Quá khứ đơn
Những mẩu chuyện ngắn của Nhan…
Những mẩu chuyện ngắn của Nhan…
học đường,ngôn tình, ngắn…
Tử Kỳ và thế giới ối dzồi ôi của cô ấy.…
Tác Giả : Dươngg, UấtHỗ trợ : Lyza....…
phần 2 nek có thên nhân vật nữa nak…
Quá lười để viết cái gì đó…
Học đường, teenfic…
-Xin chào,tôi là "Tên thật của bạn",16 tuổi,tôi đến từ Việt Nam.........-đang si mê anh nào nói đê-ờ thì....cái cậu hạng nhất học sinh giỏi Hoá cấp Quốc Gia ấy.....-Chào cậu,hình như tớ và cậu cùng bốc số 7 thì phải-à,vậy à,xin lỗi,tôi không quan tâm lắm-...vậy,cậu tên gì?-Jimin!....-Cậu hẹn hò với tôi nhé-òo....ủa...cậu nói gì.-*nói lớn* TÔI BẢO CẬU HẸN HÒ VỚI TÔI NHÉ?*ĐÁM ĐÔNG HÒ HÉT*....AI THÍCH THANH XUÂN VƯỜN TRƯỜNG THÌ BƠI VÔ ĐÂY KHỎI NÓI NHIỀUAu:@MarthaClara_jayyknjmong mọi người ủng hộ ạ…
Đây là câu truyện xoay quanh cuộc sống của 4 cô nữ sinh trong đó có 2 cô gái từ nơi khác tới và sinh sống tại Nhật . Qua từng chapter sẽ là 1 câu chuyện khác nhau , không tuân theo các định luật vật lý hoặc hiện thực cuộc sống , nhìn chung truyện chỉ mang tính chất giải trí .…
Jocasta và Navy là đôi bạn thân đã 5 năm.Năm học mới,hai cô bạn lại cùng học một lớp,lớp 6P5.Hai cô bạn quyết định sẽ ở ký túc xá ở trường.Vì kinh tế thấp,không có bằng cao cấp của trường nên không thể vào ký túc xá nữ của trường.Hai cô bạn bị ghép phòng với 2 bạn nam,Dai và AnKa.Rồi họ cảm thấy thích nhau.Sẽ như thế nào?…
Hắn là Tiêu Thần ,Tổng tài của tập đoàn Tiêu Thị. Sở hữu khuôn mặt anh tuấn,lạnh lùng,ngạo mạn theo chủ nghĩa "Thuận ta thì sống,nghịch ta thì chết"Đồng thời cũng là một mỹ nam đại si tình.Cô là Hàn Thiên Vu thông minh,lanh lợi, ,ngang bướng, kiêu căng là một diễn viên nỗi tiếng.Luôn theo chủ nghĩa độc thân,châm ngôn sống là :"Có ơn tất báo,có thù tất trả"_______________________Cô vừa ngủ dậy mắt nhắm mắt mở đã không thấy người bên cạnh đâu. Cả người lười biếng ngồi dậy ngó nghiêng xung quanh. Tay cô mò mẫm khắp giường, lật tung tủ quần áo sang trọng đang được treo ngăn nắp, gọn gàng, rồi náo loạn cả phòng ngủ cũng không tìm thấy cái đó.... cái đó của mình đâu. Cô đi vào phòng tắm, tự chửi rủa thầm. "Cái tên biến thái này, tôi giết anh!"Bước ra khỏi đó, cô khoác một chiếc áo choàng tắm đi xuống cầu thang.... tối qua vận động mạnh bây giờ đói bụng quá -.-Thấy ngay một người đàn ông có vẻ nhã nhặn, cao lãnh đang ngồi ghế sofa chính giữa trong phòng khách, chỉ có cô mới biết trong ruột hắn thối thế nào? Vẻ mặt cô lập tức trở nên giận dữ, hùng hổ xông lại."Tiêu háo sắc áo lót của tôi đâu?"Ai đó nghe xong liền ngẩng đầu lên từ quyển tạp chí đang đọc dở, vẻ mặt hời hợt trả lời như lẽ đương nhiên."Tôi nói em rồi, ở nhà với tôi không cần mặc áo đó. Cmn vướng lắm."Nghe xong, môi cô nở một nụ cười tà mị. Coi xoay người ngồi chéo chân lên đùi hắn. Tay cô rút từ sau lưng ra một khẩu súng đen ngòm, chỉa thẳng vào ngực hắn, kề bên tai hắn nói nhỏ...."Được lắm. Muốn trả, hay muốn ăn đạn …
mẫu chuyện có thật và cũng là cuộc sống của tác giả.…
Tiếc nuối làm gì? Cô ấy cũng có thể sống lại sao?…
Géi xik viết…
"Em bám anh tới cuối năm nha?""ừm"…