Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Có những ngày mình buồn mà chẳng cần lý do,có những lúc lòng nhẹ tênh chỉ vì một ánh nắng,và có những dòng viết ra không mong ai trả lời - chỉ là để nhớ rằng mình đã sống thật.Đây là những lát cắt nhỏ của mình:những điều từng giữ kín, những niềm vui rất bé, những nỗi buồn không tên,và cả những ước mơ chỉ dám viết ra, chứ chưa từng nói thành lời.Nếu bạn cũng từng thấy lòng mình chật hẹp,hy vọng nơi này có một khoảng nhỏ cho bạn nghỉ lại một chút. These words don't need an answer. Just a little space to breathe." - Nóevia…
"Nếu nguồn rắc rối là mình... biến mất... là cách tốt nhất và mọi người sẽ được yên..." Truyện này mình không hoàn toàn dựa hết vào truyện chính để mà viết, viết hơi xàm 🤡, có thể vài nhân vật sẽ bị OCC (nếu có) và viết để thoả mãn đam mê, coi dược sư tự sự quá 180 phút rồi nghĩ 7749 cái kịch bản và cần chỗ để xả =))), mình có đăng truyện này trên NovelToon rõ cái tên chuyện y chang này là ra, có thể drop bất cứ lúc nào, 1 là lười, 2 là bí =)))…
Huy An ngồi trên chiếc xe buýt quen thuộc mà cậu cùng Nhật Hạ đã ngồi đó suốt năm lớp 10, nhìn bóng lưng Nhật Hạ dần xa khi cô bước xuống chiếc xe buýt. Cậu khẽ chỉnh lại một bên tai nghe. Trong máy không phải là những bài nghe Tiếng Anh học thuật, mà là giai điệu của bài hát mà Hạ từng chia sẻ trên trang cá nhân. Cậu nhìn theo làn khói bụi mờ ảo của chiếc xe, mỉm cười thì thầm:"Năm sau gặp lại, Nhật Hạ."-------Truyện được viết bởi Lam Dương…
Cp: Woohyun × Sungkyu "Sẽ nhanh thôi khi những cánh hoa anh đào hồng sắc trong cuống họng anh dần trở nên nhăn nhúm rồi thấm đẫm sắc đỏ của máu, là dấu hiệu ngày ra đi của anh đang đến gần. Ngày anh xa hắn, xa cái chấp niệm mà anh cố gắng giữ nó trong buồng phổi của mình, mặc cho sự sống của bản thân cũng theo cái chấp niệm ấy dần dần suy yếu, lụi tàn rồi tan biến. Liệu rằng sau khi anh ra đi, hắn có biết rằng có một người yêu hắn đến mạng sống cũng dâng hiến? Liệu rằng hắn có kịp nhận ra và hối hận trước khi mọi chuyện đi đến hồi kết không thể vãn hồi hay không?"Lưu ý: fic là của tôi nhưng nhân vật không phải của tôi. Đừng liên hệ với đời thực, và cũng ĐỪNG mang fic đi nơi khác khi chưa có sự cho phép của tôi.…
Tên chuyện: Canada Nội dung: kể về cuộc sống hằng ngày của một du học sinh ở sứ quốc kỳ lá phong cùng những người bạn. Những câu chuyện buồn vui, những cảm xúc hoàn toàn mới và những người bạn, người cộng sự mới sẽ xuất hiện trong chuyện như thế nào? Các bạn nhớ đón xem! Và mình cũng viết chuyện cùng với 1 người bạn và tên chuyện của bạn ấy là : [ Chuyện du học ] du học trên đất nước cờ lá phong, nên là nếu có phần giống nhau giữa 2 chuyện thì cũng không có gì lạ hết nha các bạn.…
Cuộc sống đâu biết trước được điều gì phải không ? Chúng ta sẽ không biết bi kịch hay ngày mới sẽ đến với chúng ta. Cuộc sống là những biến hoá khôn lường, nhưng mãi mãi hãy vững tin tiến về phía trước. Biết đâu được, những điều tốt đẹp đang chờ đợi ta ở phía trước, chờ đợi chúng ta đón nhận Hãy sống ngày hôm nay như ngày cuối cùng, sống sao cho ta cảm thấy mình đã không lãng phí những khoảng thời gian mà ta có được.…
Haru là giáo viên trẻ dày dặn kinh nghiệm bị chuyển đến một ngôi trường nhỏ ở ngôi làng nhộn nhịp ven biển."Thầy ra biển với em nhé?..."Haru bị cuốn vào câu chuyện tình yêu cuồng nhiệt với cậu học sinh trẻ 17 tuổi cùng với những dư vị ngọt ngào...*Câu chuyện này mình ngẫu hứng viết ra, mong được mọi người đón nhận!*26/3/2024…
Nhân vật chính: NaruhoPhối hợp:- Dàn báo thủ nhà Mec và Maika- Bé iu Kathleen của thông gia Haru Ai - Và các bé OCs được chuyển nhượng khác...Genre: Fantasy - Supernatural, Action - Adventure, Drama, Humor, Fluffy Angst,...Note: Không như Biên Niên Sử Hogwarts, plot này hoàn toàn thuần về OC, nên love line của các nhân vật sẽ hơi hỗn loạn.…
Truyện lấy bối cảnh chủ yếu ở TPHCM, là tại một trường phổ thông, trong một gia đình, ở một nhóm bạn hay của một lớp học... với góc nhìn ngôi thứ 3. "Trong Vật lí, một điểm tựa có thể nhấc bổng cả Trái đất. Trong cuộc đời của chúng ta, mỗi người là một điểm tựa để cùng nhau nâng đỡ cả bầu trời hoài bão."*Các nhân chính:Trần Nguyệt HằngLê Việt Nguyên[Cốt truyện, nhân vật, các địa điểm,... xuất hiện trong truyện đều là hư cấu nếu có sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên. Nghiêm cấm các hành vi sao chép, reup, chuyển ver,... hãy tôn trọng tác phẩm của mình.]…
Mọi người hay có câu: Gió tầng nào gặp mây tầng ấy đúng không? Nhưng hỡi ôi hãy nhìn tôi đây: Một người không xinh đẹp, tính tình đồng bóng,xuất thân nghèo hèn, học hành cũng chẳng giỏi giang gì,cao bamét chẻ đôi mà lại dám mơ tưởng sẽ lấy được người đàn ông hội tụ đủ combo: đẹp trai, lạnh lùng, con nhà gia giáo, đã từng đi thi đường lên đỉnh Olympia, lại còn vào đến vòng thi quý, hiện tại đang là giáo viên.Ây chà, nghĩ thôi cũng đã không thấy tương lai rồi...…
Truyện kể về một nhóm bạn của Tiểu Mai gồm có Thanh Hạ , Lãnh Phong , Hứa Đạt và Tiểu Lôi . 5 người từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên , cùng nhau đi học cùng nhau trải qua vui buồn , nhiều cảm xúc lẫn lộn . Đôi lúc có những bất đồng kiến cho 5 người phải khó xử rồi đường ai nấy đi , nhưng sau bao biến cố thì những người bạn dần dần hiểu ra và đồng cảm cho nhau và sau tất cả họ lại quay quần bên nhau như những ngày còn bé . Câu chuyện sẽ xoay quanh cuộc sống của Tiểu Mai và chuyện tình đầy ngọt nào cùng Lãnh Phong cậu bạn thuở nhỏ đầy đáng yêu và cũng đáng ghét .…
Tình là bễ khổ, vậy tình đơn phương là gì...dẫu biết có theo đuổi tới cùng cũng nhận đau khổ, vậy sao lại yêu yêu đến trái tim chai sạn, đau buồn đến nỗi tâm hồn đã chết chỉ còn lại cái thân tàn này ở lại. Tương tư đau khổ như vậy...mà còn thầm thương người thầy của mình, vậy hỏi trên thế gian này còn gì đau khổ hơn? Tình cảm dơ bẩn này đáng ra không nên có, cả người mang theo tình cảm này đáng ra cũng không nên có trên đời này...trút hơi thở cuối cùng trút lời yêu cuối cùng :" em yêu thầy! mãi mãi cũng không đổi thay tạm biệt...tạm biệt..." nhẹ nhõm rồi...…
Văn án :Từ nhỏ đã ngậm thìa vàng ra đời Tang Ny trong nhà có mỏ giàu đến chảy mỡ, nhưng ngày khai giảng đầu tiên, cô lại cự tuyệt Rolls-Royce đưa đón, thu hồi tất cả quần áo hàng hiệu cùng trang sức quý báu, quyết tâm muốn trải nghiệm một chút hạnh phúc bình dị.Nhưng mà không như mong muốn, luôn luôn không cẩn thận để lọt giàu.Trong ngõ nhỏ , Tang Ny nhìn Doãn Thứ mặt vô biểu tình mà giải quyết những đám người sinh sự kia, sau đó che đi cánh tay bị thương, bước chân rời đi. Hắn lạnh lùng nhìn Tang Ny nói: " Thu hồi tất cả lòng thương hại trong mắt cô lại."Tang Ny không hiểu: " Có thể sử dụng tiền giải quyết, tại sao phải động thủ ?"Doãn Thứ: " ... ... như vậy?"Tang Ny móc ra một loạt thẻ đen mà ba ba đưa cho, đưa cho anh: "Cậu cầm đi, về sau đừng đánh nhau, trực tiếp dùng tiền đập chết bọn hắn."Doãn Thứ nhất thời không biết nói gì.* Tin tức hai người ở cùng một chỗ loan truyền nhanh chóng, tất cả mọi người đều đoán con bé nghèo hèn đó sẽ bị Doãn Thứ đá đi bất cứ lúc nào, nữ sinh điều kiện tốt hơn Tang Ny ái mộ Doãn Thứ cứ như tre già măng mọc nhiều vô kể.Cho đến khi bạn thân đến nhà Doãn Thứ, trông thấy cả phòng thiên văn đầy đủ thiết bị.Cảm thán rằng: "Đệch mợ, cái này từ trên xuống dưới chắc chắn phải hơn trăm vạn đi? Quả nhiên là Doãn thiếu, thực bỏ ra vốn không nhỏ."Doãn Thứ trực tiếp thẳng thắn: " Tang Ny tặng."Thậm chí còn thập phần kiêu ngạo: " Cô ấy còn đưa tôi toàn bộ tòa nhà thiên văn."" ... ..."Ngày hôm sau, toàn trường đều truyền một tin tức: "Cứu mạng! Doãn Th…
Có một thiếu nữ từng là tia sáng đẹp mắt.Có một thiếu nữ từng là cơn gió ấm áp.Có một thiếu nữ từng là lá phong thu hoạt bát, đáng yêu.Và có một thiếu nữ đã ra đi vì ĐAU KHỔ và ÁM ẢNH.Thiếu nữ ấy khóa buộc bản thân trên giường bệnh số 2.Linh hồn lãnh đạm và tàn nhẫn, lạnh lẽo và bi thương, tuyệt vọng và thống khổ.Bí ẩn nàng thiếu nữ không phải bí ẩn trường học, mà là một cái gì đó khác.Khác lạ hoàn toàn, và vẹn toàn đáng sợ...…
Thanh xuân là những tháng ngày ngây ngô , trong sáng , nhưng lại vô cùng cháy bỏng chàng trai năm mười tuổi khiến bạn lần đầu biết xấu hổ , biết phân biệt trai gái chàng trai năm mười bảy tuổi là chàng trai cho bạn kỉ niệm cả một đời, là những cháy bỏng , xen lẫn bồng bột nhưng vô cùng chân thành ... khiến cả đời này bạn không thể nào quên chàng trai năm hai bảy tuổi cho bạn cảm giác tin tưởng một người ... Nếu trưởng thành khiến con người ta sợ hãi đến vậy , em không muốn !…
Thể Loại: Ngôn tình ,hài, lãng mạn, sủngTác Giả: Hạ VyTình Trạng: Đang( cố gắng) raCâu chuyện kể về 1 lão đại trong giới hắc đạo lạnh lùng, tàn ác, coi trời bằng vung, là 1 người chỉ cần nghe đến têm cũng khiến người khác e dè và khiếp sợVà...đụng độ 1 cô nhóc vừa tròn 18 tuổi, cô là 1 cô nhóc láu cá, thích làm điều mình muốn nhưng trong 1 lần sơ suất lại bị Lục Cẩn- Cầm đầu Long Bang khống chế và bắt giữ Thương Ngân, chị em tốt của cô, hắnbắt cô đi điều tra và đột nhập vào những khu như bảo tàng,... tìm dữ liệu quan trọng cho mục đích khácVà.. lần này chúng lại bắt cô đột nhập vào Hàn gia để xóa đi dữ liệu cơ mật Cuộc gặp gỡ oan gia và bất ngờ này lại thay đổi cuộc sống sau nayg của cô…
Trên con phố cổ yên tĩnh của thành phố Kyoto xinh đẹp, dưới ánh đèn đường vàng nhạt, chiếc đồng hồ điện tử nơi góc phố điểm thời gian 00:00am. Cái lạnh bao trùm lên không khí của màn đêm, chàng trai nắm lấy tay cô gái trước mặt, biểu cảm đau đớn, khó khăn thốt ra câu nói nghẹn ngào"Shino, em cứ như vậy...một chút cũng không hối hận sao..!"Người con gái lặng lẽ nhìn chàng trai, khẽ mỉm cười nhợt nhạt, giọng nói như hòa vào đêm tối."Tạm biệt, Ryouta."Có những thứ, đến tận sau này bọn họ mới hiểu ra, có những thứ mãi mãi cũng mất đi. Nhưng dù sao, đó cũng là kí ức tốt đẹp của một con người.…
Chao xìn mọi người, tui là Cvá và đây là chiếc Artbook kiêm nơi xả rác, kiêm nơi lưu trữ tranh, kiêm nơi vã bias, hus, waifu, kiêm nơi tám nhảm, tâm sự tuổi hường, kiêm thêm một mớ chức năng khác nữa.WARNING: Vì đã bị dính lười nguyền nên nội dung có thể kèm hiệu ứng gây mù mắt, cân nhắc trước khi nhấn vào 🙈…
Thanh xuân của mình, hãy yêu người mình thích, ăn những món mình yêu và làm những việc mà mình muốn. Thanh xuân chỉ có một, thanh xuân của mỗi người là thời khắc không ngừng sai lầm rồi sửa đổi. Có hạnh phúc, có khổ đau. Đây chính là những mảnh vụn cho tuổi thanh xuân bốc đồng của mình...và thời gian trôi nhanh đến mức chúng ta dường như không còn là chính mình nữa. Sống mà, phải vui lên.…
Ngày đầu thu năm 2024Tiết trời mùa thu miền Bắc như nàng thiếu nữ độ xuân thì thật khó đoán, mới sáng nay khi ra đường tôi còn cảm thấy oi nóng nên chỉ mặc một chiếc áo cộc tay. Vậy mà đến chiều tối, khi đang đứng chờ đèn đỏ, những cơn gió heo may xuất hiện luồn qua sau gáy, len lỏi vào lớp áo phông mỏng khiến tôi khẽ rùng mình. Tôi ngước mắt nhìn lên bầu trời rộng lớn, nhìn những đám mây trôi lững thững rồi lại hạ góc mắt nhìn về phía bên kia đường, bóng hình quen thuộc ấy lại xuất hiện, tôi không bất ngờ mà chỉ bất giác nở một nụ cười khó coi, cúi đầu nhìn đôi giày đã bạc màu, rồi lại nhìn vào cửa kính bên đường phản chiếu hình ảnh của chính mình.…