DIE
huy hoàng ? cho điểm dừng Mo-tip dựa vào game…
huy hoàng ? cho điểm dừng Mo-tip dựa vào game…
1 bộ one shot khá hay!!!…
Đọc đi rồi biết :>…
P/s: hắc nguyên thuần. Thận nhập Nga thân nhóm ~Ngắn thiên. văn án:Thượng bộ tóm tắt: Sinh với hắc ám, chìm với hắc ám, nàng là với vô tận trong đêm đen duy nhất có thể cứu chuộc ta quang...... Trảo không được quang, không bằng hủy diệt. Ngươi nói có phải hay không, A Nguyệt? -- Vũ Văn hoài ta hận nhất, đó là chính mình lưu luyến si mê, rõ ràng đã biết kết cục, lúc trước cần gì phải...... Đáng tiếc ta một hồi từ diễn thành thật, lại mê chính mình. -- sở dưới ánh trăng bộ tóm tắt: Sở nguyệt: Chịu đủ rồi sinh mệnh nắm giữ ở ở trong tay người khác, sau này, ta sẽ bảo hộ ta sở ái người, thân thủ hướng những cái đó lây dính ta thân nhân máu tươi thế gia báo thù. Vũ Văn hoài: Cảnh nhi trừ bỏ không nương, cái gì cũng tốt. Ngươi không ở, ta tâm tình không hảo chính là sẽ ngược đãi hắn. Nguyên thuần: Vũ Văn hoài, giết sở kiều, là ngươi ta cộng đồng mục tiêu. Trên đời này, cũng không ai so ngươi ta càng xứng đôi. Không liên quan người, không nên tồn tại tại đây trên thế giới. Văn chương chậm nhiệt! Đầu phát là ở Vũ Văn hoài tieba, thích liền điểm cái cất chứa ~Tag: Cung đình hầu tước, Hào môn thế gia, Giang hồ ân oán, Yêu sâu sắcTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Vũ Văn hoài, sở nguyệt ┃ vai phụ: Tiêu sách, nguyên thuần, sở kiều, Vũ Văn nguyệt chờ ┃ cái khác:…
Hắn quay lại quát:-Này!Cậu cười cái gì hả?Nhưng tên nhóc đó không thèm nghe lời hắn nói,vẫn châm chú đọc sách,mỉm cười,vừa đọc vừa đi về phía hắn.''Dám cười nhạo hắn,lại không coi lời hắn ra gì.-Chết tiệt -Hán giật lấy cuốn sáchLúc này tên nhóc mới ngẩng đầu lên,bực bội-Nè.Mau trả lại cho tôi. sao anh lại giật sách của tôi hả.-Sao cậu dám cười nhạo tôi hả.-Tôi đâu có cười anh hả, tôi cười vì câu chuyện trong sách. -'' a,khoan''.Tên nhóc đó nhìn vỏ chuối trên đường và cái trán bị đỏ của hắn- Hahaha.A ..a...anh Trượt vỏ chuối ,...rồi đập đầu vô gốc cây.Lien quan gì tới tôi .Hả?-Cậu...-Hắn bẽ mặt,grừ dám cười nhạo hắn.-Tôi làm sao? Xí.Đồ xấu xa vô duyên.-Cậu .Hoa tuyết trắng theo gió chiều đưa đẩy Bay phất phơ chưa biết phải về đâu Hồn tinh anh giữa muôn màu vẫn vậy Giữ vẹn lòng không nhờ cậy nông sâu. Hoa sáu góc quá nhiệm mầu không đổi Mỗi hướng đi vẫn gởi một niềm tin Mang trong tim một bóng hình mong đợi Không phai mờ, kết tụ vạn hành tinh Nếu buồn đau kết tinh thành những giọt Lệ sầu thương chảy mãi đến ngàn sau Thì hoa tuyết rơi rơi không thánh thót Khối ân tình góp nhặt tận đài cao .Nó cũng giống như một bông hoa tuyết - hoa tuyết tháng ba.Nó-cô nhóc Nguyễn Minh Hoàng Tuyết.Tuổi thơ không giống như bao đứa trẻ khác,trưởng thành và đầy nước mắt, nhưng lại có một câu chuyện tình yêu trẻ con ngây thơ,hồn nhiên,tồn tại mãi mãi.Tưởng chừng như xa cách không bao giờ gặp lại...vận mệnh lại đưa họ về với nhau, tiếp tục về câu chuyện hài hước, đáng yêu,giận hờn và chờ đợi.…
Cắn Thượng Ngươi Đầu Ngón Tay by Tô Cảnh Nhàn Văn án: Sở Dụ cực kì xinh đẹp gia cảnh hảo, liền tính giới tính vi nam, còn là một vô pháp cứu vớt học tra, cũng không cản trở hắn lấy siêu cao đến phiếu sổ được tuyển Gia Ninh tư nhân Giáo hoa. Toàn giáo cũng biết, Sở Dụ tối không quen nhìn , chính là nhiều lần niên cấp đệ nhất, các loại thi đua giải thưởng lớn bắt được mềm tay, thanh lãnh tự hạn chế, đối cái gì đều một bộ không chút để ý biểu tình giáo thảo Lục Thời. Thẳng đến có một ngày, tan học sau, có người ở trường học trong rừng cây nhỏ nhìn thấy, Sở Dụ lôi kéo học thần bạch quần áo trong tay áo, tội nghiệp mà, "Lục Thời, cho ta cắn một chút đi, ta nhất định nhẹ nhàng ." Lục Thời đưa ngón tay bỏ vào Sở Dụ miệng, "Trọng một chút cũng không quan hệ." --- Sở Dụ hoảng sợ phát hiện, trong một đêm, hắn thức tỉnh kỳ dị huyết thống, yêu cầu mỗi ngày hút một hai giọt máu tươi tài năng sống sót. Nhưng sở hữu người huyết đều lại khổ lại thối, trừ bỏ... Lục Thời. # thượng thiên nhất định là tại hố ta # --- Hai người hôn môi khi, Lục Thời môi phá da , sấm chút huyết đi ra, lại hương lại ngọt, Sở Dụ nhịn không được nhiều lần liếm cắn Lục Thời môi. Lục Thời đỡ Sở Dụ sau thắt lưng, cười khẽ, "Như vậy tham ăn, ân?" Nói xong, trực tiếp đè nặng người thật mạnh hôn môi. 【 cao lãnh lớn lên soái đánh nhau lợi hại học thần công X mỹ mạo tự kỷ tính cách hảo lại có tiền học tra thụ 】 1, 1v1, he, tưởng tượng phong phú vườn trường tiểu điềm văn ~ điềm điềm ngọt, sủngPS…
**Văn án:**Giữa kỷ nguyên tinh tế cơ khí lạnh lẽo, nơi ma thuật và công nghệ cùng tồn tại, nhân loại phải gồng mình chống chọi với những quái vật dị chủng tàn bạo. Trong mắt cư dân tinh cầu, những kẻ không có năng lực chiến đấu chỉ là phế vật cần được bảo hộ. Đúng lúc này, một linh hồn cổ xưa từ thời hồng hoang bất ngờ xuyên không tới - Tô Cửu, một tiểu hồ ly chín đuôi vừa tu luyện thành hình người.Nhìn qua, Tô Cửu là một thiếu niên yếu ớt, xinh đẹp đến mức khiến người ta muốn che chở. Nhưng thực tế? Cậu sở hữu móng vuốt sắc lẹm và một cái "miệng độc" đã tu luyện tới cảnh giới tối cao. Với châm ngôn "đánh người không đánh mặt, nhưng nói chuyện phải vả thẳng vào tim", tiểu hồ ly bắt đầu hành trình "làm loạn" cả tinh hệ. Khi các thợ săn ma thuật còn đang chật vật dàn trận, Tô Cửu đã đứng giữa bầy quái vật, vừa thản nhiên chửi chúng "xấu xúc phạm người nhìn", vừa một chiêu đánh tan xác dị chủng trong sự ngỡ ngàng của toàn vũ trụ.Đứng sau một tiểu hồ ly kiêu ngạo và nghịch ngợm như thế, là một vị Chiến Thần cấp bậc tối cao, người được mệnh danh là "vũ khí máu lạnh" của đế quốc. Kẻ khác thấy Tô Cửu là mối họa, anh thấy cậu là tâm can; kẻ khác thấy cậu hung dữ, anh thấy cậu là "mèo nhỏ" đang xù lông cần được vuốt ve. "Em cứ việc vả mặt cả thế giới, còn lại cứ để anh lo."Hành trình chinh phục tinh cầu đầy hài hước, ngọt ngào nhưng cũng không kém phần kịch tính bắt đầu từ đây. Khi sức mạnh thần thoại va chạm với công nghệ tương lai, liệu ai mới là kẻ thực sự thống trị…
Kệ sắt v lỗ - ke sat v lo- kệ sắt v lỗ đa năng – ke sat v lo da nang – kệ sắt v lỗ lắp ghépke sat v lo lap ghep được sản xuất bởi Vinarack.Sản phẩm từ nhà sản xuất đến người tiêu dùng không thông qua chi phí trung gian mang nhiềutiện ích cho người sử dụng, tạo nên phong cách mới cho văn phòng làm việc của bạn.bằngnhững biến tấu của các kỹ sư thiết kế, văn phòng làm việc dần dần được nhìn nhậnmột cách trìu mến vì sự hòa đồng, hợp tác và không khí vui vẻ Là sản phẩm đa dạngvề mẫu mã,kích thước, kiểu dáng.Thích hợp đối với hàng hóa có tải trọng nhẹ,chứavật dụng trong gia đình,văn phòng,kệ hồ sơtài liệu kệ sắt v lỗ.Hệ thống kệ đa năng cơ động,dể tháo lắp,di dời,điềuchỉnh khoảng cách các tầng kệ theo yêu cầu sử dụng do thép đa năng được thiết kế,giákệ hồ sơ chế tạo từ các linh kiện tiêu chuẩn của Nhật Bản.Kệ sắt v lỗ được sử dụng tại văn phòng, shop, kho lưu trữ giấy tờ…Hãy liên lạc ngay với chúng tôi để được tư vấn chi tiết hơn:Công ty Cổ phần Bảo Chánh – VinarackĐịa chỉ: Số 3, đường 40, KP.8, P.HiệpBình Chánh, Q.Thủ Đức, TP.HCM , Việt Nam.Điện thoại/Fax: (84-8)37 262 606(7lines)Hotline: 0907.880.977 - 0903.812.187(24/7)0909.787.797 - 0909.897.277Email: [email protected] [email protected] [email protected] - [email protected]: www.vinarack.vn - www.kesatv.net – www.satvlodanang.com…
Ở Việt Nam, người ta lớn lên cùng những câu đồng dao, những trò chơi tuổi thơ, những góc làng quen thuộc đến mức không ai còn để ý đến chúng nữa.Nhưng có những thứ... không nên bị lãng quên.Người ta truyền tai nhau rằng, tồn tại những "cánh cửa" (door - cánh cửa) không nằm trong thế giới này. Chúng không xuất hiện ngẫu nhiên, mà được kích hoạt bởi chính những điều quen thuộc nhất: một bài đồng dao cũ, một chiếc cầu khỉ, một căn nhà trọ giá rẻ, hay đơn giản chỉ là một lần lỡ đáp lại tiếng gọi trong đêm.Một khi đã bước vào, bạn sẽ không còn ở Việt Nam mà bạn biết nữa.Ở đó, mọi thứ vẫn rất "Việt Nam"-nhưng sai lệch.Dòng sông không chảy mà nhìn bạn.Cây đa không đứng yên mà thì thầm gọi tên.Những bài hát trẻ con không còn vô hại, mà trở thành luật lệ (rules - quy tắc) quyết định bạn sống hay chết.Lâm Thu Thạch chưa từng nghĩ mình sẽ bị kéo vào những nơi như vậy.Cho đến khi cậu mở nhầm một "cánh cửa".Nguyễn Nam Chúc xuất hiện bên cạnh cậu từ lần đầu tiên đó-bình tĩnh, sắc sảo, và dường như đã quen với những quy luật méo mó của thế giới này. Nhưng càng đi sâu qua từng cánh cửa, Thu Thạch dần nhận ra một điều đáng sợ hơn tất cả những gì họ đối mặt-Không phải mọi "cánh cửa" đều muốn giết bạn.Có những cánh cửa... muốn giữ bạn lại.Và không phải mọi thứ trong đó đều là quái vật.Có những thứ từng là con người.Mỗi chương là một cánh cửa.Mỗi cánh cửa là một câu chuyện.Mỗi câu chuyện là một cái bẫy được ngụy trang bằng ký ức quen thuộc nhất của bạn.…
Nhân loại văn minh đi đến cuối cùng, đạt được toàn năng toàn trí, bất tử bất diệt.Sau đó khoảng chừng ty tỷ vạn năm về sau, nhân loại văn minh vì nhàm chán d·ịch b·ệnh mà nắm tay nhau t·ự v·ẫn.Avasta là nhân loại cuối cùng, đang suy nghĩ nên dẫn bạo v·ụ n·ổ lớn hay c·ái c·hết nhiệt mà bồi táng bản thân, thì bỗng phát hiện ra một cái thông lộ không gian bí ẩn.Cảm thấy không có gì làm, liền mang theo văn minh hệ thống mà nhảy qua đó.Ai ngờ vừa qua, lại là tu la tràng tận thế tà thần quỷ dị đủ loại.Avasta bày tỏ thật thú vị."Không thể miêu tả? Không thể nhìn thẳng? Vậy là không tồn tại rồi, mau c·hết đi dùm"Thế là một nhúm tà thần c·hết thật.…
Nguồn: Hủ giới https://hugioi.wordpress.com/2015/04/27/c-hoan-toan-cong-luoc-so-tay-nhuyen-cot-tan/…
Còn tiếp đến chương 342…
Tập hợp truyện ngắn của Tô Du Bính…
Có lẽ, mọi chuyện sẽ tốt hơn nhiều nếu Noé bớt thích Vanitas đi một chút - tốt hơn cho cả anh và cả gã, cho cả Dominique và Jeanne, cho tất cả mọi người xung quanh, cho cái bản tính ngô nghê thẳng thắn quá mức của Noé và những ô uế mà Vanitas lúc nào cũng giấu nhẹm trong nụ cười ngọt xớt đạo mạo của gã. Tốt hơn rất nhiều, rất rất nhiều.Nhưng mà, điều đó chắc chắn sẽ chẳng bao giờ xảy ra đâu.Bởi vì anh trót thích gã nhiều quá mất rồi...(Ngày xửa ngày xưa, có một con quái vật - một thiếu niên vô tình bị tước đi cái quyền làm người, quyền đau đớn, quyền chết. Anh mải miết đi tìm cái thứ gọi là "sự cứu rỗi" từ một kẻ mà vốn chẳng hề đáng tin cậy chút nào.Vanitas bleue Lune. Pháp sư bất tử phía Tây, tay luôn ôm theo một cuốn sách bìa xanh dày cộm, quyền năng khủng khiếp chôn sâu dưới những lời cứng đanh tàn độc và cái cười giả lả bâng quơ.Nghĩ lại thì, Noé đáng lẽ ra không nên lại gần gã mới phải.)…
Tiên Du trưởng công chúa Tiết Nhu Gia và Triệu vương thế tử Lý Khắc biết nhau từ thuở tóc nàng xõa ngang trán, ngắt hoa trước cổng nhà chơi. Chàng cưỡi ngựa trúc đến, chạy quanh giường ném quả mơ xanh. Năm đưa tháng đón, tình trong như đã mặt ngoài còn e, chỉ chờ chuyến này chàng phất cờ chiến thắng, khải hoàn trở về sẽ kết làm phu phụ. Chẳng ngờ tin dữ truyền về, chàng đuổi theo đám giặc, bị mai phục không kịp chờ viện quân mà chết trận sa trường. Nàng đau xót bệnh liền suốt tháng, vẫn gắng hơi tàn mà đến nơi chàng mất điều tra. Mới hay chàng chẳng phải vì tuổi trẻ nông nổi mà liều mình đuổi địch, mà là đã tính toán từ lâu. Chỉ là người huynh đệ thường dân mà chàng tin tưởng lại vì tiền mua chuộc của địch mà chậm chạp không đến, làm chàng da ngựa bọc thây nơi biên cương, không người nhang khói, mẹ chàng nghe tin dữ không thiết sống cũng đã cưỡi hạc về tây. Nàng tìm kẻ bội nghĩa vong ân đó suốt ba năm, mới hay đó là tân khoa trạng nguyên vừa đề tên bảng vàng vài ngày trước. Phò mã không được làm quan, trạng nguyên cũng hiếm khi làm phò mã. Nhưng như thế thì sao, y ăn xương uống máu người nàng yêu để lấy đường hoạn lộ, nàng sẽ để y nhìn công danh y khao khát vuột khỏi tầm tay.Original work.…
Nói về đôi bạn thân trai gái luôn bị hiểu lầm là người yêu của nhau. Cậu- Dương phong minh là một hot boy, tài giỏi, hòa đồng vui tính...Nó- Lý hoa kiệt là một con nhỏ giỏi về thể thao nhưng khi nói đến học hành thì khỏi cái này được gọi là "thông minh đột xuất, ngu bất thình lình"giốt không chỗ nào tả được cuộc tình bất đầu...…
Biên tập đề cử: Bề ngoài tối tăm tuấn tú địa ngục thiếu niên, nội tâm lại thuần trắng như ngọc. Chí tử gần nhau rêu xanh năm tháng, cuối cùng lại như sương hoa điêu tàn. Nguyên đến một cái hai bàn tay trắng nhân, tưởng thủ hộ một cái khác hai bàn tay trắng nhân, kết cục hội là như thế này đau. Ta cho ngươi thổi kèn ác-mô-ni-ca ngươi là phủ nghe được. Một người bối khởi hành túi. Đèn đuốc rã rời, giống như rơi xuống tinh quang. Đó là ta di lạc thiên đường ưu thương. —— hạ đồng Ở vận mệnh sông dài lý, bọn họ đều là hèn mọn người cá. Trong lúc vô tình bị hà lãng thôi hướng về phía mắc cạn bờ cát, ra sức bốc lên, chính là kỳ vọng có thể uống thượng một ngụm thủy, chẳng sợ chính là nhất tiểu giọt thủy. Bọn họ bồi hồi ở sống hay chết bên cạnh, hạnh phúc giống như luôn như vậy gần, khả lại là như vậy xa, thân thủ, mà không thể thành. Nếu, mỗi người sinh mệnh cuối đều là một hồi cáo biệt, chúng ta đây cần gì phải quen biết một hồi?…