Truyện Ngắn
Duyên của trời đành để gió cuốn đi…
Duyên của trời đành để gió cuốn đi…
"𝑇𝑎̣𝑖 𝑛𝑜̛𝑖 𝑡𝑜̂́𝑖 𝑡𝑎̆𝑚 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑜̛̉ 𝑐ℎ𝑜̂́𝑛 𝑝ℎ𝑜̂̀𝑛 ℎ𝑜𝑎 đ𝑜̂ 𝑡ℎ𝑖̣ 𝑙𝑎̀ 𝑘ℎ𝑢 𝑜̂̉ 𝑐ℎ𝑢𝑜̣̂𝑡 𝑚𝑢̣𝑐 𝑛𝑎́𝑡 𝑐ℎ𝑢̛́𝑎 𝑐𝑎́𝑐 𝑡ℎ𝑢̛́ 𝑜̂ 𝑢𝑒̂́ 𝑐𝑢̉𝑎 𝑐𝑜𝑛 𝑛𝑔𝑢̛𝑜̛̀𝑖 𝑛𝑜̛𝑖 đ𝑎̂𝑦.𝑁ℎ𝑢̛𝑛𝑔 𝑙𝑎̣𝑖 𝑐𝑜́ 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑏𝑜̂𝑛𝑔 ℎ𝑜𝑎 𝑠𝑎̆̃𝑛 𝑠𝑎̀𝑛𝑔 𝑛𝑜̛̉ 𝑟𝑜̣̂,𝑚𝑎𝑛𝑔 đ𝑒̂́𝑛 𝑚𝑎̀𝑢 𝑠𝑎̆́𝑐 ℎ𝑖 𝑣𝑜̣𝑛𝑔 𝑔𝑖𝑢̛̃𝑎 đ𝑜̂́𝑛𝑔 𝑟𝑎́𝑐 𝑡ℎ𝑎̉𝑖 đ𝑒𝑛 𝑡𝑜̂́𝑖 𝑛𝑎̀𝑦" _____________________________________________________________________https://www.pinterest.com/pin/866239309562393846/❌Không đăng lại khi chưa có sự cho phép.LƯU Ý: Truyện mang yếu tố toxic không khuyến khích học theo.…
Đây là nơi ghi lại cảm xúc của Sên về những cuốn ngôn tình đã đọc, cũng là để giới thiệu truyện cho các bạn luôn~♥~Đa số các truyện trong này thuộc thể loại sủng ngọt, hoặc có chút ngược nhaaa======Con số trước mỗi tên truyện là gì? - Nó là số điểm mình chấm cho truyện nha, và đương nhiên nó chỉ mạng tính chất cá nhân! Phân loại điểm như thế nào? - Thế này đây 😂+ dưới 8: không đặc sắc lắm nhưng vì một lý do đặc biệt gì đó mà được nằm ở đây 😆+ 8 - 8,5: đọc tạm, giải trí+ 8,75 : đọc ổn, vì lí do gì đó mà chưa được lên 9+ 9 - 9,75: nên đọc+ 10: không đọc thì phí :v+ 10+: đỉnh cao ngôn tình trong lòng mình 😊…
Thức dậy sau 2000 năm, đại thần đã quên mất cách dùng ma pháp. Cậu phải làm gì để lấy lại sức mạnh và đối mặt với chuyện gì trên con đường này?…
mối tình thời cấp 3 của tôi và cậu trai ít nói, Nguyễn Dương Gia Huy-----------------------------------------------------Tôi chầm chậm đi theo bóng lưng của Huy Nguyễn xuống giữa sân trường. Cả người tôi run cả lên vừa níu lấy áo sơ mi trắng của nó vừa thỏ thẻ :-"Lỡ tí gặp, nó đánh tao thì làm sao đây Gia Huy ơi..?"Nó dừng ngay giữa sân làm tôi quán tính đi theo nó mà đập ngay mặt mình vào tấm lưng của Gia Huy. Mẹ nó, dính hết cả kem nền mới đánh.Gia Huy quay người lại nhìn vào mắt tôi. Đôi mắt nâu sẫm đó đẹp ghê.-"Hờ, nó đánh mày tay nào tao bẻ gãy tay đó của nó"-"Tao có cho phép ai động vào mày bao giờ đâu mà mày sợ cái gì hả Ngọc Ánh?"…
Tấn Giang VIP2016-12-22 hoàn tấtTổng bình luận sách số: 153 trước mắt được thu giấu số: 804 văn chương điểm tích lũy: 20,194,474Nhạc Thanh xuyên thư , trọng sinh đến zombie đầy đất chạy, dị năng bay đầy trời tận thế, nàng quyết định rút kinh nghiệm xương máu, rời xa Thánh Mẫu Mary Sue, Bạch Liên trà xanh hoa, Jack Tom tôn, ôm chặt kim đại thối, đi đến nhân sinh đỉnh phong.Lại bị một con nhân vật phản diện sáng loáng, ngầm đâm đâm mà để mắt tới , vừa thấy đã yêu, tái kiến cảm mến, ba gặp trực tiếp trói về hắn zombie ổ, làm sao cái này kịch bản phát triển phương hướng không đúng?Nữ chính, chúng ta tới bàn luận nhân sinh!Nam chính, chúng ta tới tâm sự kịch bản;Nhân vật phản diện, ngươi cho ta nằm sấp đừng nhúc nhích, đừng tưởng rằng ngươi không phải người ta liền nhìn không thấy ngươi, cẩn thận ta trực tiếp đặt xuống sạp hàng không được!======Chú ý hạng mục① điềm văn, Tiểu Bạch văn, không thích ngộ nhập② nữ chính phụ trách một đường soái đến cùng, nam chính phụ trách nũng nịu lăn lộn bán xuẩn.③ vô não không Logic, cự tuyệt xé X, nếu như thực sự nhìn không được, có thể điểm kích góc trên bên phải xiên hào, tạ ơn hợp tác.Nội dung nhãn hiệu: Xuyên thư nữ phụ tận thế hoan hỉ oan giaLục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Nhạc Thanh ┃ phối hợp diễn: Mạnh Vân Nhiên, La Vi, Mộ Dung Hằng ┃ cái khác: Xuyên thư, nữ phụ, tận thế, hoan hỉ oan gia…
-shortfic-lowercase-món quà cám ơn các cậu đã luôn ủng hộ tớ trong thời gian qua, cũng như là quả oneshot níu giữ tớ lại với nơi này. thời gian qua tớ đã bỏ bê watt và fic của mình rất nhiều, một phần vì năm cuối cấp, một phần vì samhoon cũng không còn được mọi người ủng hộ nhiều như trước. mặc dù hai chuyện này không ảnh hưởng đến việc tớ vẫn ship, vẫn thương hai anh em nhưng nó ít nhiều làm tớ nhục chí, không ít lần tớ định drop tất cả, closed, rest nhưng cuối cùng tớ vẫn không làm vậy. đó cũng nhờ các cậu, dù ít, dù nhiều, các cậu vẫn ủng hộ tớ, vẫn ủng hộ yêu thương samhoon. cám ơn các cậu vì điều đó.-cám ơn gao, mứt, sữa, lu, pháo, chị diệp, cám ơn tất cả mọi người - dù có còn thân với mình hay không - đã là bạn của mình dù chúng ta có thể người nam kẻ bắc đi chăng nữa.-imNCKK1997 (dyadecho)…
Bóng tre xanh ngả trong gió.Giữa thời đất nước dần yên bình sau bao tháng năm loạn lạc, nơi miền quê xanh ngát, có một lũy tre nghiêng mình trong gió như chờ đợi bóng dáng vững chãi của núi non. Khi vị võ tướng Vũ Đăng Quân trở về quê nhà, ánh mắt anh bị níu lại bởi hình dáng dịu dàng của một người thầy bên khung cửa trường làng. Một ngọn gió mạnh mẽ từ chiến trường, một lũy tre trầm mặc bên dòng đời chảy trôi, liệu họ có thể tìm thấy sự an yên giữa lòng nhau?---Thể loại: Đam mỹ, Điền văn, Lãng mạn, Thực tế, Võ tướng x Thầy giáo, Tình yêu nhẹ nhàng, sâu sắcBối cảnh: Việt Nam thời phong kiến, hậu chiến. Xây dựng đất nước, gia đình và sự an yên.…
Chuyện tình yêu của mình chẳng thể hy vọng, và chẳng nên mơ mộng nữa rồi, người nhỉ ? Chuyện của chúng ta ngày xưa, nay tôi phải buông thôi, chẳng thể lén lút nâng niu, tìm về nữa. Đã đến lúc phải gói ghém tất cả lại, và sải chân mạnh mẽ bước từng bước. Năm tháng còn lại vắng nhau thật rồi, người à !Viết cho một ngày tự giết chết mối tình vốn đã chết của mình. Hôm nay tôi thật sự rất buồn.…
Cô Tiệp Chi Băng - thiên kim Tập đoàn ES đứng đầu thế giới về lĩnh vực đá quý. Từ nhỏ đã được nâng niu như viên ngọc quý. Trước mặt công chúng thì lạnh nhạt, ít nói, dịu dàng đúng chuẩn loại tiểu thư trong trẻo ngây thơ - là hình tượng nữ thần tiêu biểu trong mắt nam nhân của mọi thời đại. Khi trở về nhà thì cứ vậy mà bung lụa, thể hiện bản chất, có thể nói là trái ngược cỡ 50% so với cái hình tượng nữ thần kia.. Mặc dù có tính cách hơi quái dị cùng với sở thích đeo mặt nạ sống với đời, nhưng tại sao cô vẫn được gia tộc nâng niu thế kia.. Bởi vì cô có tài năng và người trong gia tộc không chém giết lẫn nhau ah~ Có thể nói cô có tất cả mọi thứ mà người ta hằng ao ước: một gia đình hoàn hảo, giàu có, yêu thương nhau, một nhan sắc được coi là thanh tú, IQ cao ngất ngưởng nhưng lại lười vận dụng chất xám trừ khi có việc quan trọng,... Và chỉ vì một sự cố nho nhỏ mà cô hoa hoa lệ lệ xuyên không. Cơ mà thế éo nào lại xuyên vào quyển tiểu thuyết cẩu huyết mà cô vừa mới đọc xong? Đúng là vận c*t chóa.. Xuyên đúng vào nhân vật nữ phụ mà cô thương cảm, tốn cả đống nước mắt cho số phận éo le nghiệt ngã ở dưới ngòi bút của mụ tác giả vô lương kia.. --------------------------------- #Truyện đang trong quá trình sáng tác và nghĩ thêm chi tiết!…
Một chấm hoa rực nở rộ lên một trang giấy trắng sặc sỡ nhiều mảng mầu khác , chấm được nâng niu từ những vun vén nhỏ nhặt dần loang ra để lại vệt màu của tình yêu , thứ tình cảm khiến con người ta đơn giản cảm nhận được mà cũng khó nắm bắt theo.Rung động vốn dĩ chỉ là một tình cảm nhất thời hay là một xúc cảm kìm nén khiến ta bồi hồi? Ta cảm thấy rung động khi trúng "sét" ái tình với một ai đó để lại ấn tượng trong tâm hồn , rung động khi gặp được những đoá hoa rực rỡ nhất cho một ngày dài mòn mỏi tô điểm màu hạnh phúc rằng cuộc đời không trầm mặc đến thế . Đơn giản chỉ là "yêu" , yêu đến từ trái tim bồi hồi thanh sắc xuân thơ mộng , yêu đến từ gam màu ấm áp vẽ lên bức tranh của cuộc đời .Yêu đến sự rung động của những điều nhỏ nhặt nhất , từ những con phố , những mái nhà , những khung màu của một ngày mới , những con người mà ta trân trọng .…
Kiếp trước , cô vì không muốn ở bên hắn mà tự sát . Nhưng cô không biết rằng hắn yêu cô đến mức ôm tro cốt của cô nhảy xuống biển... Kiếp này, cả hai người cùng trọng sinh nhưng hắn không níu kéo,giam cầm, ép hôn cô nữa. Hắn buông tha cho cô , cô cũng ghét hắn chỉ muốn tránh xa hắn! Nhưng vận mệnh vẫn đẩy họ về phía nhau dần dần hai người họ như hình với bóng không thể tách rời....…
Tôi nghĩ tôi yêu em rồi. Chúng ta là anh em, tình cảm điên lọan đó tôi có kìm nén. Ngày em rời đi tôi thực muốn nói em có thể ở lại. Lời ra đến môi cuối cùng lại im lặng. Hạnh phúc nghe em tôi một lòng cầu chúc. Đã đi rồi xin em đừng ngoảnh lại. Tôi không muốn em nhìn thấy tôi vật vã đau thương. Níu quay lại ngày đó tôi mạnh mẽ mở lời có đụpwc không "Em ơi, đừng đi!"…
Tên truyện: Thỏ con đợi bình minhTác giả: Diệp Hoà An Nhân (tên thường gọi: Diễm Bích)Mô tả truyện: Lai Hy mất cha khi mới 10 tuổi, cũng từ đó cuộc đời cậu bước vào chuỗi ngày khổ hạnh. Cú sốc tinh thần quá lớn khiến cậu mất đi khả năng nói, trầm cảm ngày một nặng nề, đẩy cậu vào sự tuyệt vọng. Dẫu vậy, Lai Hy vẫn cố níu giữ cuộc sống bằng thói quen mỗi ngày cùng người mẹ mắc bệnh tim ngắm nhìn bình minh. P/s: Công lớn hơn thụ 11 tuổi, không tag gì thêm.…
Cre ảnh: https://pin.it/1bBbLs Lười viết văn án=~=Truyện của mình có Ocxchar, nếu cậu khó chịu xin hãy out truyện ạ! Xin đừng nói lời khó nghe!Đây là bộ truyện đầu tay của tôi, văn phong còn lủng củng. Mong các cậu góp ý và chỉ bảo!Truyện lấy ý tường từ bộ manhwa "Kết cục của nhân vật phản diện chỉ có thể là cái chết"…
Together forever…
Ai cũng biết PHAN gia là gia tộc cổ xưa từ thời đường là gia đình có quyền lực,có tiếng nói lớn trong giới chính trị (quân đội) và kinh doanh đứng đầu, thành phố A ai cũng phải nể tám phần ,nghe nói PHan gia có hai người con trai tài giỏi ....và hai cô công chúa sinh đôi họ đều rất xinh đẹp sắc đẹp khiến người khác nhìn vào một lần đều không thể rời mắt đều đáng nói hơn là trên người cả hai đều có mùi hương đặc biệt từ khi được sinh ra đã có ,tính cách hai người lại không hề giống nhau ,từ nhỏ hai cô gái được mọi người nâng niu sủng ái trong lòng bàn tay mà lớn lên ,nhưng rồi định mệnh đưa đẩy sóng gió ập đến hạnh phúc, đau khổ , dằn vặt, đâu mới là bình yên.. Gtnv: cô :phan uyển thy 20 tuổi xinh đẹp sắc sảo dịu dàng, ôn nhu, khi cười lộ ra má lúm đồng tiền xinh đẹp ,cầm kì thư họa đều giỏi cưng chiều em gái Nàng : phan uyển như 20 tuổi xinh đẹp sắc sảo như chị gái, lạnh lùng ít nói giỏi võ không thích người khác chạm vào mình trừ chị gái, trên mắt phải có mục ruồi lệ khác với cô không có má lúm đồng tiềnlun yêu thương chị mình…