Coffee
viết nhảm đấy mong mấy bạn đừng ném đá :(Và đừng tự ý đem đi ra ngoài nhé :( công sức của tui đấy #Genius…
viết nhảm đấy mong mấy bạn đừng ném đá :(Và đừng tự ý đem đi ra ngoài nhé :( công sức của tui đấy #Genius…
- Chúng ta chi tay nhau đi - hắn nói với giọng lạnh lẽo- Tại sao vậy em thấy chúng ta vẫn tốt mà mới hôm qua anh còn nói anh yêu em nhiều mà bây giờ tại sao lại.... - Nó nói với giọng níu kéo - Cô lầm rồi người tôi yêu chính là Tường Vi- hắn nói rồi kéo tay Vi đi rồi mỉm cười nói với nhỏ - mình đi em Tối hôm đó là một ngày mưa tầm tã nó không ngờ đã mở lòng vì một người con trai vô cảm như vậy nó quả là có mắt như mùSáng hôm sau nó thức dậy như không có chuyện gì xảy ra nó quyết định sẽ quên đi tất cả và không mở lòng với ai. Câu chuyện tưởng chừng như kết thúc nhưng không dừng lại ở đó nó còn ....…
Đến thế giới này chỉ là điều vô tình.... cho những cuộc gặp gỡ định mệnhCó những thứ ko phải là của mình....càng cố níu kéo càng nhận ra một điều....bản thân thật ngu ngốc nhường nào và đáng khinh bao nhiêuÔng trời cho ta gặp hàng vạn trong hàng tỷ nngoài kia....có những ng chỉ thoáng qua trong cuộc đời ta...có những ng sẽ dừng chân trong đoạn đường đó ...nhưng chưa chắc ngta đã mừng chung đường cùng bạn...đừng ngộ nhận để khiến bản thân thành con ngôk,hay khiến ngta chán ghet....Nếu có thể làm lại...e sẽ ko yêu anh hèn mọn và đáng khinh như trc nữa....nhưng quên anh là điều e ko thể Làm sao có thể quên một ng đã khắc sâu vào trong linh hồn chứLàm sao có thể quên một ng dù chết vẫn muốn bên cạnh ng đóLàm sao có thể nói dối con tim khi vẫn con yêu sâu đậm như vậyLàm sao đây khi trái tim e lun ko nghe lý tríNhưng sai lầm ko thể hai lần....lần này e sẽ chỉ đứng nhìn anh từ xaGiống như sương mai...gần ngay trc mắt ...nhưng ko thể lắm ở trong tay....gió thổi đến ...sương cũng tan r…
"Nỗi buồn in trong timCòn đâu bao kỷ niệmCứ thế anh rời điĐể em cạn nước mắt"Ai thương ai nhớ ai ?Trong lòng này đã thấu , cớ sao , cớ sao , cớ sao xa nhau... Sau ngày định mệnh đó, tôi đã từng thề "không bao giờ đặt chân đến sân bay dù là nửa bước". "Thương nhau mình để đó , vì bước không thể xa hơn nữa" nhưng rồi mỗi khi nhìn lên bầu trời thấy "chiếc máy bay nào đó" cũng đủ khơi gợi lại bao kỷ niệm xưa, giờ chỉ mình tôi cùng nỗi đau âm ỉ bởi những tổn thương ai đó để lại sâu tận hồn tôi.Mỗi lần tâm tư khắc khoải tôi lại muốn thét lên: "thà người đừng đến hôm đó, thà người đừng nói lời yêu, thà người đừng chia tay như vậy..." thì có lẽ giờ đây đôi ta đã chung ngã, hạnh phúc cùng nhau.Dẫu hạnh phúc có mong manh như bồ công anh bay trong gió, em cũng xin nguyện trở lại ngày xưa để níu giữ chút kỷ niệm êm đềm cho đôi ta. Nhưng... Đúng người , sai thời điểm kết quả đau đớn đến tột cùng!…
Chỉ là để tự nhắc nhở bản thân. Đến thì vui, rời đi không níu kéo.…
"cái chết ở thể xác chính là sự tồn tại cuối cùng của sự vỡ vụn trong tâm hồn"mỗi phần truyện là một câu chuyện hoàn toàn khác nhau. mang hướng buồn cũng như dằn vặt bản thân, nếu không muốn đón nhận những điều tiêu cực thì đọc đến đây được rồi nhé.những lời góp ý hay sửa chữa chân thành thì tớ xin ghi nhận và khắc phục, với lời lẽ không tốt xin phép không phản hồi.cảm ơn đã đến đây, đã lắng nghe tâm tư và đọc những mẩu chuyện tớ viết ♡…
Lưu Ngọc Diệp từ nhỏ đã được lớn lên trong vòng tay yêu thương của cha mẹ.Biến cố ập đến bọn chúng nhẫn tâm khiến nàng mất đi tất cả.Nàng thề họ sẽ trả giá vì điều đó.Nhưng khi trả thù xong thế giới chẳng còn gì níu giữ nàng cả,thế thì nàng sẽ đi gặp cha mẹ mình để được lao vào vòng tay ấm ấp của họ.Trời cao cho nàng cơ hội để gặp lại cha mẹ nhưng đánh đổi sẽ là gì ?Đời người ai cũng sẽ trải qua thất tình lục dục và nàng cũng như thế.Ai có thể cho nàng một mái ấm gia đình..phải chăng mọi việc đều đã được định theo ý trời... khổ đau qua đi hạnh phúc sẽ đến.…
Lần đầu tiên tớ viết truyện, mong bạn đọc thông cảm ạ ! Nếu có sai sót, các bạn có thể bình luận, ném đá tùy ý, tớ sẽ nhận, xin chân thành cám ơn <3 chúc các bạn một ngày vui vẻ nha !Tên khác : Ký ức và tương lai / Mảnh ghép hồi ứcĐôi nét về truyện : - Truyện dưới dạng cuộc sống thường nhật của nhân vật chính Midoko Aski, về quá khứ của cô, về thứ được gọi là " hiện tại ". Những biến cố trong cuộc đời đã biến cô trở thành một con người kỳ lạ, cả về suy nghĩ lẫn tính cách. - Có yếu tố máu me, phép thuật, kỳ ảo, khoa học viễn tưởng, hành động, phiêu lưu, tâm lý và cảm nhận của một số nhân vật về cuộc sống của họ. - Lục đạo luân hồi, nhân sinh chuyển kiếp. - Quá khứ của quá khứ, cứ đan xen mà tạo nên những câu chuyện thú vị và đau thương. ' Tớ rất muốn rời khỏi thế gian tươi đẹp này, nhưng không thể....Có cậu níu giữ tớ lại mà, sao tớ có thể bỏ lại cậu được chứ ? '…
Đôi khi ta lạc lối kiếm tìm một con đường để đi...dù là đi đâu, dù đi trên con đường khó khăn thế nào, dù có đi một mình hay cùng ai thì điều quan trọng nhất là Hãy Trân Trọng Chính Mình.Hãy thử một lần dấn thân, lăn xả, để bản thân một lần thoát khỏi những khuôn khổ cuả gia đình, xã hội. Cũng đừng từ bỏ, muốn đi hãy đi, muốn ngồi hãy ngồi, muốn đọc hãy đọc, trên hết đừng do dự. Biết đâu đấy bạn sẽ tìm thấy được gì đó, chỉ ở ngay phía trước, hãy mạnh mẽ lên. Đừng để bản thân phải hối tiếc thêm nữa, hãy đi đến cùng....ButDarling,In the end, you have to be your own hero.Because everyone is busy trying to save themselves. There are plenty of difficult obstacles in your path. Don't allow yourself to become one of them.Never ever give up, Because you never know what tomorrow may bring.P/S: góp nhặt trên face vì thấy hay, up lên để dành đọc.... Cũng có vài thứ rất có ích...tui nói thiệt đó cô ơi....^_^Đích thị là lẩu thập cẩm nhe....ai thích ăn lẩu thì mời bơi zô.... ~_~ cái hay vẫn còn ở phía sau.....…
do you love me like i love you ?…
Gió lướt qua cuộc đời bạn, xoa dịu lòng bạn. Nhưng gió là của trời. Không bất kì thứ gì có thể níu gió ở lại. Cô cũng không ngoại lệ, nhưng cô vẫn cố chấp muốn vươn tay đón gió để rồi tự mình gặm nhấm nỗi đau.P/s: Một chút ngẫu hứng, nghe bạn ấy rap mà không hiểu sao nước mắt cứ tuôn…
Câu chuyện xoay quanh 12 nhân vật chính với những tình huống dở khóc dở cừ về tình bạn và tình yêu của 12 chòm sao cá tính................................................................................................Truyện thuộc thể loại : Yaoi , Shounen ai, Yuri, Les,Gay.....vơn vơn mây mây.................................................................…
Có thể không giống Fan ship.Đương nhiên rồi...vì đây là mình ship a.Nếu không ủng hộ mong nhẹ nhàng lui đi.Tui không phải là Fan viết vì yêu thích._________________________________Làm cậu ấy đau khổ thì tất cả các ngươiđều phải "chết".Không có sự lựa chọn thứ hai đâu...<<<<<<<<<<<<<>>>>>>>>>>Nhìn anh ấy rời khỏi...cậu chẳng thể níu lấy...Thật thất bại...Tất cả là lỗi do cậu...Chính vậy...Nên cậu phải trả thù...…
Chàng 1 thái tử mang khí chất thế vương nhưng lại rất thích du ngoạn. Lạnh lùng như băng khí thế bức người đó chính là Hoàng Anh Thiên Yết hoàng đế tương laiNàng 1 cô nương xinh đẹp, dịu dàng như ánh sao sáng. Nàng cũng lạnh lùng không kém Thiên Yết . Một ngày không ai hỏi nàng cũng không có nói chuyện a. Đó là thiên kim nhà họ Trịnh . Trịnh Xử NữHai tảng băng níu gặp nhau. Va phải nhau!! Liệu nó sẽ rời khỏi nhau?? Hay dính lấy nha không rời đây !!??…
Đối lập giả được | The opposite is fakeTác giả : tu kỳ | wynot zThể loại : [ Truyện ngắn ] boylove , HE , tình cảm , hài hước , echi , care , 1x1...Cp : Je Won - Sang HeeSố chương : 2 ... chưa có phiên ngoại Tình trạng : đang cập nhật Lưu ý : đây là hệ tư tưởng của con ng trên con đường hướng đến nhân loại có câu từ tục tiễu nên cân nhắc trước khi đọc >ĐÂY LÀ LẦN ĐẦU EDIT TRUYỆN MONG MNG ĐỌC THÔNG CẢM NẾU CÓ SAI SÓT !!Hình ảnh truyện chỉ mang tính chất minh hoạ ko hề liên quan đến truyện hoan nghênh lọt hố =)) _ văn án _Je Won với Sang Hee trên tầng thượng cãi nhau qua lại đến khi nghe đc câu trả lời nhưng trượt chân vì níu nhau lại nên hai người ngã khỏi tầng thượng quay lại 2 tháng trc khi gặp nhau cậu tán tỉnh ko nghe đc câu trả lời vì ngại nên dẫn đến việc đôi co trên tầng thượng quay lại 2 tháng sau lúc trên sân thượng hai người đc đưa vào bệnh viện trong tình trạng hôn mê Sang Hee tỉnh lại trước không có tình trạng nghiêm trọng nhưng Je Won ngược lại mất trí nhớ vì đỡ cho cậu lúc hỏi cậu là ai vì cảm thấy có lỗi và cũng thick cậu nên nói rằng chúng ta đang yêu nhau đến lúc lấy lại đc trí nhớ thì hạnh phúc dâng chào khi bt cậu đã nói là chúng ta đang yêu vậy là thành đôi And Author's note : nhân vật chính là top và văn án giới thiệu mình không thể viết đầy đủ tình tiết nếu mọi người muốn bt thêm có thể vào truyện đọc để bt phần câu truyện mình ko nhắc đến !! " mình ko nói là mình lười đâu =) "…
Tôi là cô gái bình thường, nhưng tuyệt đối không tầm thường. Ở xã hội này chuyện được hay mất đã quá đỗi quen thuộc, đến mức có mất đi cũng chả còn lo sợ nữa. Đây là câu chuyện của tôi; của anh; của tất cả những ai đã yêu, đang yêu và từng yêu. Tôi từng bất chấp, lao đao vì tình yêu. Tôi yêu nhiều nên đau thương cũng nhiều. Rồi có lẽ đến lúc nhận thức được cuộc sống của mình không cần đến tình yêu, tôi từ bỏ thứ tôi đã sống chết níu giữ. Thực ra tôi vẫn yêu, nhưng bản chất của nó thay đổi. Yêu không còn là một nhu cầu, nó đơn thuần là cảm xúc của một cô gái bất cần đời. Cô gái muốn giữ hay bỏ đều được, mọi quyết định nằm trong tay cô, không phải trong tay xã hội, tình yêu cũng chẳng điều khiển được cô. Bản thân chìm trong ma trận của tình yêu, ngoài mặt lại lạnh lùng vứt đi tình cảm của mình, có ai mà không từng yêu như vậy chứ?…
yêu quá nhiều nhận lại lời nói chia tay :))))Và rồi khi mình buông tay người ấy lại níu kéo tình cảm mong manh này 💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙…
2 năm rồng rã...tôi thích cậu nhưng lại không muốn nói ra vì hai chữ bạn bè giữa tôi và cậu. Nhưng...có lẽ không nói ra với cậu ngay từ đầu là cái sai lớn nhất của tôi. Người con gái mà cậu thích đã xuất hiện, dần xen vào giữa tôi và cậu, vô tình kéo dài khoản cách giữa tui và cậu...tôi đã níu kéo trong vô vọng...CÒN TIẾP. Mấy nàng nhớ đón xem nha. iu nhìu á:3…
1chap không miêu tả hết, 10 chap vẫn vậy. Lẽ rằng chả nên viết, nhưng thôi 1 còn hơn 0.…
Là chính cuộc đời tác giả mượn vần thơ để miêu tả ..... vì sao nàng và vì đâu ....Phải chịu tiếng đời .^ trong cuộc sống có những chuyện mình biết nhưng không nhất thiết phải nói ra mà hãy cảm nhận bằng trái tim .^…