[Nobara Kugisaki] Thinh Lặng
Nobara-san, em sẽ chọn cái chết hay sao…
Nobara-san, em sẽ chọn cái chết hay sao…
Tác phẩm gốc: Thiên Lý Khởi GiảiTác giả: Vị TịchNguồn ver: Magarita1607Lưu ý: - đây là truyện CHUYỂN VER nhưng CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý của tác giả.- có EDIT lại.=> ĐỪNG mang truyện này đi nơi khác.Tất cả tình tiết trong truyện đều là HƯ CẤU. Xin cảm ơn..…
Đang tắm thì nyc gọi điện…
Anh gia sư kiến trúc X em học sinh cấp 3 thơ ngây…
người như 'thằng' Dew cũng biết hối hận sau chia tay anh cơ à?…
ngàn lời yêu thương, triệu lời tiếc nuối.…
Xin chào mọi người mình viết truyện mới tại mình đam mê cp này quá nếu truyện mình có sai sót thì nói giúp mình cảm ơn Truyện mình chỉ viết vu vơ thoi nha…
bí mật không bật míứng dụng tâm sự cùng người lạlowcase - ooc…
Kỷ niệm ngày em tee và zà dew bị pí leo dí tới bến :)))…
OneshotWarning:Angst, SE…
oneshot; real lifeLưu ý: Mọi câu chuyện đều do trí tưởng tượng của bả, vui lòng không áp đặt lên người thật!!…
Fic NC-18Bối cảnh vườn trường.Tác giả: fetters.LofterBeta: FattomatoFic dịch đã được sự cho phép của tác giả. Vui lòng không mang fic đi nơi khác.…
Cái truyện này được ra đời vì con tác giả vừa lọt hố NaniDew…
Một tối Bangkok mưa, em và anh, nói chuyện đôi mình.oneshot.Link cover @ Pinterest: https://pin.it/6FIXH6RpD…
"P'Nani, anh có thể lịch sự một chút, khi nói chuyện với tôi thì đừng hút thuốc được không? Tôi ngửi không nổi.""Cậu phiền quá đấy, Jirawat."--Tác giả: Gà Không Xương.Nhân vật chính: Dew Jirawat, Nani Hirunkit.Phối diễn: Chimon Wachirawit, Win Metawin, Kay Lertsittichai, etc.Tình trạng: Không biết kiếp nào viết tiếp...Nhắc nhở ấm áp: Mọi hoàn cảnh, chi tiết trong tác phẩm này đều là do tôi chém gió, các đồng chí đừng quá nghiêm túc nhé.• Thể loại thanh xuân tuổi trẻ, học sinh cấp ba, cốt truyện yêu đương ngốc nghếch, không theo quy củ.• Bối cảnh hư cấu, xã hội không có thật, tình tiết ảo ma chém bậy chém bạ.• Tính cách nhân vật không giống với đời thật.• Tác phẩm có chứa từ ngữ thô tục, hành vi bạo lực, cân nhắc trước khi xem nhé.Cảm ơn vì đã đọc, luv u.…
tui cũng không biết mô tả sao cho mọi người hiểu nên vô đọc đi nhoa…
Ta gặp nhau vào một ngày nắng hạ…
Trong thế giới này, không phải ai cũng có cơ hội tỏa sáng.Ánh đèn sân khấu thì luôn rực rỡ. Nhưng không phải ai cũng biết nó chiếu về đâu.Nhưng để được chiếu đến phải chọn cách đánh đổi.. Nhưng liệu đánh đổi đấy có đáng?Có thật sự tốt khi đứng ở đó nhưng bên cạnh lại chẳng còn ai...Một diễn viên nhỏ bé đáng ra chỉ là một cái tên dễ dàng bị thay thế.Nhưng không hiểu vì lý do gì, một người đứng trên đỉnh cao, sẵn sàng dùng tất cả những gì mình có để mở đường cho một người chưa có gì trong tay.Không ai biết đó là ưu ái... hay là một dạng bù đắp không cần che giấu.Chỉ là có những thứ dù được trao đi bằng cả hai tay... cũng không thể khiến quá khứ biến mất.Và cũng có những người dù đứng ngay trước mặt... vẫn không thể nhìn thẳng vào nhau thêm một lần nào nữa.Nhưng liệu có thể tha thứ một lần nữa?…