Sousou no frieren | ngày mai hoa nở, người quay đầu
Ta sinh ra là vì người.Ta tồn tại... cũng vì người.Số phận của ta... luôn vì người mà xoay chuyển.…
Ta sinh ra là vì người.Ta tồn tại... cũng vì người.Số phận của ta... luôn vì người mà xoay chuyển.…
a 𝐭𝐛𝐬𝐠𝐭 story プ.the day that i met u i started dreaming…
em hàng xóm mới thích kẹp tóc…
Bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không đem ra khỏi W…
Chovy rất tự tin vào tình yêu của Choi Hyeonjoon dành cho mình, cậu tin rằng sau vài ngày, anh sẽ lại quay về với cậu, nhưng lần này cậu sai rồi, Doran đã chai sạn rồi.P/S: cùng 1 vũ trụ với Defiko| Người Giống Người…
Vòng An ToànAu: Han JinCó những người, chỉ cần xuất hiện một lần trong đời ... đã đủ để mình có được cả thế giới.Orm tìm đến Ling khi cô vừa bước chân vào đại học - một sự tái ngộ chẳng ồn ào, chẳng rộn ràng. Chỉ là một ánh mắt lặng lẽ trong sân trường, một câu chào khe khẽ nơi hành lang, và một tiếng "chị" mà Ling chưa từng nghĩ sẽ còn được nghe lại.Nhưng từ giây phút đó, nhịp tim quen thuộc năm nào, tưởng đã lãng quên ... lại bắt đầu gõ nhịp.Fic chính chủ, cảm phiền không xách đi đâu.…
Tên hán việt : Bình quả đườngTác giả : Xuân Thượng Phó DãSố chương : 15 chương + 4 pnTình trạng : Đã hoàn ( Tụi mình sẽ beta lại )Thể loại : Đam mỹ, song hướng yêu thầm, ngọt sủng, niên thượng, HE…
Tên gốc: 满天星河Tác giả: Ô Hề 乌兮 (lofter)Bối cảnh: Phi hiện thực, hôn nhân đồng tính đã hợp pháp.Thể loại: Ngược trước ngọt sau, bệnh trầm cảm Đôi chính: Nghiêm Hạo Tường x Hạ Tuấn Lâm (Tổng tài lạnh lùng x Bệnh nhân trầm cảm)Đôi phụ: Văn Hiên, Dật Hâm, Tứ Nguyên,Số chương: 40 chương (longfic)Cảnh báo: Đừng gán lên người thật!Edit by #IĐÂY LÀ FANFIC. KHÔNG GÁN LÊN NGƯỜI THẬT.Truyện dịch đã được tác giả đồng ý. Dịch với mục đích phi thương mại. Vui lòng chỉ đọc và không bê ra khỏi đây.× Bản dịch không chính xác 100% ×Link wordpress: thieunienlau18.wordpress.com…
Mọi sự đều không thể biết trước, còn duyên còn phận thì mãi là của nhau.…
Vì dáng vẻ ẻm chạy lại nhận cây xúc xích của chị staff mà tui đã viết nên cái fic nàyThiên hướng all lỗi vì tui sủng ẻm lắm...À mà tui hơi thiên vị Cửu Lỗi một chút :>>>…
vì cần tiền trang trải chi phí học tập mà minho đã cải trang thành nữ để làm gia sư cho con trai nhỏ của một nhà tài phiệt nhưng xui xẻo là cậu lại bị đại thiếu gia của gia đình kia phát hiện....qi_ivv…
Kim Taeyeon , một sinh viên nghành khoa học tự nhiên đã khổ công dành hết ba năm trời vào dự án máy du hành thời gian , mặc cho bao nhiêu người luôn bảo cô đó là một việc điên rồ , cộng với chuyện cô hay nói về lí do bản thân muốn thành công tạo ra chiếc máy chỉ là để thay đổi cuộc sống của một vị hoàng hậu trong lịch sử lấy phải một người vua hết sức bạo tàn thì như thêm dầu vào lửa , chẳng nhà tài trợ nào đồng ý góp sức cùng cô . Trong một ngày , sau bao năm giữ lấy ý kiến của chính mình , cô đã tạo ra được một chiếc máy du hành thời gian thực thụ và câu chuyện bắt đầu từ đấy...…
Tên gốc: 随机观影改未来?Đại khái suất sẽ không hố, hành văn rất kém cỏi, duyên càng, đại lượng có tư thiết, bản nhân tạp chồn sóc phi mang đẩy, bổn văn cp không hủy không nghịch!Tác giả: ToonTeru Nguồn: xinjinjumin634282540506 (lofter)…
Thể loại : Đam mỹ, huyền huyễn, xuyên thư, tình hữu độc chung.Văn án:Tiêu Vũ hoàn toàn không ngờ có một ngày mình sẽ chết một cách ngớ ngẩn như vậy, càng không ngờ sẽ xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ngựa đực văn.Đã xuyên vào thì cũng nên xuyên vào nhân vật chính hay nhân vật phản diện cho nở mày nở mặt.Đằng này hắn lại xuyên phải sư phụ, sư phụ của pháo hôi !!!...P/s : Cảnh giới tu luyện :Luyện khí - Trúc cơ - Kết đan - Nguyên Anh - Xuất khiếu- Hợp thể - Hóa Thần - Đại Thừa - Độ Kiếp - Phi ThăngTrích đoạn:Tiêu Vũ đỡ một bên đèn, bên kia là Thẩm Huyền Vũ, hai người cùng nghe khẩu hiệu đang vang vọng.Khi khẩu hiệu đã vỡ òa, hàng ngàn đóa hoa đăng được thả lên trời.Khoảnh khắc hoa đăng bay đi, cũng là lúc tầm nhìn giữa hai người đã biến mất, ánh sáng cả vùng trời tỏa lên hai gương mặt tuấn mỹ đang nhìn nhau.Tiêu Vũ đột ngột ngẩng đầu nhìn, trước mắt hắn là một bầu trời lập lóe lửa, ánh sáng phát ra từ hoa đăng thắp sáng cả trời đêm.- Thật đẹp. - Phải, rất đẹp, cuộc đời hắn chưa từng thấy cảnh đẹp nào như vậy.Thẩm Huyền cũng ngẩng đầu lên nhìn, vận dụng linh lực, tìm kiếm hoa đăng "Tiêu Vũ" , khóe môi cong cong, vô cùng thỏa mãn.Được cùng sư tôn ngắm nhìn khung cảnh này, đối với y là một loại thỏa mãn không thể diễn tả.Mong rằng trọn đời trọn kiếp, được cùng người mãi như vậy.…
Trước mặt Kudou Shinichi và Miyano Shiho, có một dòng suối chảy về một nơi không xác định, và họ đã lựa chọn trao trọn bản thân cho người đã luôn ở bên họ vào ngày đông tươi sáng này, hòa mình vào vùng đất sương mù và ẩm ướt này vào dòng hải lưu ấm áp của eo biển Manche đầy gió.--Đó chính là dòng sông tình yêu mà muôn loài đều muốn hướng tới.Tác giả: AoimiNguồn: AO3…
Sau khi Sở Diệp được cứu và nhập với Ma Linh Châu thì sự thù hận của hắn tăng lên gấp mấy lần lúc trước, hắn quyết định trả thù tất cả, và sự câm tức đối với y cũng tăng vọt. Hắn nào có biết rằng sau khi hắn rơi xuống Vọng Vô Nhai y đã tuyệt vọng thế nào? Hắn nào có biết vì y hối hận đã tin lầm lời thề của ba lão hồ ly Thượng Tiên Tông mà hại hắn rơi xuống vực thẳm, và y không còn là Tiên Tôn của Thượng Tiên Tông.Sở Diệp cái gì cũng không biết, cũng không hiểu cho Vũ Lăng Phong, mọi thứ y điều nghĩ cho hắn, lo lắng hắn bị thương, bị các huynh đệ ghen ghét, y tìm mọi cách để che chở cho hắn. Nhà mà vì sự hận thù kiếp trước m, và ích kỷ của bản thân mà đã hành hạ vũ nhục y đến thân tàn ma dại.…
Trì Sính và Ngô Sở Úy cũng đã có kết viên mãn. Tất cả bây giờ chỉ là trí tưởng tượng của chúng ta về cuộc sống của họ ở một thế giới nào đó…
"Joaan..."Joaan, cái tên chỉ duy nhất cậu thiếu niên yểu mệnh đã vĩnh viễn yên giấc thiên thu giữa mùa đông tái buốt hò gọi.Và chàng trai tê tê dại dại sắp chìm vào bóng tối, đồng hành người con trai lạ mặt ấm áp màu nắng ban mai kia ấy, phiêu bạt đến điểm cuối cùng cùng [anh] chẳng bao giờ gọi Fushi cả..."Ta... sẽ-... sẽ được gặp cậu ấy, đúng chứ?...""Vẫn chưa... chưa phải là lúc, người còn phải cùng tôi trưởng thành, sao có thể dễ dãi bỏ tôi mà đi được?..."Nhìn cậu thều thào những tiếng nức nở yếu ớt, cả thân nhiệt vật vã những vết thương thấm nồng tanh đỏ."Ta thật vô dụng... t-... ta đã để... cậu ấy chờ ta về nhà lâu quá rồi..."Bên cạnh chàng trai ánh mi xanh ngời dịu dàng, chau đôi mày như chịu lấy một nửa sinh mệnh không rời với kẻ xấu số trên nền lạnh ngắt.Đâu đó trong tâm, trong lòng của Fushi sớm không thể chấp nhận thực tại."Nhà... Hunang của ta... nhà của ta, ta phải đến... về với cậu ấy"Nhất là khi cả hai đã bên nhau lâu đến thế, dẫu cậu cạnh mình đơn thuần vì hình hài nó biến lấy, thì Fushi vẫn sẽ thương yêu cậu như thuở cả hai gặp nhau trong đêm bão tố."T-... tôi đã làm rất tốt mà, tại sao người..." - đứt quãng thanh âm nôn nao trong dạ, [anh] gối vầng trán vùi đầu lên bàn tay Ali thỏ thẻ, chỉ còn mỗi cách cố gắng trưởng thành và chóng trở thành con người hoàn chỉnh.Tại sao cậu vẫn nhất quyết đi theo người lạ mặt ấm môi ánh vàng, dù rằng Fushi đã vượt xa hơn chàng trai đấy?...…
Khi tôi vừa tròn 22 tuổi cũng là lúc tôi bước vào cuộc sống hôn nhân. Tuy còn trẻ nên sự điên cuồng và cố chấp trong tôi cực kỳ lớn, tôi đã theo đuổi một chàng trai anh tuấn suốt 4 năm trời. Tôi bất chấp tất cả để leo lên giường của anh, bắt anh chịu trách nhiệm với tôi, khiến anh phải ở cạnh tôi cả đời. Nhưng có lẽ tôi đã sai rồi, đáp lại tôi chỉ là những cái nhìn khinh bỉ, sự lạnh nhạt vĩnh viễn. Tôi cố gắng ngoãn ngoãn ở cạnh anh, làm một người vợ tốt, cố gắng làm cho anh vui bằng cách lấy lòng anh...nhưng tất cả chỉ là ánh mắt khó chịu anh dành cho tôi.Ba năm tôi đã làm mọi thứ chỉ mong anh vừa lòng. Tôi muốn có con nhưng anh thì không. Anh cận trong phòng trách, bởi anh sợ có sợi dây vô hình trói buộc anh lại. Và tôi thì muốn anh cảm nhận được việc làm cha như bao người khác.Kết hôn 3 năm, tôi không thể có con nói trắng ra là anh không cho tôi cơ hội đó, gia đình bên anh vẫn luôn giữ vẻ mặt lạnh nhạt với tôi, nay thêm việc tôi không con nối dõi cho nhà họ, mẹ chồng luôn châm chọc "cây độc không trái gái độc không con" vì tôi đã ngán chân vào cuộc đời đầy tốt đẹp của anh, tôi chỉ cười gượng cho qua nhưng thật sự tâm tôi đã lạnh tới nổi không có một tia ấm áp.Mẹ tôi hồi trước là hiệu trưởng một trường tiểu học nay gì rồi phải về hưu nên ngay cả tôn nghiêm bên chồng về vấn đề gia thế tôi đều không có. Mệt mỏi, tôi quá mệt mỏi, tôi muốn kết thúc mọi chuyện ở đây, tôi sẽ trả lại tự do cho anh, còn tôi, tôi sẽ quay về nhà mẹ phụng dưỡng bà hết những năm tháng tuổi già và cũng chữa lành vế…
Phân tích văn 12…