Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Author: Ling, LemSummary: "Em là thiên đường của anh, thiên đường kì diệu của mỗi riêng anh. Em chính là thiên đường của riêng anh, thiên đường duy nhất trong tim anh."(GOT7 Paradise) - Samuel"Anh đã gặp một thiên thần. Lần đầu gặp mặt, em tỏa sáng tựa thiên thần từ thiên đường rơi xuống. Anh luôn tự hỏi em giống ai mà lại xinh đẹp thế." (NCT127 Angel) - Jinyoung…
Scorpius tỉnh dậy vào lúc nửa đêm - khi những luồng hơi ấm được tầng hầm nhà Slytherine tích lại từ ban ngày đã tan biến vào lòng đất. Cả người cậu bé ướt đẫm mồ hôi. Lồng ngực liên tục phồng lên rồi xẹp xuống.Khuya. Nhưng mà không có trăng. Ở nơi này, không bao giờ người ta thấy được bất kỳ tia sáng tự nhiên nào. Ánh nến xanh lục chập chờn hắt lên mặt Scorpius và ối chà, cái biểu cảm trên khuôn mặt cậu bé mười ba tuổi trông mới đáng sợ làm sao. Quai hàm sắc nét bạnh ra, cơ mặt đanh lại, lông mày nhíu chặt, đôi mắt sáng quắc, trừng lên. Scorpius nắm hai tay lại tạo thành nắm đấm. Ấy là phản xạ của một người bình thường khi y không cảm thấy thoải mái, hoặc trong vài trường hợp, sợ hãi. Cậu bé nhìn chằm chặp vào cây nến đặt cách giường cậu tầm bốn bước chân. Ánh nến mỏng tang và run rẩy tưởng như có thể tắt bất kỳ lúc nào. Ấy đã là cây nến cuối cùng. Và nó chỉ còn một nửa. Bóng tối đặc quánh đang khép dần gọng kìm của nó xung quanh chiếc giường nơi Scorpius đang ngồi.Cây nến sẽ không trụ được lâu. Mà từ lúc này cho đến bình minh, hãy còn cả nửa đêm nữa. Cậu bé phải làm một điều gì đó. Nhanh.Scorpius mò mẫm trên giường để tìm cây đũa phép, mấy đêm nay cậu bé vẫn luôn nắm chặt nó khi lên giường. Không thấy.Có thể cây đũa phép đã rơi đâu đó lúc Scorpius ngủ say. Cũng có thể nó bị lấy đi mất. Và cậu bé hoảng sợ.…
câu chuyện về anh tổng tài lãnh khốc lạnh lùng và cậu thư kí ngốc ngếch.à không, đấy là chuyện nhà giám đốc kuanlin, kệ mẹ giám đốc đi.còn đây là câu chuyện nhỏ về anh phó giám đốc ong seongwoo không lạnh lùng mấy và anh thư kí hwang minhyun lớn hơn anh giám đốc nhưng chẳng ngốc nghếch chút nào..'minhyun à, cà phê, cho tôi cà phê đi''thưa phó giám đốc, anh đã uống hết cà phê của anh và cả cà phê của tôi rồi, phiền anh tập trung vào công việc, ngay và luôn, nếu anh muốn leo lên chức giám đốc''ứ thích nữa, tôi thích minhyun cơ''thưa phó giám đốc, anh cứ nhiều tiền thì anh thích bố tôi cũng được'…
type : sweetiewritten by : an jaeyoungmain pairing : kim taehyung × park jiminextra pairings : kim namjoon × jeon jungkookparts : update laterintro : " ngốc này, tôi cùng anh ở một chỗ, sẽ đồng ý chứ? "" gặp em, tôi đã biết trái tim mình là đang cần em chữa lành nó "KHÔNG ĐEM TRUYỆN ĐI HOẶC CHUYỂN VER KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ !!( 5/4/2020 )…
Chẳng biết đến bao giờ tôi sẽ được nghe lại một bài hát ấy, trên một sân khấu có đủ 11 chàng trai. 18 tháng thoáng qua nhanh như một bóng nắng, chưa kịp cảm nhận hơi ấm thì nhật quang đã mất rồi. Ngày cuối năm lạnh lẽo, họ biến mất đi tôi lại càng thêm cô tịch quạnh hiu. Coi như có khóc một trăm lần, có một ngàn lần mơ ước, một vạn câu nói "Nếu như..." cũng không thể cho tôi thêm được một giây bên cạnh họ. Họ không phải nhóm nhạc đầu tiên khiến tôi rơi nước mắt khi tan rã, nhưng khóc cho họ, là lần khóc thê lương nhất của tôi đến tận bây giờ. Tôi chẳng phải fan của 11 chàng trai ấy, thậm chí nonfan cũng không. Chỉ là tôi yêu họ, yêu sự chân thành, yêu nhiệt huyết, yêu dũng cảm dám đam mê của họ. Tôi thương họ, thương cho họ vì họ đã bị công ty hành hạ, thương cho họ vì line hát chẳng bao giờ được công bằng, tôi thương sự nhẫn nhịn, thương cả những khiếm khuyết của họ. Thương họ, buồn cho họ, tiếc cho họ, vì trên con đường của họ, đóa hồng xanh năm ấy đã héo tàn. Câu chuyện này tôi viết, chẳng hay, chẳng có plot, chẳng có suy nghĩ cầu kì chi. Đây là câu chuyện tôi muốn dùng để lưu giữ lại kỉ niệm của họ, để nhớ rằng, đã có một nhóm nhạc tên là Wanna One.…
"Mỗi lần anh đều nói em cho anh cơ hội anh đều sẽ cố gắng trân trọng nó....vậy tại sao lại không cho em cơ hội. Kim Taehyung, cầu xin anh hãy cho em thêm một cơ hội nữa được không!"…
Thể loại: truyện ngắn, hiện đại, HESố chương: 3~ Văn án~Đôi khi, mọi việc không đơn giản như cái bề ngoài chúng ta nhìn thấy. Nhìn rồi, hiểu rồi, lại chẳng thể cảm nhận được chúng thay cho người trong cuộc.Những khó khăn và tổn thất tinh thần mà một người bác sĩ phải chịu, ai có thể hiểu? Những đau đớn gian truân mà một người đàn bà phải gánh mỗi lần vượt cạn, ai có thể thấu?Trên đời này, cái gì cũng có giá của nó. Để có được thứ mà mình muốn, phải đánh đổi bằng rất nhiều thứ khác.Byun Baekhyun là một người bác sĩ, còn là một người bác sĩ đỡ đẻ, vì cái công việc này, anh hy sinh thời gian, hy sinh hoài bão, thậm chí còn không thể giữ lấy hạnh phúc gia đình, bởi người phụ nữ anh yêu không còn tha thứ cho anh nữa.Kim Taeyeon là một người vợ, không thể tiếp tục đợi chờ, không thể tiếp tục cô đơn một mình trong căn nhà trống vắng, nên cô từ bỏ tình yêu của mình. Nhưng cô là một người con gái, cô sắp làm mẹ, sắp một lần bước qua ranh giới sống chết để chào đón đứa con của họ.Mỗi một sinh mệnh ra đời, đều mang theo một giá trị quý giá! Đối với Taeyeon và Baekhyun, có lẽ đó là cơ hội để hai người nhìn nhận lại tình yêu của mình theo một góc nhìn khác.Thật ra họ đều cao cả như nhau, bởi mỗi người đều đang gánh trên vai những trách nhiệm lớn lao của cuộc đời, đang từng ngày chào đón những sinh mệnh mới! Đó chính là những gì câu truyện này mang lại.…
vô gia cư; là tất cả những gì mà taehyung đã nếm trải.nhà; là tất cả những gì taehyung tha thiết muốn có được.translated by @avminfftoriginal author : @haleyinneverland…
Những fic cuốn hút ngay từ chiếc summary.Lần này không lảm nhảm nữa mà sẽ viết cảm nhận về fic =))) chỉ cần không phải notp thì thuyền nào cũng có thể ship =)) miễn là toi thích lolol =)) Gu người review khá là không deep, thích mấy cái thứ hài hước, dễ thương đáng yêu, tay ba tay tư, anh thích em nhưng hong dám nói, dám nói rồi mới ngớ ra hóa ra nó cũng thích mình từ lâu lắc, máu chó vừa vừa không quá cẩu huyết. Ít đọc fic buồn dmd cuộc đời chưa đủ buồn hay sao mà vào fic cũng phải buồn cơ...Tạm thời sẽ review fic về nct là chính. Có thể sẽ chuyển ngữ sau, có thể không.…
Donghyuck cảm nắng bạn cùng phòng của mình, cái người ma cà rồng ấy. Đồng thời cũng là người mà nó rất chắc chắn rằng sẽ chẳng thích lại nó đâu. (có lẽ vậy)…
"Em có từng yêu Minhyun hay không?""Lúc trước thì không hề. Nhưng bây giờ vị trí của anh ấy trong lòng em sâu đậm đến mức không thể xoá đi được nữa.""Vậy còn anh? Mối tình chúng ta kết thúc chỉ vì trong sự thù hận và hiểu lầm nuối tiếc vậy ư?""Là do anh không chịu chấp nhận. Là chính anh đạp đổ đi. Tất cả là do anh, không phải một ai khác."Written by MILKTEA.Bookcover by Heilly.…
Giới thiệu: Thanh Đông ép tôi vào tường, mặt nó dí sát vào mặt tôi. Khoảng cách gần đến nỗi tôi nghe được cả hơi thở có chút không đều của thằng bé, nó thản nhiên nói: "Em thích chị, thích muốn chết luôn đây này. Làm người yêu của em đi, em không chịu được nữa đâu!" Tim tôi đập càng mạnh như muốn nhảy ra ngoài, không hiểu là thật hay đùa. Vừa nãy còn uống bia với nó chứ, dại quá! Đông không đợi phản ứng, cứ thế mà khóa chặt đôi môi còn đang dính kem tươi ở bánh sinh nhật mà tôi vừa ăn. Lúc này đầu óc trống rỗng chả nghĩ được gì nữa. Cơ thể nhỏ bé của tôi hoàn toàn vô dụng trong tình huống này. Nó chậm rãi luồn tay vào trong áo tôi làm người tôi nóng bừng, có chút nhột. Tôi phản ứng: "Mày làm gì thế? Nhột quá, bỏ ra..." Tôi biết nó đang nảy lên ý nghĩ gì trong đầu, nhưng vừa nãy uống tận mấy chai bia, giờ không còn sức đẩy nó ra nữa. Thằng này càng ngày càng hư rồi!---------------------------------------Rảnh rỗi sinh nông nổi, đọc giải trí ủng hộ tôi nha~~…