Này Heo!Anh Yêu Em
dô đọc đi mọi người ơi kkk…
dô đọc đi mọi người ơi kkk…
Đã mất liệu có kiếm lại được? Chờ đợi có phải giải pháp hay? Thời gian liệu có phải là liều thuốc chữa lành hay càng thêm đau đớn? Vì sao ấy liệu có soi sáng cho chúng ta? Tất cả vẫn còn là một bí ẩn, ai có thể giả đáp đây? Mọi thứ có lẽ đã kết thúc sao hắn lại níu kéo để thêm đau khổ, cô ra đi để giải thoát nhưng lại bị giam cầm. Hai người ai cũng mong thời gian có thể quay lại nhưng đều đó là không thể. Họ phải làm sao để có được hạnh phúc? Mọi người đoán xem nhé !!!Các bạn ủng hộ truyện đầu tay của mình nhé! Thank you very much!!…
Câu chuyện tưởng tượng kể về Bangtan của 10 năm về sau.Đó là những câu chuyện nhỏ thường nhật mà chúng ta vẫn thường làm, hi vọng rằng các anh thật sự có những ngày tháng như thế.Đây còn là tâm sự của tớ nữa. Tớ biết chuyện sau này, tớ, cả cậu đều không muốn, nhưng mà cuối cùng ai trong chúng ta cũng không thể níu kéo lại thời gian. Chỉ mong sau này các anh sẽ có khoảng thời gian để có thể "lười biếng", để đi chơi, để làm mọi thứ như những người bình thường khác... mà không cần luôn cố gắng, sợ hãi, nỗ lực đến kiệt sức vì những buổi biểu diễn thật hoàn hảo....--------------------------------------------------------------------------------------Đoản văn ở đây theo ý là những câu chuyện nhỏ, từng chap sẽ là một câu chuyện. Tất nhiên sẽ có trường hợp ngoại lệ, có nhiều chap để kể một câu chuyện. #Bò…
Mọi người thường nói: "Cỏ bốn lá là một biểu tưởng may mắn." Nhưng có ai từng hỏi vì sao việc thêm một chiếc lá từ cỏ ba lá ven đường lại được nâng niu như thế? Có lẽ là bởi sự khác biệt nhỉ? Nhưng liệu chiếc lá ấy có cô đơn không? Giữa muôn vàn cỏ ba lá, chỉ có nó một mình vươn lên để được nhìn thấy người đó?Cậu là Đăng trong "hoa đăng", là ánh sáng đã cứu lấy thế giới tăm tối đang mục rống trong anh. Nhưng cậu là ánh sáng, là món quà may mắn như ngọn cỏ bốn lá trong đêm giống anh tìm được. Còn anh là Minh trong "Minh Giáp" - một thứ cỏ may mắn của người xưa. Là món quà may mắn trao cho cậu cuộc sống mới. Cậu và anh khác biệt trong xã hội kia nhưng dẫu sao vẫn mong hai người được gặp nhau lần nữa...…
" Triệu hạt mưa không hạt nào rơi nhầm chỗ "Câu chuyện kể về một cô gái mang nhiều vết thương lòng được chữa lành bằng những "điều ngọt ngào" ở quán cà phê Nâng Niu.Vũ Việt Hoàng - Ngọc Linh Lan…
Anh : Người ta đồn cô là một người lạnh lùng, không có hứng thú với đàn ông cơ mà!? Cô : Đúng, tôi lạnh lùng, tôi không có hứng thú với đàn ông, nhưng riêng anh thì khác!! _______________________________________________________Ran Mori, trên trường học, trong tập đoàn, khí chất giống đàn ông, xinh đẹp, nhưng không thùy mị, dịu dàng chút nào. Nhưng đối với Shinichi Kudo thì khác. Chỉ cần anh ấy, đòi hỏi một chút, nũng nịu một chút thôi thì cũng đủ làm cho lý trí, liêm sỉ của cô rơi rớt rồi. Cô yêu anh, bất chấp tất cả để yêu anh. Mặc kệ anh không yêu cô, nhưng anh là của cô. Shinichi Kudo, trên thương trường, trong trường học đều được gọi là Nhan Thừa Vũ. Ran Mori, trên thương trường, trong trường học đều được gọi là Ngọc Trinh Sắc. Liệu chuyện tình của họ sẽ ra sao? Tình cảm của họ có được tác giả xiêu lòng ban tặng cho hạnh phúc? Cùng thả like và ủng hộ tác giả nhé!…
"Nếu như em là hoa hướng dương, tôi nguyện là ánh nắng"Author:AnnieBegin:08-02-2022End:08-04-2022…
Nàng là một cô gái ngây thơ bị cuốn vào thế giới của hắn có sắp đặt - Hắn là một tổng tài níu kéo quá khứ tội lỗi .Cô chính là một nàng công chúa phải chịu trói buộc từ nhiều phía -Hắn là gián tiếp kéo cô xuống địa ngục luôn kìm hãm theo cách ôn nhu .Nàng ta đường đường một sát thủ đứng đầu giết người theo cảm tính - Còn hắn là thiếu gia máu lạnh của 1 gia tộc danh giá Cô ấy chỉ là một người vô cùng bình thường mà cớ sao lão thiên sắp đặt cho cô gặp hắn - Hắn lăng nhăng thành tính bao nhiêu mỹ nhân cũng nếm qua như vẫn chỉ độc sủng mình nàng Nàng mơ mộng hão huyền nhưng cũng vô tâm - Mà hắn cũng không quá xui nhưng lại ăn phải thính của nàng Cô chỉ là nhân viên bán thời gian nhưng gặp hắn địa ngục huyết tế đã khai mở - Hắn là ông chủ của cô vô tình bạo ngược cô 12 con người với những tính cách đa màu số phận đưa họ đến với nhau để hạnh phúc hay làm tổn thương lẫn nhau Liệu họ có thể vượt quá những thử thách do quá khứ, hiện tại tạo ra Tất cả đều cần sự cân nhắc đôi bên…
Giữa nhân gian đầy rẫy ân oán và trầm luân, một hồ ly ngàn năm - Kha Nguyệt - hóa thân thành người để tìm kiếm đoạn tình duyên còn dang dở từ kiếp trước. Nàng gặp lại Lý Trác, người đàn ông từng yêu nàng tha thiết, nhưng nay chàng đã có thê tử là Bội Ninh.Chấp nhận bước vào phủ Lý gia với thân phận vợ lẽ, Kha Nguyệt không ngờ rằng bản thân lại trở thành con cờ trong một ván cờ đầy hận thù. Bội Ninh vì ghen hận đã cấu kết với Luân Nguyệt - muội muội của Kha Nguyệt, một yêu quái mang lòng oán độc, từng bị chính tay nàng phong ấn vì tội ác giết người. Ân oán chất chồng, yêu hận đan xen, khi tình yêu trở thành nỗi đau, liệu ai mới là kẻ thực sự chiến thắng?Trong cuộc chiến sống còn giữa con người và yêu ma, giữa lý trí và trái tim, Kha Nguyệt sẽ lựa chọn điều gì? Hy sinh tất cả để níu kéo đoạn tình dang dở, hay từ bỏ tất cả để giải thoát chính mình? Một bi kịch tình yêu đầy nước mắt, nơi mà ngay cả kẻ chiến thắng cũng chỉ còn lại nỗi đau và sự cô độc vĩnh hằng...…
Ngày ấy anh để em rời đi bỏ rơi cả một thế giới, bây giờ anh níu em về với vòng tay.* viết vui không nhận bất kì lời góp ý nào.…
Tuyển cái này cái kia ... thứ này thứ khác ....…
♥Title : *chỉ lên*♥Author : Amano Kumiko (Yur)& Kim Tuyến(Kun) (3 chap đầu)♥Disclaimer: nhân vật không thuộc về tác giả.♥Category/Genre : Comedy, Romantic, Historical, Fantasy, HE và một tí tẹo SA :3♥Rating: Ta chịu♥Length: chưa xác định.♥Tình trạng truyện : on-going♥Tốc độ post : không xác định :3♥Warning: *96% sự việc, thông tin, địa danh và lịch sử trong pic đều là hư cấu do ta bịa ra. :v*Ta tuyệt đối ko có đạo truyện nha, nếu có phát hiện gì thì chỉ là trùng hợp mà thôi.*Đây là truyện đầu tay của ta nên xác định là nó sẽ rất dở, dù thế ta vẫn sẽ không chịu trách nhiệm về bất cứ chuyện gì phát sinh từ nó ra hết. Hơn nữa ta viết cho vui, cho bản thân ta trước tiên và cho những người thích đọc, nên nếu đọc không nổi thì cứ kick back, ta không níu và cũng ko rảnh nghe chửi bới hay chỉ trích gì cả.P/s: đề nghị bn nào muốn bưng pic qua chỗ khác thì hỏi ý kiến mình một cái nha :v…
lưu ý …
“Sau này nếu con có yêu, đừng yêu bầu trời. Nó rộng lớn và xa xôi. Như cánh chim trời, dù có vun vén hết yêu thương vẫn không thể nào níu giữ.”…
-Tiếng chân bước vội trên đường..."sao anh không giữ em lại""sao anh lại bỏ mặc em""Há chăng anh đã thương ai rời"Kết Thúc Rồi... Tay cũng đã buông đừng níu kéo nữa-Tiếng mưa bắt đầu rơi lã chã tiếng kêu cộp cỗp trên mái tôn ngày càng to dần ... Cô đã cố gượng dậy để tự thốt lên lời "CHIA TAY" mặc dù từng câu cô thốt ra đều là lời giả dối như giằng xé từng phần tâm can của cô...(Mong các bạn ủng hộ)💓💓💓…
Đoạn duyên này vốn nghịch thiên trái đạo. Vốn dĩ bị nhân gian tiếu ngạo. Cớ sao còn níu giữ?... Chỉ vì một đoạn nghiệt duyên của hai ngươi khiến cho nhân gian loạn thế, tam giới náo loạn, chúng sinh lầm than...Có đáng hay không?...…
Lưu ý : Đây là Gl (18+) Oc x Char (Boboiboy) . Cụ thể là Jane x Kira'na ( JaneKira) . Có một số từ ngữ thô tục Tù nhân Jane luôn tìm cách để được gần "viên đá quý" của cô ấy, nữ hoàng hành tinh Gur'latan, Kira'na. Bất chấp việc Kira'na ghét cô ta đến nhường nào và thậm chí sử dụng cả bạo lực, nhưng tù nhân này yêu cô một cách mù quáng. Liệu rằng cô ấy có cơ hội để được nâng niu "bảo vật" Còn quan trọng hơn cả mạng sống của cô ấy không?"My Ruby... You are the light of my life..."…
"Mai mốt có chuyện gì... hay lỡ đâu sau này có ai tốt với mày hơn tao, thì... cũng đừng bỏ tao lại một mình nha, Trí Đạt?"Gió lay nhẹ cánh cỏ, như bàn tay thời gian khẽ vuốt tóc hai đứa trẻ. Dưới tán cây già loang bóng chiều, một câu nói ngập ngừng cất lên, run rẩy như tiếng thì thầm của tuổi thơ sợ bị quên lãng."Thôi đi. Một mình mày là đủ khổ tao rồi, Ái My!"Câu trả lời vang lên, nghịch ngợm như nắng trốn qua khe lá, nhưng đâu đó trong tiếng cười ấy đã có một vết nứt nhỏ - nứt từ trái tim của một đứa trẻ biết thương.Ngày ấy, cả hai cùng nghe, cùng cười, cùng gật đầu như thể lời hứa được rót vào máu thịt.Nhưng khi đã lớn, khi đã đi qua những mùa đông lạnh buốt, qua cả những lần nhìn nhau mà chẳng còn đủ can đảm để gọi tên. Liệu lời thề trẻ con năm xưa còn đủ sức níu hai trái tim đã biết tổn thương về chung một nhịp?…
Có đôi khi , chúng ta cứ nghĩ những điều đẹp đẽ và quý giá nhất là những món đồ xa xỉ . Thế nhưng , có phải không ? Tiền bạc có thể mua được những món đồ ấy , tuy vậy , nó chẳng thể nào níu giữ lại những hồi ức đẹp đẽ bên ta ... Có thể là những kỷ niệm đã xưa , đã cũ nhưng cảm xúc mà nó để lại lại chẳng bao giờ tìm thấy được lần thứ hai . Vậy với bạn , điều gì là quý giá nhất ? ♥Nắng Hạ♥…