Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Bởi vì chấp niệm duy nhất của ta là ngài! Đừng đi..." chất giọng trầm ấm khàn khàn, ngập tràn tuyệt vọng của Trường An cất lên khiến căn phòng trở lên u ám theo. Cậu run rẩy cố níu lấy đôi bàn tay trắng muốt của người kia, đôi mắt từng chứa đựng cả bầu trời sao, lúc này chỉ còn lại một màu xám xịt của tro tàn, trống rỗng và đong đầy sự tuyệt vọng tận cùng. Cho dù là như vậy, người kia dù đã khựng lại giây lát nhưng rốt cuộc vẫn dứt khoát hất tay ra, bước đi nhẹ nhàng lạnh như băng, bỏ lại thiếu niên tuyệt vọng, cô đơn ở căn phòng ấy.Cre bìa :Artist : 画画的慕白 https:// www.weibo.com/p/ 1005052038573012…
Sau thời gian kết hôn cô hỏi anh rằng: "Nói đi, tại sao anh lại yêu em ?" - Đôi đồng tử đen láy của cô lấp lánh nhìn anh đầy chờ mong. "Hửm....não em úng nước à." - Bàn tay đang rửa chén của anh bỗng khựng lại, cũng tì tay lên gạch men lát ở trên bệ bếp khẽ cười nhìn cô. "Úng..úng...cái con khỉ í, anh trả lời đi xem nào." - Hai tay cô nắm lấy tay anh đong đưa, nũng nịu nói. "Không biết, chỉ là anh thấy cái gì em cũng tốt." - Anh vòng tay ôm lấy vòng eo thon gầy, tì cằm lên đỉnh đầu cô. "Mỗi thế thôi à." - Nhận được kết quả không mong muốn, cô bất đắc dĩ nhìn thẳng vào mắt anh. "Còn nữa khi em cười nhìn như toả ra ánh trăng sáng vậy" - Anh mỉm cười cưng chiều, hôn nhẹ lên chóp mũi cô ............. Ngày hôm ấy, dưới ánh trăng anh đã nói những lời ngọt ngào như vậy, nó như suối nước mật chảy róc rách vào trái tim thương tật của cô, lấp đầy những lời đường mật vào tâm hồn yếu đuối, mong manh, sứt sẹo. Nhưng đời không như phim. Cũng dưới ánh trăng đó, trời mưa tầm mưa tã anh không phải nói lời đường mật với cô mà là nhẫn tâm kề dao vào cổ cô, nói những lời đay nghiến cô. Khi đó cô như chết lặng, người từng hứa non hẹn biển với cô, hiện giờ lại biến thành người như vậy sao.... Cô thất vọng, đau lòng, suy sụp tự hỏi rằng tại cớ làm sao một con người lương thiện, luôn quan tâm người khác, cưng chiều cô hết mực như vậy lại làm thế với cô. Tất cả bắt nguồn từ đâu, có phải do chữ "hận" mà thành ?. Mời các bạn tiểu tiên xinh đẹp đọc chi tiết nhé>-<…
"Cổ tích nói em vì tình yêu mà cam tâm chịu cạnAnh cũng có thể vì em trầm mình vào biển sâu" >Rate: MSơ lược:Lúc trước rất thích "Mỹ Nhân Ngư" của Lâm Tuấn Kiệt nên cứ thế viết ra....Câu chuyện này là hồi ức về tình yêu của một chàng tiên cá.Có những thứ, chỉ khi mất đi, mới biết thế nào là trân trọng.Có những điều, một khi đã vụt qua, vĩnh viễn sẽ không thể níu lại được.Tình cảm chẳng qua là một ván cượcCó kẻ thắng, người thuaCó người đặt cược tuổi xuânCũng có người đặt cược một đời…
Cùng là con người tại sao cô phải chịu khổ cực trong khi người ta vô cùng sung sướng. Cùng là phụ nữ, tại sao cô bị vùi dập, tại sao cô chịu phũ phàng trong khi người khác được nâng niu. Cô thật không hiểu, nghĩ mãi đến cùng cô cũng không hiểu. Và rồi cô gặp anh. Có lẽ đi hết cuộc đời này cùng anh, cô cũng không hiểu cái gì gọi là công bằng, cái gì gọi là tình yêu nhưng cô hạnh phúc. Có một người như anh ở bên, cô không hề thấy an toàn. Nhưng chỉ có anh mới làm cho cô tất cả. Và rồi, sau cái vòng quay cuộc sống, yêu nhau... lựa chọn rời xa nhau hay yêu nhau... lựa chọn ở bên nhau, đâu mới là một tình yêu đúng nghĩa.…
Đoản . Ngọt nha mọi người .BJYXSZD BJYXSZD BJYXSZD 🦁 Tiêu Chiến, tôi cũng ko muốn dấu anh nữa . Bây giờ tôi chính là thích cô ấy . chúng ta chia tay đi . 🐰 Nhất Bác, em có biết mình đang nói gì ko ? tại sao chứ ? tại xao hả ? xao em có thể đối với anh như vậy hả ? 👱♀️ Tại xao à ? tại vì tôi xinh đẹp hơn anh . Tiêu Chiến , anh nghĩ anh còn là mĩ nam đẹp nhất Chây Á nữa à . đó là chuyện của 8 năm về trước rồi . Anh đừng ở đây mà mơ tưởng nữa . Tiêu Chiến buôn tay đi , để Nhất Bác đến với tôi , đến với tình yêu mà anh ấy chọn . 🐰 Cô im đi ! 🐰 Nhất Bác , em đừng đùa nữa , chúng ta về nhà thôi , về nhà anh nấu món ngon cho em có được ko ? Tiêu Chiến níu lấy đôi tay của Nhất Bác mà nói . đôi mắt của anh lúc này đã đỏ lên . những giọt nước mắt cũng thay nhau mà rơi xuống. 🦁 Tiêu Chiến, anh đừng như vậy nữa , tôi ko đùa . chúng ta dừng lại đi .…
Cô và anh kết hôn 3 năm, anh không hề có tình cảm với cô... Nhưng khi cô quyết định bỏ cuộc thì anh lại níu kéo.Trích"Hyeon em không thể mở lòng cho tôi một cơ hội được sao?""Bà xã, em không thương anh nữa sao?"Truyện đầu tay của tui, có sai sót gì mong mọi góp ý chỉ bảo. Loveee 🫶🏻…
Mùa hè đã qua mà chúng ta chưa thể nói lời tạm biệt là một câu chuyện về tuổi thanh xuân được xuất bản từ năm 2007, và được chuyển thể thành phim điện ảnh vào năm 2014."Chừng nào kí ức về mùa hè ấy vẫn còn, thì chừng ấy, chúng tôi vẫn sẽ không hề cô độc""Sống mà cứ để quá khứ níu lấy chân thì hiện tại còn gì là ngọt ngào""Tương lai là của người lớn. Tương lai của trẻ con là người lớn. Nhưng còn tương lai của người lớn thì sao?"…
"Kể từ lúc gặp em, anh bắt đầu thích mưa. Đặc biệt là cơn mưa rào mùa hạ. Dù rơi một chốc sẽ tạnh, cũng đủ làm anh xao xuyến." Hắn ta thay "áo" mỗi năm nhưng đâu ngờ có ngày phải níu kéo một ai đó. "Em vội vàng như cái tên của em vậy. Để ý anh một chút được không?" "Hồi nhỏ, em cầu hôn anh nên giờ em chỉ được kết hôn với anh thôi đấy."…
Truyện kể về hai anh em mồ côi ở một ngôi làng trong hẻm núi vốn yên bình. Bỗng một hôm, D-Zeon - một tổ chức độc ác cùng với những Mobile Suit của họ tấn công ngôi làng, hai anh em bị chia cắt, người anh trai ( 12 tuổi ) bị bắt làm nô lệ trong mỏ prenium, em gái ( 10 tuổi ) thì làm tù nhân tại căn cứ của D-Zeon. Trong một lần đào tại một khu mỏ vắng vẻ, người anh đã phát hiện được một thứ có thể thay đổi vận mệnh của mình và cả thế giới…
Trương Quan Lục: thiếu gia nhà giàu có quyền có tiền có mọi thứ, tính tình khá trầm lặng nhưng lại cực kì dịu dàng ấm áp với người mình yêu, anh muôn có gì đều sẽ dùng mọi cách để có bằng được chẳng hạn như tình yêu của người anh thầm thích lâu nay Hoàng Tiểu Mẩn: cậu học sinh gương mẫu, tính tình hoà đồng nhẹ nhàng đáng yêu, con nhà bình dân, vô tình được thiếu gia để mắt rồi dần trở thành tiểu bảo bối được thiếu gia nâng niu trong tayCâu chuyện kể về mối tình nhẹ như gió nhưng sâu đậm có thể là cả đời không thể thay đổi nữa , câu chuyện giữa Trương Quang Lục và Hoàng Tiểu Mẫn , từ học sinh họ yêu nhau đến khi là sinh viên và cả sau khi trưởng thành vẫn bên cạnh nhau , được ủng hộ của 2 gia đình , lúc đầu là một tình yêu nhẹ nhàng sau đó gặp những biến cố xảy ra trong cuộc sống nhưng trải qua tất cả họ vẫn ở lại bên nhau yêu nhau .....…
Chào mừng đến với mặt trái của thế giới!Nơi đây không có sự yếu đuối hay nhu nhược.Cả tình yêu cũng là một thứ quá đỗi xa vời.Máu, sinh mạng và nước mắt,Sức mạnh, trí khôn và sự lắt léo,Giết, bị giết, từ bỏ, níu kéo, phản bội và hi sinh,Chúng ta-những kẻ tội đồ bị ruồng bỏ bởi Chúa,Sống bằng cách giết người, toàn thân nhuốm đầy một màu máu,Liệu chúng ta có xứng đáng được hạnh phúc?Chẳng biết nữa.Chúng ta cứ thế này liệu có ổn chứ?Cũng chẳng biết nữa.Ở cuối con đường kia có một nơi dành cho chúng ta chứ?Một nơi mà chúng ta thuộc vềChà, cũng chẳng biết nữaLỗi có phải do chúng ta không?Hay do cuộc sống quá tàn nhẫn?Do số phận quá trớ trêu?Do định mệnh sắp đặt sẵn?Không ai biết được.Chúng ta được sinh ra trên đời này liệu có phải là sai trái không?Không biết nữaTôi không biết.Họ cũng không biết.Chẳng ai biết cả.Một lần nữa, chào mừng bạn đến với nơi đây,Nơi phô bày mọi tỗi lỗi của xã hội,THẾ GIỚI NGẦM!…
lưu ý: bản này chỉ là beta, mình chỉ viết lúc rảnh rỗi và public cho mọi người đọc thử. nếu mọi người ủng hộ thì mình sẽ viết nghiêm túc còn không thì mình chỉ update lúc mình có mood. và cũng vì là bản beta nên chưa có tên chính thức, mọi người thông cảm nha!…
Nàng, Hoa Cảnh Lam Tề Nhi có một cái đầu cực kì thông minh, bối cảnh gia đình hiển hách, là bảo bối được mọi người nâng niu yêu thương trong lòng bàn tay, gen ưu tú đã khiến nàng không thể trở thành một người tầm thường, vốn sinh ra trong một dòng dõi quân sự, tài năng quân sự của nàng rất cao, trong mắt nàng: được ba mẹ cùng hai người anh trai yêu thương thì tại sao nàng phải thể hiện ta đây là người tài giỏi?Giả heo ăn hổ chẳng phải càng thú vị sao, lười biếng chính là cách tốt nhất, phải lười biếng đến nổi người gặp người thích, lười biếng đến nổi người người tức giận, càng phải lười biếng đến nổi mắng cũng không được đánh cũng không xong, chỉ có thể cưng chiều, dỗ dành, yêu thương, đây mới là cảnh giới. Nói chung tóm lại: ngốc nghếch một chút thì nàng sẽ nhận được nhiều sự yêu thương hơn.Khi thì mỏng manh như gió, ôn nhu động lòng người, khi thì điềm tĩnh nho nhã, tính tình nhu nhược, Hoa Cảnh Lam Tề Nhi vốn không tranh giành với đời, sau khi kết thúc kì huấn luyện quân đội đặc biệt chuẩn bị về nhà nhưng vì muốn giúp đỡ truy đuổi một tên sát nhân dùng súng khiến bản thân gặp cảnh ngoài ý muốn, nhưng tại sao lại xuất hiện thêm một "phản ứng hóa học"? Một triều đại hoàn toàn chưa từng xuất hiện trong ghi chép lịch sử, một triều đại cao quý mạnh mẽ, vất vả mười sáu năm, Hoa Cảnh Lam Tề Nhi nàng rốt cuộc có thể bắt đầu cuộc sống "sâu gạo"của mình nhưng cuối cùng...Hắn, Hiên Viên Mạch, giống như một thần linh...…
Cô không biết nữa, người ấy đã lừa cô một cách ngoạn mục. Lừa cô đánh mất trái tim, lừa cô mất đi nụ hôn đầu, lừa cô để cô không còn là chính bản thân mình nữa... -Yui à, đừng lo, anh sẽ bảo vệ em thật tốt- Em chỉ muốn ở bên anh thôi, xin đừng đi đâu hết nhá?____________________________________-Nè Kai, thích, em thích anh!Cô cười toe, đôi mắt híp lại đáng yêu cùng với bầu má đỏ ửngAnh xoa đầu cô, đáp:- Ngốc, anh cũng vậy mà____________________________________- Cậu bị sao vậy Kai? Vì người con gái ấy, xứng sao? - Đấy không phải là cậu đúng không, người luôn đặt lợi ích lên hàng đầu, hãy trở lại thành con người thật của mình đi!Người đó nói xong một tràng dài, anh không nói gì cả, một lúc sau mới bật cười:- Tôi? Có lẽ đây mới chính là tôi đấy, cậu không thể nói một từ 'xứng' như vậy được, bởi vì những điều tôi làm cho cô ấy đều không hối hận____________________________________Yui níu lấy tay anh lại, nửa thân dưới của cô hiện đang bị phế đến đau đớn nhưng cái đau này, nào nhằm nhò gì...-Kai, anh đừng đi... Kai hất mạnh tay cô ra nhìn bằng nửa con mắt -Lần sau đừng gọi tên tôi bằng cái giọng của cô, nghe rất khó chịuChưa nói hết, cô đã hét lên - Em đã làm gì sai vậy? Anh nói đi, em sửa! -Cô ngây thơ quá đấy, điều sai lầm nhất của cô là đã gặp được tôi…
"An này, nếu anh đã mất đi niềm tin và động lực để cho anh có thể làm ra một bữa tranh Tràm chạm khắc, làm ra một nét độc đáo riêng của nước Nam mà cả thế giới đều muốn chiêm ngưỡng hồn của người nghệ nhân trong nó. Hãy để tôi có thể trở thành nguồn động lực duy nhất đời anh, tôi không giống như những người khác chỉ thèm muốn giá trị vật chất của nó mà thứ tôi muốn là đưa kiệt tác này trở nên có giá trị hơn bao giờ hết. Xin anh, hãy để tôi là lí do duy nhất để anh tiếp tục tạo ra hồn người Việt,xin anh"" An này, nếu cả thế giới đều phản đối chúng ta bên nhau thì xin anh đừng vì thế mà rời bỏ tôi. Nếu anh làm thế thật thì tôi chết mất, chắc tôi phải trói anh lại quá~"" Ngày cậu hi sinh, tôi đã phải mất tận 1 năm để có thể chấp nhận sự thật này, tôi nâng niu bức ảnh mà chúng ta đã chụp chung với nhau mà cười cười như một thằng dại khờ. Cậu biết không, tôi đã đặc biệt làm riêng nó cho cậu đó, xem cậu trong bức tranh này kìa. Hức , chỉ tiếc là cậu không còn ở đây để có thể chiêm ngưỡng nó rồi"\Tui viết nhằm mục đích đam mê, không mục đích lấy lợi, mọi người đừng toxc nhe. tại cái này tui phải mất tận 1 năm để viết đó…