(TẠM NGƯNG)[Edit] LỚP HỌC RÙNG RỢN
truyện ma tuổi teen mọi người đọc ủng hộ nhé.Nguồn: Internet Tác giả: Alice…
truyện ma tuổi teen mọi người đọc ủng hộ nhé.Nguồn: Internet Tác giả: Alice…
"Em sợ nếu em đi xa lần nữa, sẽ chẳng thể gặp lại anh. Cũng giống như anh hy vọng tìm ra em dù không có thông tin nào, thì em cũng nuôi một hy vọng mong manh là liệu thời gian dài rộng, có đủ để anh kiên nhẫn đi tìm mãi một người..."…
Thể loại: đam mỹ, 1x1, bối cảnh cận đại (Trung Quốc) kết hợp Việt văn, hài, SINH TỬ VĂN, HE.Couple: cậu tư Tiêu Chiến x nhóc hầu Vương Nhất BácTiến độ: hoàn.10.8.2021 - 8.9.2021Văn án:"ngẩng đầu lên cậu xem, sao mà cúi mãi vậy?" Tiêu Chiến về đến phòng liền ngồi lên giường, vừa cởi nút ở tay áo vừa hỏi."dạ tui không dám, tui nghèo khổ xấu xí sao dám ngẩng mặt nhìn cậu tư." Vương Nhất Bác nghe thế càng cúi đầu sâu hơn "cậu tư cao quý sang trọng, cậu cho tui được ở lại trong nhà này làm đầy tớ đã may phước cho tui lắm rồi...""ở thì ở, nhưng làm việc mới được ở, cũng là công sức của Nhất Bác thôi, đâu ngẩng mặt lên cho cậu xem, không khéo bữa nào đó mang Nhất Bác ra ngoài, đi lạc rồi cậu biết tìm làm sao?""..." Vương Nhất Bác mím môi, thật lâu sau mới chầm chậm ngước mặt lên cho cậu tư nhìn, nhưng mắt vẫn đăm đăm nhìn xuống đất.Tiêu Chiến vậy mà lại kiên nhẫn chờ người nọ, lúc thấy được rõ ràng khuông mặt kia, anh có hơi giật mình.Đẹp trai dữ bây!Trông còn trắng hơn cả mình."mặt dễ nhìn ghê, bao nhiêu tuổi rồi đây?" cậu tư cười cười hỏi tiếp."thưa cậu, năm nay tui mười tám tuổi." Vương Nhất Bác hình như hơi căng thẳng trả lời có chút cứng nhắc."mười tám thôi hả, vậy cậu gọi Nhất Bác là em nghen, cậu hai mươi bốn rồi." Tiêu Chiến gật gật đầu, cởi nốt cái áo khoác ngoài đưa cho người nọ "em đem cái áo này vắt lên sào đằng kia đi, rồi lại mở vali lấy quần áo ngủ cho cậu.""dạ." Vương Nhất Bác cẩn thận nhận lấy cái áo, sợ mạnh tay quá sẽ nhăn áo của cậu tư.…
Giải mã về sự tồn tại, vai trò, nhiệm vụ, ám chỉ của nhân vật Tôn Ngộ Không- Tác Giả : Con Lửng Mật…
Openning nha!Yêu cầu không mang đi khi không có sự cho phép, nếu ta cho mang thì nhớ ghi nguồn giùm ta nghen. Nghiêm cấm chuyển ver và xem chùa dưới mọi hình thức!!!!!!!------Ta xin chân thành cám ơn-------…
Em vẫn mơ về một ngày kia được khoác lên mình bộ kimono đỏ thắm, đầu cài trâm vàng, tay đeo nhẫn bạc, cùng anh nói lời nguyện ước về những ngày mai nắm chặt tay nhau mãi không rời.P/s: ở đây Xà Luyến không chết.…
ảnh Băng Hà và Thanh Thu…
seongjames, lowercase, idk wut im doin',...khá an toàn nhưng vẫn không phục vụ cho u18công việc, tất cả chỉ là công việc thôi haha, tôi vốn thích những thứ phũ phàng.#viết_trong_trạng_thái_phê_sữa…
Câu chuyện về chuyến du lịch của Tiger, Blue, Sapphire, gặp gỡ Jack Walker, Lizabeth và Umi, và Manaphy, Phione. Chuyện gì sẽ xảy ra? ÂM mưu của Moreno và Phantom là gì? Cứ chờ đi.…
Oneshot…
Nếu có một ngày những người tưởng chừng đã khuất bỗng sống lại trong nhà, trong làng thì những người còn sống sẽ phản ứng thế nào? Họ sẽ thản nhiên chấp nhận hay gượng gạo sống cùng nhau?- "Mấy người là ai? Tại sao lại ở trong nhà của tôi?"- "Cha?!! Tại sao cha lại ở đây?"- "Cậu làm cái quái gì ở nhà tôi thế hả?!!"- "Lão già biến thái ông chưa chết hả?!!"…
[ Tác Giả ]: tong_tai_tan_bao | KHƯỚC LÃNG YỂN ( Bút danh )-------------------------------" Một chú thỏ tự kỉ và thiếu hứng thú với mọi thứ xunh quanh, tình cờ gặp một cô mèo dễ thương nhưng có một chiếc chân không lành lặn. Sau những cuộc gặp gỡ như " đổ lửa ", cả hai dần nhận ra một tình bạn diệu kì đang nảy sinh. Liệu sau này nàng mèo có thể mang chú thỏ trầm tính đến với chân trời của thế giới tràn đầy màu sắc và niềm vui, và chú thỏ ngây ngô ngày nào sẽ trở thành bờ vai vững chắc, nâng đỡ cho mèo mỗi khi cô thấy cuộc đời mình quá đỗi nặng nề ? "…
Tên gốc: 最后一朵玫瑰Tên truyện: ĐÓA HỒNG CUỐI CÙNGTác giả: Oản Ương (碗泱)Tình trạng: Hoàn thànhThể loại: Truyện ngắn, Ngôn tình, Hiện đại, Tình cảm, Tuổi học trò, Yêu thầmNguồn: Tấn GiangEdit: Su (@Shining_Time95)__Giới thiệu__Nhiều năm sau, Kiều An Ninh tìm thấy một bức ảnh cũ ở nhà.Đằng sau là dòng chữ do cô viết khi còn là học sinh:"Bức ảnh chụp chung duy nhất của mình và cậu. Là ngày kỉ niệm thành lập trường, mình nhờ bạn học chụp hộ, thuận tiện chụp cả bóng dáng của cậu vào đó. Lâm Sâm, mình thích cậu."Cô còn nhớ, ngày cô kết hôn, Lâm Sâm đã không tới.*Cô cũng không biết, đó cũng là bức ảnh cuối cùng của Lâm Sâm.Lâm Sâm nhắm mắt ôm theo tấm ảnh này, vĩnh viễn ngủ say.* Em là đóa hồng cuối cùng trên mảnh đất cằn cỗi của anh.Nhân vật chính: Kiều An Ninh ┃ Vai phụ: Lâm Sâm┃ Người khác:Một câu giới thiệu: Truyện ngắn BE yêu thầmLập ý: Tình yêu xuyên thời gian*Bản dịch chỉ được đăng duy nhất tại wattpad Shining_Time95.…
Song Tử cô lúc đầu thứ gì cũng có, chỉ thiếu tình yêu. Sau khi một tai nạn, cô đã xuyên không, liệu cô sẽ có được tình yêu cho riêng mình ?…
chủ yếu là do pii lang thang khắp nơi gom góp Những câu nói hayNhững ảnh đam mỹ, tranhNhững cp dễ thương....vân vân và mây mâyGiống như tên trong đây chứa hình ảnh 18+ namxnam, ship những cp có lẽ không có ngoài đời thật. Nếu không muốn ghé xem thì ↘↘↘↘ lối thoát ở phía dưới, đại gia đi thong thả 😊😊😊…
một mùa đông yoongi có hoseokKHÔNG_ĐƯỢC_MANG_TRUYỆN_CỦA_TÔI_ĐI_NƠI_KHÁC_TRƯỚC_KHI_TÔI_ĐỒNG_Ý…
Truyện này đã 1 lần bị mất nay ta viết lại từ đầu và nếu có gì sai sót thì mong mọi người bỏ qua…
Thể loại: đam mỹ, 1x1, sinh tử văn, ngọt hài, HECouple: Nhân viên tiệm bánh ngọt Vương Nhất Bác x Nhân viên phòng thiết kế Tiêu ChiếnVăn án:"Cậu xác định ngồi chỗ này sẽ an toàn chứ?" "Đương nhiên, anh cứ yên tâm, huống hồ chỗ này còn có thêm một đứa nhỏ, tôi sẽ không bốc đầu lạng lách đâu." Vương Nhất Bác vừa nói vừa vươn tay sờ vào cái bụng nhỏ sau lớp áo khoác rộng thùng thình của anh, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.Tiêu Chiến giật mình đánh vào tay cậu, chuyện anh mang thai đến giờ vẫn chưa có ai biết, nếu để đám đồng nghiệp nghiện buôn dưa lê của anh nhìn thấy cảnh này nhất định hôm sau sẽ trở thành tâm điểm của công ty mất."Nơi công cộng, đừng có tùy tiện sờ mó như vậy." Vương Nhất Bác phì cười, bàn tay vừa bị đánh lập tức thu lại, nhẹ nhàng đem chiếc mũ bảo hiểm to tròn như cái nồi cơm điện ụp vào đầu Tiêu Chiến "Biết rồi, thế anh có muốn đi dạo không? Hay muốn về nhà nghỉ ngơi?""Tôi hơi mệt, về nhà đi." anh uể oải trả lời, nhấc chân leo lên moto."Được."Bảy giờ ba mươi phút, Tiêu Chiến an toàn về đến nhà của họ Vương đáo để kia. Tại sao anh lại có thể ngây thơ đến như vậy? Cậu ta chỉ nói không lạng lách bốc đầu chứ không hề nói sẽ chạy chậm.Mẹ kiếp, chạy cho kịp giờ đầu thai à?Vương Nhất Bác vừa cởi mũ bảo hiểm của anh ra liền nhìn thấy một gương mặt phẫn nộ cực kì, thậm chí cậu có thể tưởng tượng ra nếu không phải Tiêu Chiến đang mang thai thì chắc chắn đã lao đến đập cho mình một trận rồi.…