhất của tâm lý con người, những ẩn ức được chôn sâu bên dưới các suy nghĩ vu vơ, những quan sát vụn vặt và các hồi tưởng nhỏ nhặt tưởng chừng như vô nghĩa. Tác phẩm cũng là một ẩn dụ cho hành trình đi đến cái kết của ý thức, khi con người đối diện với cái chết tối hậu, những khoảnh khắc cuối cùng khi trí não tự động gợi lại vô số mảnh vụn mơ hồ trong tâm trí, để rồi từ những mảnh vụn ấy kết thành một chuỗi suy tưởng, tư duy, những cuộc hội thoại miên man không dứt vừa hết sức sâu xa nhưng đồng thời cũng nhẹ nhàng đến mức dễ dàng bị quên lãng.Vì ý đồ ấy nên toàn bộ nhân vật trong tiểu thuyết đều không có tên, gương mặt, số phận, câu chuyện của họ chỉ là những mảnh vỡ không toàn vẹn và chẳng bao giờ được lý giải cặn kẽ. Họ xuất hiện và biến mất như nhưng cái bóng thoảng chỉ để lại những dư âm thấm sâu vào tâm trí nhân vật chính, người kể chuyện. Cũng vì ý đồ ấy mà người viết đã chọn thứ văn phong nhẹ nhàng, những câu chữ miên man để kiến tạo nên không khí lãng đãng của hồi tưởng và nuối tiếc.…
Hoàng: CEO lạnh lùng, hoàn hảo. Khang: Thực tập sinh nhiệt huyết, mặt dày theo đuổi sếp.Cuộc sống tĩnh lặng của Hoàng bị Khang xâm chiếm bằng mọi chiêu trò lố lăng, bất chấp sự phớt lờ vô cảm. Nhưng khi Khang thấy Hoàng thân mật bên người khác, cậu quyết định im lặng rút lui mang theo cả sự ồn ào và ánh sáng khỏi cuộc đời anh sếp.Bất ngờ, Hoàng cảm thấy trống rỗng và khó chịu. Rồi tin đồn Khang về quê cưới vợ nổ ra. Ghen tuông bùng lên, Hoàng buộc phải bỏ lại vest và quyền lực để lao về một vùng quê xa lạ.Tại đó, Khang không còn là cậu nhân viên lóng ngóng. Cả hai cùng trải qua những khoảnh khắc lầy lội, chân thật như bắt cá, trèo cây. Đây là nơi Hoàng rơi vào lưới tình, và cũng là lúc cả hai bắt đầu một mối quan hệ vụng trộm đầy kịch tính khi trở lại văn phòng.…
Chào các độc giả, tôi là Kai - người đang phải "gánh còng lưng" cái dòng giới thiệu này vì lão tác giả đột nhiên đổ bệnh... lười.Nói về Yanagisawa Shin, cậu ta là một con quái kiệt bước ra từ bãi rác Vùng Tối tàn khốc. Với luồng Aura đỏ đen đầy uy áp và hệ Lôi điện sắc lẹm, Shin sở hữu lối đánh của một sát thủ thực thụ: nhanh, hiểm, biến ảo và cực kỳ liều mạng.Nhưng thế giới Sophion này rộng lớn và tàn nhẫn hơn thế nhiều. Hãy chuẩn bị tinh thần đi, vì về sau cốt truyện sẽ bùng nổ với sự xuất hiện của hai nhân vật chính cùng một lúc. Họ đứng ở hai chiến tuyến đối lập hoàn toàn, đại diện cho hai phe phái với lý tưởng riêng. Cuộc va chạm giữa hai thái cực này sẽ ra sao? Tiếc là tôi không được spoil thêm, giờ tôi phải đi đòi tiền công viết hộ từ tác giả đây!…
Tiểu thuyết: Nhân Viên Thư Viên 《圖書館店員》Tác giả: Lạc Lâm LangThể loại: Bí ẩn, siêu nhiên, linh dị, thần quái, hành động, phiêu lưu,... Edit: A Cửu Tiếp từ chương 201-400(🚫VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI ĐÂU KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA EDIT)Nhà văn mạng vô danh Tống Giang vì tìm kiếm cảm hứng sáng tác, một mình đến khu thắng cảnh Kích Lôi Sơn lấy tư liệu. Tình cờ, anh gặp một người đàn ông đeo kính có ý định tự sát. Trong quá trình cứu người, cả hai không may rơi xuống vách đá. Người đàn ông đeo kính tử vong tại chỗ, còn Tống Giang bị trọng thương.Dưới vách đá có một tảng đá hình hổ, bên trong phong ấn thần thú thượng cổ Bạch Hổ. Máu của Tống Giang và người đàn ông đeo kính chảy lên tảng đá hình hổ đã giải phong ấn, giải thoát thần thú Bạch Hổ. Thần thú nhập vào thi thể người đàn ông đeo kính để tái sinh. Từ đó, hai người họ bắt đầu một cuộc hành trình kỳ ảo trừ yêu diệt ma.…
Nếu hội bạn thân mà sống chung với nhau liệu nơi ở có thành trại tâm thần??!!! :vCốt truyện kể về cuộc sống và tình duyên "người hạnh phúc kẻ lận đận" của một nhóm bạn thân gồm ba cô gái quen nhau nhờ việc sống chung phòng ở kí túc xá trường.…
"Anh vẫn còn nhớ cái ngày tuyệt vời đó. Ngày mà mây đen xám xịt cả một trời. Ngày mà mưa rơi mờ nhạt từng con hẻm. Màu mưa, màu trời và cả tiếng nói của em..."…
Victoria đứng lặng giữa hành lang lát đá cẩm thạch của ngôi trường Wynthorne nhìn bầu trời xám tro bên ngoài như phản chiếu tâm tư mình. Yên ắng, tĩnh lặng nhưng nặng trĩu đến nghẹt thở, bên tai vang vọng lời nói lạnh lùng, sắc sảo, luôn biết cách khiến cô cảm thấy mình chưa bao giờ đủ tốt. Những cuộc tranh cãi, những đêm dài ẩn trong chăn ướt đẫm nước mắt, những bí mật thầm thì trong bức tường ngôi biệt thự Carrington.. tất cả đã để lại trong cô một vết hằn sâu, không thể lành bằng thời gian.Cô từng là một đứa trẻ sáng rỡ - lanh lợi, bướng bỉnh, thậm chí có phần kiêu ngạo. Nhưng kể từ ngày cha mất, kể từ khoảnh khắc cô tình cờ lật mở một bức thư không dành cho mình... Victoria đã thôi là đứa trẻ đó.Cô trở thành người mà mọi người mong đợi: lặng lẽ, xuất sắc, mẫu mực.Nhưng bên trong, cô chỉ là một cơn bão chưa từng được gọi tên.Và rồi... Henry Hartwell xuất hiện.Không ai ngờ rằng một chàng trai với đôi mắt ấm như nắng sớm và nụ cười nửa nghiêm túc nửa tinh nghịch ấy, lại có thể bước vào cuộc đời cô nhẹ nhàng như một cơn gió - mà để lại ảnh hưởng như một cơn bão thật sự.…