Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
America lạc vào một thế giới ảo, nơi mà các người chơi xẽ vượt qua thử thách để trở lại thế giới thực của mình . Liệu America xẽ gặp ai trong chuyến đi này, và sẽ có những điều xảy ra trong khi vượt qua thử thách! ( Berry : hi.3.)…
Ở ngôi trường cấp ba X., nơi tiếng chuông báo vào học luôn vang lên muộn hơn nhịp tim của những kẻ đang thầm thích nhau, có bốn người đã vô tình viết nên hai câu chuyện thanh xuân rắc rối đến mức chính họ cũng chẳng hiểu nổi.USSR và Nazi -hai thằng bạn cùng bàn nổi tiếng nhất lớp 11B1:một đứa thì trầm tính, lạnh như mùa đông phương Bắc, bài nào cũng 9-10;đứa kia thì ngông nghênh, cãi nhau với cả giáo viên được, thành tích học tập thì "hên xui theo vận may".Chỉ có cái bàn sau là đen đủi phải chứng kiến hai thằng này ngày nào cũng khẩu chiến, giành thước kẻ, giật bút, đá chân nhau dưới gầm bàn.Ấy vậy mà, người ngoài nhìn vào lại bảo... hình như chúng nó hợp nhau lắm.Ở phía bên kia dãy nhà B lại là câu chuyện hoàn toàn khác:CCCP, cậu học sinh khoa Tự Nhiên mặt lạnh ,đầu óc lúc nào cũng chỉ toàn công thức, chỉ số IQ còn cao hơn cả điểm trung bình của lớp.Còn Weimar, cậu trai khoa Xã Hội thích viết thơ hơn viết bài kiểm tra, ghét toán như kẻ thù, mộng mơ nhưng lười chẳng ai bằng.Hai người tưởng chẳng liên quan, vậy mà lại bị xếp ngồi gần nhau trong lớp ghép.Từ cú chạm nhẹ đầu tiên khi đưa nhầm tập giấy, CCCP phát hiện bản thân...có hứng thú đặc biệt với tên "mèo lười ban xã hội" đang cúi gằm kia.Còn Weimar thì cứ tưởng cậu bạn lạnh lùng ấy ghét mình, ai ngờ lại đang âm thầm để ý từng hành động nhỏ nhất.Bốn con người, bốn hướng tính cách, bốn kiểu rắc rối khác nhau.Nhưng thanh xuân là vậy - không cần hợp lý, chỉ cần rung động.Giữa bài kiểm tra Toán bất ngờ, bài luận Văn nộp gấp, những buổi chạy th…
Bộ truyện này nói về OTP của mình [Cuba x China x Nam] Đây là bộ truyện tranh đầu tiên được vẽ trên tay mình, nếu có sai sót thì mong mọi người thông cảm. Mọi người đang đọc truyện của một đứa ngu văn lẫn chính tả. Truyện đôi lúc sẽ ra chap rất lâu. Truyện vẽ trên giấy not trên app nên ai không đọc được thì bình luận để mình vẽ lại. Nét tôi chie mới tập nên rất xấu. Đây là truyện đam mỹ, có vài nhân vật trai mà khá giống gáiVà CẤM XEM CHÙA!!!…
nội dung truyện như tiêu đề, nói về cuộc phiêu lưu của người hoạ sĩ Nazi cùng nhóm bạn mình trên hành trình tìm kiếm lại động lực cho những bức tranh của mình.truyện dựa trên trí tưởng tượng của mình, ko có ý xuyên tạc lịch sử, mong mọi người enjoy truyệnNếu đây là notp của các bạn, mong bạn bỏ qua truyện mình và đừng nói gì hết.Mình xin nhận góp ý nếu có sai sót ạ💓. Truyện này mình viết ngẫu hứng, bạn nào có ý tưởng hay cứ bảo, mình sẽ cân nhắc.trích: '''“Xin lỗi, tôi có thể hỏi chị một chuyện được không? ”. Cô nhìn anh, vẫn cười nhưng ánh mắt có phần cảnh giác. “Cậu có gì không hài lòng sao?”. Cậu nhìn thẳng vào mắt cô, vẫn giữ giọng lịch sự, “Tôi ngửi thấy mùi thuốc súng trong nhà. Chị có thể giải thích chuyện này không?”. Nụ cười trên môi cô khẽ tắt. Một khoảng bối rối hiện lên khuôn mặt cô, rồi nhanh chóng biến mất. Cô nhún vai, một nụ cười gượng gạo lại được vẽ lên. “Thuốc súng sao? Chắc cậu nhầm lẫn đấy. Căn nhà này đã có từ rất lâu rồi, có lẽ là mùi của vật dụng cũ trong nhà...”. Nazi im lặng quan sát cô, anh không tin vào lời giải thích vô lí của cô. Mùi thuốc súng rất đặc trưng, không thể nhầm lẫn. Có thể hiểu rằng cô gái này đang cố tình che giấu điều gì đó.'''Tác giả:Hana (Phạm Gia Hân)…
Chào Mừng Bạn Đã Đến Học Viện Danh Giá và Bậc Nhất Pangaea! Nơi Hội Tụ Của Những Học Viên Đặc Biệt Do Ngài United Nations Đứng Đầu Và Là Hiệu Trưởng! Tôi Mong Bạn Sẽ Có Một Quãng Thời Gian Đáng Nhớ Khi Ở Đây, Đồng Thời Là Nơi Mà Bạn Nhận Ra Rằng Vỏ Bọc Của Ngôi Trường Này Cùng Với Sự Xuất Hiện Kì Lạ Của Những " Dị Thường" , Khi Mà Nhận Ra Luật Lệ Là Thứ Khống Chế Chúng Khỏi Sự Thật Mơ Hồ.Thể Loại: Comedy, Kinh Dị, Siêu Nhiên , Bạo Lực, Giả Tưởng, Tình CảmLưu Ý : Có Yếu Tố AllVietNam, R16 , Văng Tục, Truyện Không Liên Quan Tới Chính Trị Hay Lịch Sử Hay Xúc Phạm Lăng Mạ ,Quốc Gia Nào Ngoài Đời Cả. *Note : Đây là bản thảo , sẽ thay đổi trong tương lai…
CÒN LÂU MỚI CÓ CHAP :) Cô là sinh viên mới ra trường ( lĩnh vực công nghệ). Anh là CEO của một tập đoàn lớn về công nghệ. Họ không quen nhau từ trước nhưng có lẽ là do ông trời sắp đặt nên họ đã gặp nhau không chỉ một lần mà là rất nhiều lần. Sau đó, cô được nhận vào một công ty lớn. Cô đặt dấu hỏi là tại sao mình lại được vào một cách dễ dàng như vậy. Sau một thời gian, cô đã biết được tại sao mình lại có thể vào được một cách dễ dàng. ? Cảnh báo : Truyện này có khả năng cao sẽ là sad ending nên bạn nào thích đọc truyện happy ending thì nên chọn truyện khác.…
Tớ chưa bao giờ tin vào thứ gọi là " Tình yêu sét đánh". Đối với tớ! Tình cảm xuất phát từ bộ não chứ không phải là trái tim . Nhưng...từ khi gặp cậu. Tớ đã tin và càng muốn tin vào nó hơn! Cậu có đồng ý làm nữ chính trong bộ phim tình cảm của tớ với thời hạn cả đời không?P/s câu chuyện tình cảm hoàn toàn có thật ,nhân vật cũng hoàn toàn có thật. Chỉ có nam chính trong truyện ta hơi tâng bốc lên chút thôi😁 Dù sao cũng mong đôi này đến được với nhau 😆…
Ta vì hắn mà làm tất cả...nhưng cái ta nhận lại chỉ là sử lạnh nhạt của hắn.......hắn chưa bao giờ quan tâm, để ý đến ta......ta đã cố làm tốt tất cả nhưng chỉ nhận lại một cái lạnh lùng.....ta mù quáng yêu hắn mà đã bỏ lỡ tất cả hạnh phúc cuộc đời của ta.....lời hứa năm xưa hắn đã quên....nhưng ta còn nhớ và chỉ có một mình ta nhớ....chỉ có một mình ta thực hiện.....ta làm một quân cờ tốt trên bàn cờ hắn....hắn sai gì ta làm đó....hắn có bị gì đều là ta lo lắng cho hắn......hắn đau buồn ta an ủi....nhưng chỉ nhận lại một câu" tao đã nói bao nhiêu lần rồi,tao không cần mày an ủi không cần mày quan tâm đến chuyện của tao mày cút đi, mày chỉ là quân cờ của tao chỉ để sai khiến mày tốt nhất nên làm tốt bổn phận của mày".......hắn đau lòng vì người hắn yêu....còn tim của ta đã bị hắn đâm từng nhát dao....lúc người hắn yêu bị thương xây xướt ngoài da hắn quân tâm đủ thứ....còn ta bị quân địch bắt hành hạ tra tấn đủ loại vết thương trên người lúc ta về hắn chẳng quan tâm mà còn chửi ta" mày làm gì mà giờ mày mới về thật vô dụng chỉ thoát ra còn mất thời gian người như mày tao không cần"......ta vì hắn mà đỡ cho hắn một nhát kiếm.....ta tưởng hắn sẽ quan tâm....nhưng hắn đã đi đâu đã đi từ lúc nào để ta lại ta nằm trên nên đất lạnh lẽo máu chảy nhuộm đỏ cả quân phục.....cuối cùng ta biết rằng hắn là đi cứu hắn yêu....ta tuyệt vọng nằm đó....nếu có thể quay về quá khứ ta sẽ làm những gì ta muốn.Truyện này của mình thì không liên quan đến lịch sử hay chính trị, không có ý xúc phạm quốc gia…
Đây là toàn bộ các bức tranh do au vẽ. Vì ta không có màu nên chỉ vẽ trắng đen thôi.Tranh au không đẹp lắm, (nhưng không xấu lắm ahuyhuy), có gì comment góp ý nha ^^…