English_tinhtuphamchat
…
Anny - một cô cai ngục mới vào nghề được phân việc tại nhà tù XamCho, nơi có nhiều tù nhân nguy hiểm nhất vũ trụ :))) Là một cô gái thì cô sẽ làm gì để tránh khỏi lũ tù nhân biến thái này? Đọc truyện đi các chế, đây là H+ nhá :)))…
Scoups , Jeonghan và Joshua là bạn thân từ nhỏ đến khi trưởng thành cả 3 tự lập mở nhà trọ và tiệm bánh…
xuyên vào nữ phụ chết thảm thay vì rời bỏ nam chính như các bộ tuyện khác Linh Châu quyết định tranh lại hào quang từ nữ chính thay đổi hoàn toàn cốt truyện…
Chu Chí Hâm nhìn Tả Hàng qua song sắt, khẽ cười như tự chế giễu bản thân: "Em sẽ tha thứ cho một kẻ tội đồ như chú sao?"Tả Hàng trầm mặc vài giây, quyết định gật đầu: "Tha thứ."…
intro : - " tớ và cậu đều là phiên bản đặc biệt....của nhau " written by ∼ an jaeyoungcategory ∼ giới giải trí, ngọt, ngược nhẹ, h không tục và nhẹmain pairing : kim taehyung × park jiminextra pairing : kim namjoon × jeon jungkook…
Câu chuyện kể về cuộc sống của chú Cuội sau khi bay lên Cung Trăng cùng Đa thần, khi bất tử trở thành cô đơn và tự do chính là cô độc ....Truyện được giải nhất cuộc thi "Thế Giới Ước Mơ 6″/ đây là truyện tranh của Levi DSam nha đạt giải nhất cuộc thi vẽ tranh thế giới ước mơ kân thứ 6link: http://comicola.com/truyen/cung-trang/…
Viết ngày:4/3/3024. Mong bản thân sẽ thật chăm chỉ. ChaiyoKhông reup, chuyển ver dưới mọi hình thức.Câu chuyện nói về tình yêu một cặp đôi...…
mấy thứ này do mình sưu tầm nên không nhớ rõ nguồn đâu nhé :v…
bọn tao chỉ là "anh em" thôi…
Đêm nay Bắc Kinh se lạnh. Ánh đèn pha lê trong sảnh tiệc phản chiếu lên mặt phím đàn, long lanh như có hàng nghìn ngôi sao đang nhảy múa cùng âm thanh.Tôi hít sâu, mười đầu ngón tay chạm khẽ lên phím. Âm thanh đầu tiên vang lên, trong trẻo, gọn ghẽ - như thể tôi đang kể lại một câu chuyện mà chỉ mình tôi hiểu. Người ta đến dự gala của Tập đoàn Thẩm Thị để uống rượu, cười nói, bắt tay, chụp hình. Còn tôi, chỉ là người chơi đàn thuê. Một "âm thanh nền" giữa thế giới lấp lánh ấy.Cho đến khi ánh nhìn của tôi dừng lại ở hàng ghế đầu.Người đàn ông ấy - Thẩm Dực Minh. Bộ vest đen được cắt may tinh tế, cổ tay anh thoáng hiện chiếc đồng hồ bạc lạnh lùng như chính ánh mắt. Anh không nói gì, không cười, chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Không kiểu nhìn xã giao. Không tò mò. Mà như thể, anh đang nghe tôi bằng ánh mắt.Tôi chợt lỡ nhịp, một nốt trượt qua. Nhưng anh không hề rời tầm nhìn. Đó là khoảnh khắc kỳ lạ - như thể tiếng đàn của tôi đã trói lấy một người đàn ông mà cả khán phòng đều phải cúi đầu trước anh.Khi bản nhạc kết thúc, tôi cúi chào, nhận một tràng pháo tay lịch sự. Và rồi, tôi không còn thấy anh nữa.Tôi tưởng chuyện sẽ dừng ở đó. Nhưng khi đang thu dọn bản nhạc trong phòng chờ, cánh cửa mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào - dáng vẻ chuyên nghiệp, lễ độ."Cô là Tống Vân Khanh phải không? Tôi là trợ lý của Tổng giám đốc Thẩm. Anh ấy muốn mời cô dùng bữa tối. Riêng."Tôi ngẩng lên. "Anh ấy... có nói lý do không?""Chúng tôi muốn bàn về một hợp đồng cá nhân."Tôi cười nhẹ, cố giấu sự bố…
Lần đầu viết truyện ko hay thì bỏ qua cho mik nhé…
Chuyển ver Samhoon , đọc cho vui thôi nhe :>…