Vì em yêu anh
tình cảm…
Sữa Và Cà Phê ?
" tao chịu được tính mày Fourth ạ "…
RhyCap (ABO) - Không Có Anh Hay Là Có Anh
"Em sẽ trả anh về với biển người, là sáng suốt và cũng là tình yêu."Muốn một lần, được anh ôm trong lòng.Nếu giây phút đó là anh yêu em, thì em có thể đáp mình cũng yêu anh rồi.…
|rhycap| Đất nước tôi thời đại mới
Đây là câu chuyện về một thế hệ thanh niên trí thức rời bỏ thành phố, mang theo khát vọng dựng xây và đổi mới, đặt chân lên vùng núi Tây Bắc giữa những năm tháng chuyển mình của đất nước.Giữa núi rừng bao la và những bản làng còn hoang sơ, họ không chỉ đối mặt với khắc nghiệt của thiên nhiên, thiếu thốn của đời sống mới, mà còn đối diện với chính mình - với những nỗi đau riêng, với lý tưởng đã lỡ mang theo, với những tình yêu không được gọi tên.Quang Anh, một kỹ sư thủy điện với ánh mắt như nhìn xuyên qua cả thời cuộc. Đức Duy, một thầy giáo trẻ mang trong mình lòng nhân hậu và sức bền của kẻ từng mất mát. Cùng họ là những người bạn, người đồng chí - mỗi người một lý do để ở lại, để gieo mầm cho một ngày mai tươi sáng hơn.Không có bài ca hào hùng. Chỉ là những ngày mưa gió kéo dài, những đêm không điện, cơm chan nước suối, và ánh mắt người dân bản còn dè dặt. Nhưng giữa khốn khó ấy, tình người lặng lẽ nảy mầm.Truyện là lát cắt của một thời kỳ từng rất thật. Về những người trẻ từng nghĩ mình sẽ thay đổi cả thế giới - nhưng cuối cùng, chính thế giới đã đổi thay trong họ.…
#RhyCap [Hạ Này Không Có Anh]
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…
Cậu ba muốn thêm khế vào kẹo đường
Cây kẹo đường con hầu nhà cậu ba làm chỉ có thể cho cậu ăn mà thôi.__________ -Con Mẫn đâu rồi?!-Dạ em đây.Một câu chuyện nhỏ xoay quanh cậu ba quý tử nhà ông Lớn và con hầu của cậu. Từ lúc cả hai còn tấm bé, đến khi vụng về ngỏ lời yêu. Từng cơn rung động, từng lần ghen tuông trên suốt quãng đường của hai đứa nhóc bước cùng nhau. Dễ thương có, ngọt ngào có, vui tươi hài hước cũng sẽ có. Cùng theo dõi hai đứa nhỏ sẽ nắm tay nhau đi như thế nào nha!Warning: nam chính đanh đá, bố đời, kiêu căng ngạo mạn.[Au lười, mọi người cân nhắc trước khi nhảy hố.]@Ryca…
Not really LCK - Tinh linh rừng xanh
Đất Hàn đầy cạm bẫy, đấu trường công lý chỉ thấy gương mặt nam nhân. Còn nữ nhân thì sao nhỉ? -------------------Disclaimer: Bối cảnh truyện là một LCK khác xa thực tại, không liên quan đến các sự việc hay nhân vật có thực ngoài đời. Nói cách khác, tất cả đều là sản phẩm của trí tưởng tượng trừ các giải đấu thuộc hệ thống LoL Esports và trò chơi.Thể loại: Textfic chủ yếu nên sẽ có yếu tố teencode, lowercase tùy lúcWarning: có chửi thề, tác giả không đảm bảo kiến thức cho LoL, hãy đọc fic để giải trí…
'cuz u r my soulmate ;; jhs x myg
yoongi đôi lúc thẩn thờ nhìn ấn kí trên cổ tay của bản thân, hình mặt trời toả nắng dưới nhành hoa trà...…
Xuyên qua tự mang thần công lược
Nếu mỗi một hồi ngẫu nhiên đều không phải ngẫu nhiên, kia đến tột cùng là ý trời tất nhiên, vẫn là nhân vi tất nhiên.Vẫn là bởi vì một gốc cây sơn trà thụ, một viên chua xót đãi thục trái cây, hoặc là một quyển thoạt nhìn như là dân quốc tiểu thuyết, nhưng lại là một cái không biết quốc gia một quyển truyện ký?"Tiểu thuyết" những cái đó thoạt nhìn trăm ngàn chỗ hở "Thần công lược", thế nhưng ở thử một lần dưới đều là thật sự!Chính là, vì cái gì muốn nếm thử đâu? Nếu tất cả mọi người đều nhịn xuống "Lòng hiếu kỳ" nói, kia sau lại sự, có phải hay không liền sẽ không đã xảy ra......…










