Đôi ta? Hẳn vậy.
[Blue Lock x Reader] [OOC] [R18] [Oneshort + Chat fic]Chính bởi thế giới này quá mệt mỏi, vậy nên mới chạy đến thế giới nơi có anh…
[Blue Lock x Reader] [OOC] [R18] [Oneshort + Chat fic]Chính bởi thế giới này quá mệt mỏi, vậy nên mới chạy đến thế giới nơi có anh…
Trong một thoáng giữa lúc mặt trời đang đi lên, Jose chứng kiến một cảnh tượng mà họ đã lâu rồi không thấy nữa từ khi vào trang viên Oletus. Giữa làn sương mù dày đặc lại có vài tia nắng len lỏi qua nó. Cậu thức dậy đúng lúc để có thể quan sát cảnh tượng tuyệt vời này, những ánh vàng của bình minh lập lòe như níu kéo mệnh sống của mình giữa màn sương trắng xóa đầy lạnh lẽo. Jose lại cuối cùng chả biết cảnh nào đẹp hơn, bức tranh vàng trước mắt hay là Kevin đang nằm ngủ một cách yên lặng kề bênBản gốc: A Moment's Respite - SuklaaSiiliBản quyền dịch đã được tác giả cho phép, xin đừng mang đi đâu khi chưa có sự cho phép của mìnhẢnh của bạn mình trong một trận qm, bạn kevin bảo kê cứ decode đi kite hunt để toi…
Cô: Độc Thiểu VânCô lạnh lùng tàn bạo giết người trong tối lừa người trong sáng . Cô có một vẻ đẹp của thiên thần và lúc nào nụ cười vô hại cũng nở trên môi cô. Nhưng vào lúc cô giết người thì lại trở thành một con quỷ khát máu mị hoặc lòng ngườiHắn ngoài là một tổng giám đốc nhưng trong lại là ông trùm của một xã hội đen khét tiếng ai nghe cũng phải kinh sợ . Cưng sủng nàng nâng niu nàng làm cho ai nhìn vào cũng kinh ngạc rớt quay hàmNàng chính là có một cái tuổi thơ đen tối. Nàng chính ra là thiếu đi cái quan trọng nhất của một con người - trái tim. Hôn nhân là do mẹ hắn làm chủ . Ở chung nhà mà lại coi nhau như không tồn tại. Chỉ là vào những lúc hiểm nguy cứ như vậy hợp tác ăn ý như luyện nhiều lần làm cả hai phải bất ngờ. Một kẻ thì không có tim một kẻ thì trái tim đã chết vậy rút cục ai sẽ yêu ai trước? Phần này thì hơi khoai đấy ahihi(Mong mọi người ủng hộ và đừng né đá ) *("♡")*…
Nên níu lấy hay buông tay...…
giáng sinh của ba yoongi và namjoon.…
mik nghĩ truyện ko hay nhưng mọi người đừng chê mình nhé,.....Đây là những con Animatronic lầy lội, bá đạo, dâm, bựa,.........…
Trong một lần đi du lịch mạo hiểm cùng đoàn cậu vô tình đi lạc vào toà lâu đài nơi anh đang ngủ mê. Cậu lỡ dại đánh thức anh dậy và từ đó anh với cậu trở thành một phần không thể thiếu của nhau…
Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?Bao giờ tôi hết được yêu vì,Bao giờ mặt nhựt tan thành máu,Và khối lòng tôi cứng tợ si?Họ đã xa rồi khôn níu lại,Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa...Người đi, một nửa hồn tôi mất,Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu?Sao bông phượng nở trong màu huyết,Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?…
Hoa nở rồi lại tàn...giống như đời người đc sống rồi sẽ p chết....Mọi thứ đều đc 1 vị thần viết thành 1 câu chx....cx giống như sự gặp nhau của đôi ta....anh muốn níu nhưng em lại muốn buông.....Tơ duyên sắp đứt r anh ơi buông ra đi....…
trở lại sau 3 năm rời khỏi raimon,cậu như một con người hoàn toàn khác,ít nói,lạnh lùng hơn thế cậu vượt trội hơn tất cả mọi thứ kể từ ngày đó,cái ngày mà tất cả đều cho là cậu đã phản bội họ..............họ đâu biết cậu đã đau khổ đến nhường nào,khi cậu rời khỏi raimon,cậu đã gặp lại người em họ xa cách tận 10 năm trời,cô em gái của cậu là 1 người rất giỏi,khi nghe cậu kể lại cô bé đã rất tức giận muốn thay anh mình đi đòi lại công bằng nhưng cậu đã cản con bé,cậu năn nỉ em mình cho cậu ra nước ngoài để rèn dũa kĩ năng của mình,cô bé đồng ý đưa cậu rời đi,khi cậu đi cũng chính là lúc mọi chuyện bắt đầu…
"Khoảng cách giữa người với người luôn là xa xôi, cách trở. Chỉ là muốn níu kéo chút gần gũi giữa hai trái tim thôi đã trăm ngàn khổ khó, nói chi đến những chuyện lớn lao..."(Một fic đã viết rất lâu, đáng ra mình đã định bỏ em nó nhưng khi bình tâm lại, đó vẫn là quá khứ xinh đẹp của mình, kỷ niệm hông có tội mà...)…
Điền Gia Thụy& Lâm Tử Diệp.Có ngược có ngọt.Truyện được cập nhật vào thứ 2 hàng tuần.Vì có em ở phía sau lưng nên anh mới thản nhiên quay lưng về em. Bởi vì có em phía sau nên anh mới cảm thấy an toàn.Vì có em bên cạnh nên anh mới trân trọng từng phút từng giây. Chỉ đáng tiếc đời người ngắn ngủi. Chớp mắt cái đã lạc mất nhau, thế giới quá rộng lớn còn anh quá nhỏ bé, còn em như ngọc bị chìm xâu dưới đáy đại dương. Anh mất rất rất nhiều thời gian để học bơi, cũng mất rất nhiều thời gian để có thể lặng xâu dưới đáy biển. Chỉ đáng tiếc lúc anh lặng xuống đáy biển thì em đã được người khác trân quý trong tay, nâng niu mà bảo vệ. Bảo vệ em khỏi bị trầy sước, khỏi bị rơi lệ.Châu xa rơi lệ !…
Nếu có ai hỏi Đức Duy, lớp 11A, ba năm qua cậu đã làm việc gì chăm chỉ nhất, chắc chắn câu trả lời sẽ là: "Yêu thầm Nguyễn Quang Anh". Nói chính xác hơn, là yêu thầm đến mức thành thói quen, thành nhịp thở, thậm chí... thành cả "mục tiêu sống".…
Hãy yêu khi còn có thể và hãy thật lòng và mạnh mẽ…
Một con bạch báo danh tiếng lẫy lừng, một nàng thơ yêu kiều chất phác. Thứ cả hai thiếu thốn là tình yêu thương, hai kẻ cô đơn gặp nhau và sưởi ấm trái tim nửa kia. Nàng như ánh sáng chiếu rọi cuộc đời gã, đem lại cho gã những tia hi vọng và ấm áp. Gã như người cứu rỗi, lôi nàng ra khỏi bóng tối sâu hun hút trong tim. Và rồi nàng đàn lên bài ca cho cuộc tình của hai kẻ cô đơn cố níu lại những tia sáng trên trần gian này. -Ánh chiều tà dịu nhẹ hệt bàn tay của Chúa, Vun đắp mở lối cho bạch báo và nàng thơ.-Wakasa x Hy Nhiên (OC)…
Lâm Du là thư ký của Trình Hạo - một tổng giám đốc lạnh lùng, lý trí, luôn đặt trật tự và trách nhiệm lên trên cảm xúc. Tình yêu giữa họ nảy sinh trong im lặng, bị kìm nén bởi khoảng cách địa vị và những lựa chọn chưa bao giờ được nói ra.Khi Trình Hạo đứng trước một cuộc hôn nhân sắp đặt, Lâm Du chọn rời đi để giữ lại lòng tự trọng. Sự chậm trễ của anh khiến họ bỏ lỡ nhau, mỗi người bước vào một cuộc đời riêng, mang theo những điều chưa kịp nói.Nhiều năm sau, khi cả hai đều đã trưởng thành, tự do và đủ bình thản, họ gặp lại. Không còn là cấp trên - cấp dưới, không còn chờ đợi hay níu kéo, họ học cách yêu lại từ vị trí ngang bằng, bằng sự tôn trọng và thấu hiểu.Kết thúc có hậu đến muộn, nhưng đủ sâu - khi khoảng cách giữa hai nhịp thở, cuối cùng cũng vừa đủ để cùng nhau bước tiếp.…
Thể loại: Thanh xuân vườn trường, ngọt, hiện đại, điềm văn Trong nóng ngoài lạnh, toàn năng công x Trung khuyển, đáng yêu dụ thụ Chuyện ngọt ngào hàng ngày~ ------------- Chuyển ver CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý của tác giả gốc Nếu có yêu cầu sẽ gỡ xuống ngay ạ…
Họ không yêu nhau vì lành lặn,mà vì nhận ra bản thân trong những vết nứt của đối phương.Hai tâm trí rối loạn, hai linh hồn lệch lạc -níu lấy nhau như một liều thuốc, vừa cứu rỗi vừa yêu thươngKhi yêu thương là một thứ với họ là hư vô,hư ảo.Vậy đó là chữa lành hay.....đơn giản là tổn thương nhau hơn?…
Buổi sáng thường trôi qua nhanh, nhưng đôi khi lại đọng lại những khoảnh khắc khiến người ta chẳng nỡ rời xa. Jihoon vẫn nằm im trong vòng tay Hyukkyu, giả vờ ngủ để níu giữ chút ấm áp cuối cùng. Ngoài ban công, chú mèo Maru lặng lẽ quan sát, như kẻ thứ ba hiểu chuyện hơn ai hết. Đây là một mẩu chuyện nhỏ, dịu dàng như hơi thở đầu ngày, nơi một cái hôn vụng trộm có thể trở thành lời hứa dài lâu.…
[Tokyo Revengers] Fleur De SarrasinTên Tiếng Việt: Hoa Kiều Mạch Warning: Lệch nguyên tác, incestCouple chính: NahoSou, RanRin, KazuFuyu, SanMiĐộ dài dự tính: (?) Phiên ngoại: 6 chương Dự tính ra mắt: 25/05/2022Thể loại: Đời thường, ngược, ngọt, showbiz, AOBNgười ta nói Kiều Mạch là một loài hoa kiên cường, một loài hoa có ý chí mạnh mẽ, một loài hoa tượng trưng cho tình yêu mãnh liệt, là mối tình đầu đầu ắp ngọt ngào và sự ngây thơ của tuổi đôi mươi Hoa Kiều Mạch mang một vẻ đẹp tinh khôi và dịu dàng, như một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng của những thiếu niên vừa mới nếm trải hương vị của thanh xuân Nhưng hoa chỉ nở một tháng rồi sẽ tàn phai. Liệu có phải chăng là dấu hiệu cho biết một câu chuyện tình oan trái _____"Souya như chết lặng trước những gì mình đang thấyCái gì đây? Là cái gì đang xảy ra trước mắt em bây giờ? Tấm ảnh đôi tay quen thuộc, đôi tay hôm qua còn nâng niu em, ôm em vào lòng thủ thỉ những lời yêu thương đường mật. Giờ đây lại đang nắm lấy tay ai thế kia? Souya kiềm lại cơn run rẩy, bấm vào cái tên yêu thương của mình Không nhấc máy Không có ai nhấc máy. Chỉ có hồi chuông lạnh lẽo vẫn đang vang lên từng hồi"…