Myungnyangz | Thắt lưng của Sungho
"Yeppi, muốn hay là không muốn tớ về?"…
"Yeppi, muốn hay là không muốn tớ về?"…
Viết nhảm lắm, nhưng vẫn mong bạn ủng hộ ạTuy không có ai vote ủng hộ nhưng vẫn sẽ cố để truyện không bị Drop…
Các cậu đã bao giờ , nghĩ rằng người là tín ngưỡng hiện tại của các cậu rồi sẽ kết hôn với 1 cô gái nào đó không... Tôi thật sự đã không dám nghĩ đến, nhưng.... chẳng thể bắt cậu ấy ở như thế suốt, chỉ cần anh hạnh phúc... thì em ra sao cũng được!…
StrangeH × DlowĐức Duy × Quang Anh…
Số chương: 70 chươngThể loại: Xuyên không, điền văn, tùy thân không gianNhân vật chính: Tô Mặc NhiênCâu chuyện kể về một cô gái hiện đại mang theo không gian sống lại thập niên bảy mươi.Đặc biệt là ở trong cuộc sống đặc biệt kết bạn với hai ba tri kỷ, thu được một ông xã.Cùng bạn bè tốt sáng tạo ra tương lai tốt đẹp.Cuộc sống làm ruộng, chuyện nhà chuyện cửa, chủ yếu ấm áp.…
[REUP] Tổng hợp để dễ đọc lại :3⚠️⚠️NGUỒN: Fb Truyện của nhi ⚠️⚠️Mn lên fb Truyện Của Nhi để cập nhật chap mới nhanh nhất nhá.…
Nắng đọng ngoài bụi tre, có con chuồn chuồn bay chấp chới. Chuồn hỏi trời nắng cao hay thấp để nó biết đường bay. Trời nhìn chuồn cười mà không nói, chuồn lắc đầu vì nó vẫn bay. Như thể số phận của mỗi người, họ nhìn nhau than khổ, than cực, nhưng sao thì họ vẫn sống. Nhưng nhiều khi ta có cảm giác, nếu tuyệt vọng tột cùng, nếu tay mỏi nhừ bởi phải níu kéo thế gian, nếu cuộc đời quá ngắn bởi mãi phải mò hạnh phúc vì sao không thử buông tay? Cảm giác rơi sẽ như thế nào? Trước khi chết liệu có được vui? Những câu hỏi cứ ám ảnh mãi để người thử chết một lần. ------design be me…
Nhưng một cảm giác ấm áp, mềm mại nơi bầu má khiến cô tỉnh dậy. "Anh đánh thức em à?", anh hỏi. Chưa màng trả lời, cô ôm chầm lấy anh, cô nói nghẹn trong nước mắt: "Em nhớ anh lắm...". "Anh cũng thế". Mọi người ơi, mọi người ơi~ Truyện này mình lấy cảm hứng từ bài hát cùng tên của ca sĩ Nguyên Hà nên là mọi người hãy nghe bài hát sau khi đọc truyện nhé, trước cũng được và hãy ủng hộ các sản phẩm âm nhạc của cô ấy nhé!…
Người ta đều là xuyên qua đến cổ đại làm Công chúa, nương nương, mọi người tiểu thư, hoặc là võ lâm cao thủ, thế nào bản thân mình lại u mê hồ đồ nữ giả nam trang thành phò mã đâu, nàymột khi bí mật tiết lộ, cái mạng nhỏ của mình không phải muốn để tại cổ đại sao?Vì thẳng thắn được khoan hồng, Kiều Vũ trải qua kịch liệt tâm lý đấu tranh, quyết tâm nói cho Công chúa chủ chân tướng.…
....Mưa...Những hạt mưa trong suốt, mơn man, nhỏ bé, nhưng chạm tới tận cùng ngóc ngách tâm hồn, gõ cửa những trái tim để đem ưu tư muộn phiền mà xoá đi, vỡ tan theo bong bóng mưa...…
Updated: 28.11.2021Chân thành cảm ơn beta-reader đáng yêu của tui @senn234."Năm mười bảy tuổi đó khi Quang Toản rút quân ra Bắc Hà để lại tôi đơn độc ở Phú Xuân, tôi thừa hiểu về sau, mỗi ngày hoặc sẽ ngắn khôn lường, hoặc sẽ dài khôn tưởng.(...) Vạn vật trên thế gian dù là giang sơn hay tình ái đều tựa hoa trong gương, trăng dưới nước. Con người là loài bói cá trên cành cong, không cách nào với tới trăng trên cao, chỉ biết ngó xuống và lao đầu vào đáy nước, cược một đời vào những phù hoa chưa có được đã vội biến tan.""Bói cá" là truyện về những tháng ngày cuối cùng của Lê Ngọc Bình, công chúa nhà Hậu Lê, nguyên phối của vua Cảnh Thịnh nhà Tây Sơn - Nguyễn Quang Toản và Đức phi của vua Gia Long.LƯU Ý: Truyện dự kiến gồm ba phần, được viết dưới góc nhìn cá nhân, không có giá trị tham khảo lịch sử, người đọc tuyệt đối không được đánh đồng với chính sử. Mình không phải người Huế nên không biết nhiều về tiếng địa phương, để tránh sai sót mình sẽ sử dụng từ toàn dân, bối cảnh vẫn là thành Phú Xuân (Huế).Trong quá trình viết nếu có sai sót về mặt diễn biến lịch sử, cung cách sinh hoạt, ăn nói, rất mong được mọi người đóng góp để mình chỉnh sửa.Tranh gốc của hoạ sĩ Raymond Cyril Watson.…
chiếc mặt nạ đó của em,dù có hoa mỹ hoàn hảo cỡ nào cũng không làm khó tôi được đâu…
Author : Mây MưaCategory : BoyxBoy, SEPairing : Khải NguyênCậu đã hứa sẽ mãi mãi ở bên anh, sẽ sống một cuộc đời hạnh phúc với anh đúng không?--------------------…
Anh em nhà Karamazov, tác phẩm cuối cùng của Dostoevsky, chính là kiệt tác vĩ đại nhất mà ông để lại cho hậu thế sau hơn bốn chục năm miệt mài lao động văn học. Bằng ngòi bút thiên tài của mình, Dostoevsky đã phản ánh tình trạng hỗn loạn xã hội của nước Nga nửa sau thế kỷ 19 qua sự tan rã và những bi kịch trong nhà Karamazov, cùng với đó là cuộc "tìm kiếm ý nghĩa tồn tại" ở những con người thuộc các thế hệ quá khứ, hiện tại và tương lai của nước Nga, về nhữngđau khổ vô lượng, và những con đường có thể giúp đưa tới hòa đồng xã hội.Với phần đông mọi người, đọc Dostoevsky chính là diễu qua lịch sử ngắn gọn những bi kịch chung nhất của nhân loại, là leo lên những đỉnh cao tư tưởng, và đôi khi, thâm nhập vào những vỉa tầng sâu nhất trong nội tâm con người mà trước ông, không mấy khi có ánh sáng rọi đến chốn ấy. Bởi thế, dù đó là chuyến phiêu lưu tâm trí của tuổi trẻ hay phút chiêm nghiệm khi đọc sách và nhìn lại đoạn đời dày dặn đã qua, thiết nghĩ cuốn sách này sẽ đem lại cho chúng ta ít nhiều dư vị nào đó.…
ổ delulu otp(s) của chiếc người dùng @paymeddaeng.…
Câu chuyện xoay quanh một cô gái với những biến cố của cuộc đời luôn bám theo cô... Dù có đau thương hay phong ba cô vẫn luôn tự tin cho rằng mình luôn là người may mắn!Tác giả: Kính Cận…
Truyện: (One Piece) Hệ Thống Bug Của Thế Giới Đồng Nhân.Tác giả: Thất Gia.Thể loại: Xuyên không, đam mỹ, tinh tế, đồng nhân, chủ công, 1x1.Thuộc tính: Ngoài nóng trong lạnh công x si tình chiếm hữu dục cao thụ.Văn án:Đại thế giới phân chia thành nhiều thế giới nhỏ, trong mỗi thế giới nhỏ đều có vô số câu chuyện đồng nhân phá hủy mạch truyện ban đầu.Vì vậy, Hệ thống Bug xuất hiện.Tyr Olvan là một trong những người chữa bug xuất sắc nhất, cũng là người nắm giữ bàn tay vàng lớn nhất dưới quyền Hệ thống Bug.Vì thế, hắn được lựa chọn xuyên suốt các thế giới của một mạch truyện chính theo thể loại hành động.Đồng Nhân One Piece - Thời Đại Hải Tặc!…
ahn keonho của năm 18 tuổi sẽ không hiểu được bản thân năm 28 tuổi tại sao lại hết yêu em.ahn keonho của năm 28 cũng không nhớ năm 18 tuổi tại sao lại yêu em nhiều đến vậy.…
Anh còn nhớ không. Vào buổi chiều lộng gió ấy, khi mà anh nắm tay em băng qua ngọn đồi, em còn tưởng rằng mình đang bay lên.…