Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tittle: [HQ!!] [KenHina] Ngàn Sao Vàng.Author: Miria Akatsuki. Category: fanfic, BL, romance, fluff.Pairing: Kenma x Hinata (Haikyuu!!)Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tôi, chỉ có cốt truyện thuộc về tôi._____"Chú ý cách xưng hô, nhóc. Không phải Hinata-san mà là Kozume-san."_____Nếu bạn không thích cp này hoặc BL thì hãy click back, xin đừng ở lại nói lời đau thương, và cũng xin đừng đục thuyền.…
⚠ Warning Maybe OOC ⚠"Không gì giấu nổi ánh mắt của một kẻ si tình." Đó hẳn là lí do mà càng giấu thì ánh mắt Tsukishima càng nói lên tình yêu của anh rõ ràng hơn trước, nhất là khi đứng trước Yamaguchi."Nhìn rõ không?""Tớ đâu có cận chứ.", Yamaguchi cười khổ, "Mọi thứ như mờ đi phân nửa ấy.""Chí ít cậu phải nhìn rõ một thứ chứ.""Thứ gì?""Tấm chân tình của tôi."…
"Iwa - chan có thích Tooru không?""Không biết nữa.""Em thấy Tooru thích Iwa - chan nhiều lắm đấy."Em nói, có thể câu trả lời của em khiến người đi bên cạnh trở nên bối rối, nhưng em vẫn nói, với chất giọng đều đều như thể em chẳng quá bận tâm đến tình yêu đồng giới này. Mặc cho Nhật Bản vẫn chưa chấp nhận tình yêu của hai kẻ sinh ra đã giống nhau về giới tính. Mặc cho mấy người hàng xóm vẫn thường rủ rỉ vào tai em về việc mối quan hệ giữa Hajime và Tooru thật mờ ám. Mặc cho mấy cô gái vẫn cố gắng thu hút ánh nhìn của Tooru, hay tỏ ra dè bỉu sự cộc cằn của Hajime. Em nhắm mắt làm ngơ tất cả những điều đó. Bởi trong lòng em hiểu, giữa Hajime và Tooru, vốn đã có một sợi dây chẳng thể cắt ra được. "Iwa - chan này, em chỉ mong cả anh lẫn Oikawa, đều sẽ không phải dùng đến lan nhật quang hay ngải tây về sau."Em nói, lẩm bẩm những ví dụ mà Hajime cho rằng là vô nghĩa. Nhưng về sau, anh cũng sẽ hiểu, tại sao lúc đó, em lại nhắc đến hai loại cây này. Bởi lan nhật quang là Aspodel, là "lòng thương tiếc của ta sẽ theo nàng xuống dưới mồ".Còn ngải tây là Wormwood, là biểu tượng của sự đau khổ.Chỉ là em không muốn, dù là một trong hai, phải sử dụng đến loại cây ấy về sau. Bởi cả hai người đều xứng đáng có được hạnh phúc, có đúng không?…
Warning: Nhân vật ooc, ai không nuốt đc thì vui lòng ko đọc:)))Bối cảnh: Hinata Shouyou - nam sinh ngại đám đông, ngại bị chú ý, chuyển từ vùng quê lên thành phố sống một mình trong một căn hộ để học trường cấp 3 chuyên với ước mơ làm giáo viên. Thế nhưng, ngôi trường Haikyuu danh giá này lại là một nơi chứa rất rất nhiều zai xinh gái đẹp. Từ đó, em đặt ra mục tiêu: vừa có thành tích ổn định, không bị nổi bật quá mức như học bá, vừa tránh xa người đẹp trường này để không bị các anh chị lao vào thù ghét các kiểu. Nhưng, đời không như là mơ, bằng một cách nào đó mà các chàng trai ấy đã dần trở nên thân thiết với em...Fic này ra đời trong hoàn cảnh tui bị ốm và bị vã quá mức:))) Văn phong có thể không hay nên mọi người thông cảm, nhưng nếu thấy hay thì nhớ ủng hộ nha!!!…
Tên truyện: That time when Semi was randomly gone for a week. Shirabu has to know why. (Khi mà Semi biến mất trong một tuần. Shirabu cần biết tại sao)Author: AnonymousTranser: Coffe SữaTóm tắt nội dung: Cơ bản là như tiêu đề=))Đánh giá: Truyện cưng, cute vô cùng tận. Hai nhỏ hài xỉu. Note: Truyện chưa xin per, dịch chui nên vui lòng không mang đi bất cứ nơi nào khác. Đọc ủng hộ tác giả ở trên Ao3:3 Link: https://archiveofourown.org/works/21791551…
「 Dập dềnh sóng biển,Hải âu chao liệng,Mảnh thư nhàu nhĩ,Bức hình xưa cũ,Ta vẫn đợi người. 」Bối cảnh của fic này được lấy từ sau Thế Chiến Thứ I kéo dài đến khi Thế Chiến Thứ II chấm dứt.Kể về cuộc sống của những người thắp lên ánh sáng giữa nơi đại dương thăm thẳm, và nỗi buồn thương nhung nhớ dai dẳng cả một đời người.*Bản quyền fic thuộc về mình, bản quyền nhân vật thuộc về thầy Furudate Haruichi. Bối cảnh trong fic hoàn toàn là hư cấu, mong mọi người không hiểu nhầm. Cảm ơn.…
Kageyama Tobio mang một cảm xúc kì lạ với tay đập bóng của mình, thứ cảm xúc mà chính anh cũng không biết nên gọi nó là gì. Anh không đủ can đảm để gọi nó là yêu, nhưng nó cũng chẳng phải là cơn cảm nắng nhất thời. Tình cảm của anh đâu nhạt nhòa đến thế. Đè ép và dồn nén. Mỗi ngày, mỗi ngày, Tobio chưa từng thôi nhìn theo bóng dáng màu cam rực rỡ ấy, cái mà làm lu mờ tất cả những thứ khác trong mắt anh. Đáng lẽ nó sẽ chỉ nằm im nơi trái tim này, nhưng rồi, bất chợt anh lại bị khiêu khích bằng cách mà mình không hề ngờ tới. Hinata, tôi muốn chơi bóng chuyền với cậu tới già.Cảnh báo : Truyện mang yếu tố boy love nên ai không thích vui lòng đừng click. Bên cạnh đó, truyện có cảnh nóng nhẹ, các bạn dưới 16 tuổi không nên đọc. Mình viết để kỉ niệm Haikyuu!! kết thúc và cũng là lần đầu viết boy love nên nếu có sai sót mong mọi người hãy chỉ ra cho mình nhé. <3…