Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Mối tình 10 năm giữa Gemini và Fourth từng là một thanh xuân rực rỡ, tưởng chừng sẽ đi đến hạnh phúc trọn đời. Thế nhưng, định mệnh lại trêu ngươi họ. Fourth khoác lên mình bộ lễ phục, bước vào lễ đường - nhưng người đứng đợi em nơi đó không phải Gemini. Nhìn em cười bên người khác, Gemini không chỉ đau đớn về thể xác, mà trái tim anh như vỡ vụn. Dù phải chia ly trong kiếp này, Fourth thì thầm một lời hẹn ước: "Nếu có kiếp sau, em nhất định sẽ đi tìm anh... và yêu anh thêm một lần nữa, Gemini à.""Em hối hận rồi...Gemini anh trở về với em đi"…
Nó là một con bé đã từng chịu rất nhiều tổn thương nên mới tìm cách lẩn sang Anh để quên đi những đau buồn, vùi đầu vào làm việc và học tập. Nhưng sau 7 năm , dù đó là khoảng là khoảng thời gian dài đối với mỗi người nhưng với nó chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng không đủ để nó quên đi một người. Sau 7 năm ấy, nó về Việt Nam và gặp hắn_một tên cứng như tảng băng trôi. Tại trường Sissta School sẽ xảy ra những chuyện gì xoay quanh lũ tụi nó và cuối cùng tụi nó có hạnh phúc không? mời m.n đọc truyện nhoaaa ^______________^…
THAY BÌA NHOAnguyện cho anh hóa thành một cơn gió tự do tự tại.tên truyện có hơi ấy nhx chắc chắn HE.Lệnh nguyên tác:có thể tính cách nhân hơi ko giống hay sao đó.Truyện ngọt ngào chữa lành.Nam cọc cằn(nhẹ nhàng với mình em) x Nữ nhẹ nhàng ấm áp chữa lành.Văn án: Em và hắn chạm mặt,thân thể và tâm lý yếu đuối lại khiến em một tần xương mù,hắn thế mà kiên nhẫn dành cho em là cả cuộc đời,dần dần,hắn thay đổi,em chở thành công chúa của hắn,chỉ có thể để hắn yêu thương,nâng niu như báu vật,lại hao tâm dỗ dành.1."Ngoan đi,thuốc tốt phải đắng,mày không uống tao đành phải dùng cách đó."---2." Mày có thể chịu khổ?chịu khổ cái rắm,thay vì nghĩ thế mày hãy nghĩ cách đừng để thân thể có thể bị bay đi của mày lành lặn một chút."---3." Ăn nhiều thêm và ngủ nhiều thêm một chút là tao cảm tạ trời đất rồi,đừng để hai cái má cùa mày xẹp như vậy,tao thích nó ú na ú nần,tao nuôi mày đến béo tròn.(LỌT HỐ CHƯA BÀ CON ƠIII!)…
Tác giả:Nguyễn Trà My Thể loại:les_shoujo aj_nữ x nữ,cũng không dài lắm ạ...Lần đầu e viết truyện có gì sai sót mong mọi người bỏ qua và góp ý thêm ạ.Còn nữa gạch,đá bê tông e nhận hết ạ để về xây nhà. truyện là do e tưởng tưởng và 1 số cũng là câu truyện có thật ạ. -.- còn nữa ai cảm thấy k hay hay hoặc ns truyện ảo tưởng quá mức hay gì thì mong out ra hộ e ạ(Các chế có thể góp ý thoải mái ạ)Tình yêu giữa 1 giáo viên và học sinh kiêm Tổng Giám Đốc,đấu tranh để được gđ chấp nhận.... Lục Ánh Nguyệt:15 tuổi học ở trường THCS Gia Linh,gương mặt xinh đẹp thì khỏi nói, thành tích học tập bình thường gia đình cũng thuộc dạng khá giả, gđ có 4 người anh trai ba mẹ và Nguyệt. Trình Tố Nhã:20t là giáo viên dạy toán,xinh đẹp ai nhìn cũng mê cũng khá lạnh lùng , gia đình cũng thuộc khá giả (các nhân vật khác e sẽ giới thiệu sau) Tình yêu đâu cứ phải 1 nam 1 nữ,tình yêu là xuất phát từ con tim không cần biết người kia mang giới tính gì....…
**Trần Gia Linh** chỉ là một cô gái nhút nhát, rụt rè, không giỏi giao tiếp và luôn ngại bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình. Đôi lúc cô từng tự hỏi, tại sao bản thân không thể mạnh mẽ hơn một chút. Nhưng rồi sau này cô mới hiểu, điều dũng cảm nhất cô từng làm... chính là dám thích anh, dám để trái tim mình hướng về một người mà cô tưởng như mãi mãi không thể chạm tới.**Dương Hoàng Bách** luôn là chàng trai nổi bật trong mắt mọi người-điển trai, học giỏi, chơi bóng rổ xuất sắc, đúng chuẩn "con nhà người ta" mà ai cũng ngưỡng mộ. Biết bao cô gái từng âm thầm để ý, chủ động theo đuổi, nhưng tất cả đều chỉ nhận lại sự lạnh nhạt của anh. Bởi lẽ từ khoảnh khắc nhìn thấy sự bối rối đầy đáng yêu của cô bạn cùng lớp mang tên Trần Gia Linh, trái tim anh dường như đã chẳng còn đủ chỗ để chứa thêm hình bóng của bất kỳ ai khác.*"Em muốn viết nên một thanh xuân có anh, bởi đó là cách duy nhất em đủ dũng cảm để được bước đến gần anh hơn một chút."**"Vậy thì sau này... hãy để tôi cùng em viết tiếp câu chuyện về tương lai của chúng ta."*…
"Tiểu Ái hôm nay em muốn làm gì nào?""Làm gì thì ta cũng theo em.""Chỉ cần...""Em đừng rời khỏi ta.""Được không?""Tiểu Ái...""TA...YÊU...EM.""Ta sẽ không bắt buộc em nữa..."Thiếu niên ôm trên tay một người con gái, nâng niu như bảo bối, nói với người con gái rằng mình "Yêu"...Nhưng anh có biết người anh đang ôm đã chết rồi. ...anh điên rồi......đúng...bởi vì......cô ấy không còn......vậy thế giới này còn tồn tại làm gì......anh đã mất đi cô......mãi mãi...Có một loại ái được gọi là điên cuồng......là độc chiếm...là muốn huỷ diệt...…
Có người nói, điều đáng tiếc nhất của mối tình đầu là khi một người vừa kịp trưởng thành thì người kia đã chẳng còn chờ nữa.Bảy năm trước, Shin Hae-in - một gái hướng nội - lần đầu biết rung động. Lấy hết can đảm để theo đuổi mối tình đầu. Để rồi đổi lại chỉ là những tổn thương và nỗi thất vọng. Bảy năm sau, Ahn Eun-ho là bất chấp tất cả chạy theo cô.Chỉ là lần này, trái tim cô không còn ở nơi cậu nữa.…
Vì theo lời thổ lộ của em nhân viên công tác trong cuộc phỏng vấn nào đó: tui không biết vì sao Gege lại ghét Gojo Satoru nữa, ngài ấy có độ tương đồng cực cao với nhân vật này...Tà ác trẫm đã quyết định ra cốt truyện: Akutami Gege = Gojo Satoru.Vắn tắt kịch bản truyện theo kế hoạch: sau n kiếp thì một bạn tác giả vẽ tranh cực kì cuồng dã, nội dung đầy bi kịch. Người đọc bình thường dày vò giữa việc nâng niu tác giả và việc tổ chức thành đoàn thể đe dọa tác giả viết HE bởi nhìn tình hình có vẻ không ổn lắm. Nhưng một số nhân vật đặc thì đọc chuyện thì cảm thấy quen quen...Cảnh báo: nhân vật và bối cảnh thuộc về chủ sở hữu của Jujutsu Kaisen. Trẫm chỉ là con nhỏ viết fanfic. Xin hãy đọc truyện gốc trước khi chìm vào hố sâu truyện chế bởi tác phẩm chế trên một góc độ nào đó chỉ là đu trend, trẫm sẽ không dành thời gian giải thích thiết lập cho người không thuộc fandom đâu.…
Một người đứng từ xa chờ Chàng về Một người nuốt nước mắt từng đêm Chàng từng hứa vs Lệ Sa rằng đợi ngày chàng về chàng sẽ lấy nàng làm vợ và sẽ cho nàng 1 danh phận.Nàng nghĩ chàng thật lòng vs mình nên đã gật đầu đồng ý chờ chàng về nhưng nàng đã chờ chàng hơn 4 năm rồi mà chưa thấy chàng về.Một ngày, vì quá thương nhớ chàng Lệ Sa quyết định lên tỉnh gặp chàng thì tình cờ phát hiện chàng đang vui vẻ ôm hôn thắm thiết cùng vs người con gái khác.Lúc đó Lệ Sa cảm thấy hụt hẫng và tổn thương vô cùng 4 năm thanh xuân chờ chàng của nàng lại bị lừa dối như vậy, nàng mỉm cười đau khổ quay về quê.Chúng ta có duyên gặp nhau nhưng không nợ nhau thứ gì hết nên nàng cũng chẳng muốn níu kéo thứ tình cảm vô nghĩa như này .…
"Chồng ơi""Chồng? Tao không phải chồng mày, bỏ ra""Hết thương em rùi..."..."Được, lát nữa tao đưa mày về"______Harry Potter sau một vụ tai nạn ngoài ý muốn bỗng tỉnh dậy và nhất quyết nhận Draco Malfoy là chồng mình.Đúng. Chính là tên bạch kim đã phá nát tuổi thơ học sinh của cậu.Mất trí?Ít nhất thì có thể tin là vậy nếu nhìn vào bối cảnh hiện tại. Còn Harry...Cậu ta biết mình vốn dĩ chưa từng bị mất trí."Quân tử trả thù mười năm chưa muộn."Đã có dịp thì món nợ từ thời đại học cũng nên thanh toán từng chút một luôn cho xong.Chỉ là...Sao mọi chuyện lại êm xuôi hơn cậu tưởng?------------------Draco Malfoy chỉ định đến bệnh viện thăm người quen.Kết quả lại bị tên pô xì kia ôm chặt cánh tay, nũng nịu gọi một tiếng:"Chồng ơi.""...""Tao không phải chồng mày."Tai nạnMất trí?Cũng được.Dù sao nhà Malfoy cũng đang cần một số thỏa hiệp từ bên Potter.Diễn vài tháng cũng chẳng sao.Huống hồ...Mình là trai thẳng. Đứa gay là cái đứa đang ôm cánh tay mình kia kìa. Harry Potter bây giờ thì sẽ chẳng khác gì Harry Potter của 10 năm về trước, sau khi xong xuôi cũng chẳng cần giữ lại để làm gìChỉ là hắn không ngờ, người duy nhất không mất trí trong câu chuyện này...Lại chính là Harry.…
and I will be the next monk in the temple.Bai Shixiu only wants to read, read, study, enrich himself and spread positive energy.But do not want to calm the daily life, always be broken by the charm.As a last resort, Shiraishi rolled up his sleeves and picked up a Zen stick ..."Donor, it's time to hit the road!"…
Tôi và anh quen nhau đã được 10 năm, liệu nó đã quá dài? Nó đã đủ tình cảm và không thể vun đắp thêm?Và giờ thì anh cảm thấy quá chán ngán tôi nên mới bỏ đi như thế có đúng không? Tôi làm điều gì sai sao? Nếu như tôi không yêu anh thì tôi sẽ không níu kéo anh, quỳ xuống van xin anh hãy ở lại bên tôi. Nhưng…..anh đáp lại sự đau khổ của tôi bằng 1 nụ cười và đẩy tôi ra rồi quay lưng đi. Tôi thực sự rất đau, đau rất nhiều anh có biết không? Nhìn thấy anh đi, tôi như vừa bị mất 1 phần trong cơ thể, tim tôi nhối lại và tôi cứ tưởng nó sẽ ngừng đập.…
Tất cả bọn họ đều bị cuốn vào vòng xoáy định mệnh không lối thoát đó, chỉ khác nhau ở chỗ là bị cuốn vào trực tiếp hay gián tiếp.Định mệnh không đổi được, nên dù không nắm tay đi đến hết đời thì hãy nắm tay nhau trong khoảnh khắc mà hai trái tim cùng chung một nhịp đập.Ai bảo trước đây có người từng hứa sẽ cứu em khi em níu lấy tay anh cầu xin: " Hãy cứu em."…
Uyên Thư bước vào cuộc đời Tuấn khi anh đang rối bời không biết nên tiếp tục cầu hôn người bạn gái gắn bó mười năm và dành quãng đời còn lại bên cạnh cô hay đơn giản là dừng lại và lẳng lặng rời đi. Song, Tuấn không hề biết, ẩn sau mười năm tình nghĩa đằng đẵng mà bạn gái anh hằng ngày ngợi ca là một chuỗi những bi kịch mà anh vô tình quên đi. Để rồi khi Uyên Thư rời khỏi thị trấn sau thời hạn chín ngày, anh mới nhận ra thứ tình cảm không thể bị chôn vùi trong mình, thứ tình cảm đáng lẽ có thể níu chân Uyên Thư trước khi cô tự tìm đến cái chết...…
Ở cuộc đời này, hay ở một cuộc đời khác;Dù em thuộc về tôi, hay không bao giờ có thể chạm tới; May mắn, em yêu tôi, hay chưa đủ duyên để được nghe em nỉ non những lời yêu thương bên tai;Tôi vẫn yêu em, nâng niu em, ngóng theo bóng hình em. Thương gửi em, nàng thơ vĩnh hằng trong tim tôi.…
"Nếu ngày mai tớ chết thì sao nhỉ?"Tôi ngẩng đầu nhìn em, lòng trĩu nặng. Hinata cười ngây ngô đáp lại, tựa như những dòng chữ nắn nót em ghi trên mẩu giấy chỉ đơn thuần như vệt nắng thu óng ánh, hay một cơn gió lang thang không chốn về.Tôi nắm lấy tay em, siết lấy thật chặt, mười ngón đan xen nhau.- Tớ không biết, nhưng chắc chắn, tớ sẽ níu cậu lại.Mắt em đỏ hoe, tôi chết lặng.....Hinata bị sang chấn tâm lý sau vụ tai nạn khiến em mất đi người cha. Em không nói, hai chân bị liệt và từ chối tiếp xúc với bất cứ ai.Cho tới khi em gặp lại cậu bé năm ấy.Kageyama cao ráo, điển trai, là người đã mang cho em hi vọng duy nhất.Anh gối đầu lên đùi, lặng lẽ siết chặt tay em, cánh môi mềm mại hôn miết lên từng ngón tay mảnh khảnh.- Đừng cố rời khỏi tớ nữa..Em vò đầu chàng trai nọ, tay khó khăn viết ra một dòng trên giấy.- Tớ không đau.Anh không nói gì, chỉ đón lấy cây bút kia, viết xuống một dòng chữ nhỏ xiêu vẹo.- Tớ đau.Em nhìn anh chăm chú, hai gò má đỏ bừng.Lại một mùa thu nữa đi qua, cái chết đối với em dần trở nên đáng sợ..Sợ sẽ không được gặp anh, được nắm tay anh, được nghe anh thủ thỉ về bao chuyện thú vị trên đời..Sợ..sẽ không thể nhìn thấy anh lần nữa.Gặp được anh là điều may mắn nhất trên đời..Thương anh nhiều, Kageyama Tobio.Kí tên.Kageyama Shouyou.…
"gã đó là ai vậy?""hoàng tử vương quốc loài người đấy. cậu không biết à?""biết, trông quen quen. hình như từng gặp rồi.""vậy à. gặp ở đâu?""trên giường tôi."____________kaichigi - không reup fic dưới mọi hình thức!…
"Mark Lee không hề yếu đuối tẹo nào. Cậu "rắn chắc" như titanium, "không thể bị phá vỡ" như nokia 3310, lạnh lùng như đá tảng và vững vàng như mảnh gỗ. Nhưng bất cứ khi nào cậu thấy Lee Donghyuck đầu gối của cậu đều bắt đầu run rẩy và tim của cậu thì bắt đầu đập nhanh hơn và cậu không thể thở nổi."Original fic: https://my.w.tt/UiNb/BQestid1wKAuthor: HansolholicTrans+Edit: GemiAn99Bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không đem ra ngoài!Happy Valentine ❤…
Tên truyện: Xin lỗi! Nhưng anh yêu em.Tác giả: CandyNhân vật chính: Do Se Young x Kim Woo Min___"Xa nhau, không phải là kết thúcNíu kéo thật nhiều, chính là không muốn em điĐau đớn thật nhiều, cũng bởi muốn em hạnh phúcAnh nói sẽ mãi bên em, nhưng lại khiến em tổn thươngBánh xe định mệnh,mất bao lâu mới lăn đến bến bờ của tình ái?!Có thể là anh sai, nhưng tình yêu trao em mãi mãi đúngHãy về bên anh, mọi thứ chưa bao giờ quá muộnLại khiến em khóc rồi, anh thật ngốc!Xin lỗi! Nhưng anh yêu em."…