[JeongLee] Thầm
"Tình cảm đơn phương một chiều mà...""Ai nói?"Tác phẩm hoàn toàn dựa trên sự tưởng tượng và thèm ke OTP của tác giả.Mn đọc vui hoan hỉ thui nho, tại mình cũng viết chơi chơi à...…
"Tình cảm đơn phương một chiều mà...""Ai nói?"Tác phẩm hoàn toàn dựa trên sự tưởng tượng và thèm ke OTP của tác giả.Mn đọc vui hoan hỉ thui nho, tại mình cũng viết chơi chơi à...…
Truyện viết theo bối cảnh Hogwarts, OOC, HELee Sanghyeok luôn cảm thấy bứt rứt mỗi lần nhìn thấy ánh mắt em hướng về người khác, cho dù mối quan hệ đó chỉ là anh em, bạn bè. Cơn ghen tình thi thoảng sẽ làm mờ đi đôi mắt vốn tinh tường của Lee Sanghyeok, thiêu rụi đi sự kiên nhẫn và đóng băng lý trí của hắn.Nhưng đâu biết rằng đằng sau vẻ bề ngoài rực rỡ tựa mùa hè vĩnh hằng ấy, cũng chỉ là một con người bình thường với những ham mê cuồng dại về tình yêu.…
"Quỳ dưới chân chúa,con xin người bảo vệ người con yêu. Dẫu điều con làm là sai trái nhưng con vẫn mong người con thương tha thứ mọi lỗi lầm"…
⁉️ TRUYỆN CHUYỂN VER ⁉️⁉️ TRUYỆN CHUYỂN VER ⁉️⁉️ TRUYỆN CHUYỂN VER ⁉️Chuyển ver chưa có sự cho phép, KHÔNG PR, KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC Nguyên gốc: https://gocluoi.com/category/nghe-noi-cau-chi-xem-toi-la-banTác giả: Kỵ Trứ Tảo Trửu Khứ Hỏa Tinh@it_schichi.…
Mùa Xuân đến bình yênHạ lưu giữ ngày mưaMùa Thu lá vàng rơi....Đông sang anh nhớ em…
"Đám trẻ chúng tôi lớn lên cùng nhau ở làng quê đóNăm ấy tôi chỉ mới 7 tuổi và tôi gặp được anh ấy"Nằm trong series "One day One fic"…
về những cuộc đuổi bắt không hồi kết từ trong game đến ngoài đời giữa sang-hyeok và cậu nhóc hậu bối của gã…
Thi điểm thấp, buồn nên viết 😭tất cả đều là trí tưởng tượng của tác giả, không đọc được có thể next qua truyện khác đừng kì thị hay buông lời chửi rủa vì tác giả là bông tuyết mong manh dễ vỡ =))))…
Anh thích em từ năm 20 tuổi. ...Nhưng chưa từng nói đúng không?Một người từng yêu thầm, một người luôn thấu.Hai người bỏ nhau trên con đường thanh xuân.Nhưng lại gặp nhau ở tiệm hoa nhỏ cuối phố,Tim vẫn lỡ một nhịp như ngày đầu."Vẫn là em."lần đầu viết mong mọi người chỉ bảo 😭…
anh ơi ta hãy yêu như chỉ có đêm nay để yêu…
Truyện tranh…
thế thân của tôi cũng có một bạch nguyệt quang!?!…
FANFICTION"Viên Kẹo Ngọt Và Bản Tình Ca Của Đôi Ta""Đây là Kẹo Đường, mật ngọt thì chết ruồi, kẹo đường thì dành cho đứa trẻ ngoan và anh là đứa trẻ duy nhất được em cho kẹo, cũng là đứa trẻ duy nhất trong lòng em.""Đúng là ngon như kẹo, ngọt như đường. Anh sẽ làm đứa trẻ ngoan và chỉ ngoan với mình em thôi."'Không gió to, không sóng lớn sẽ chẳng còn là biển. Không khổ đau, không cay đắng thì chẳng phải là yêu. Nhưng sẽ có lúc sóng yên, biển lặng, gió nhẹ nhàng êm dịu, đó cũng chính là lúc tình yêu không còn khổ đau, cay đắng, chỉ còn lại hương thơm của của kẹo, vị ngọt của đường đó chính là hương của hạnh phúc, vị của tình yêu.'°2*/11/2023.…
fight 4 mèo cam's attention.các a trai lo sỉmp cùng con mèo khó chiều. nhưng ôi sao họ mải mê vuốt bộ lông mượt đó vậy?…
Gió thổi qua thế giới đổ nát mang theo mùi của máu và nước mắt.Couple chính: Fakenut, VichoBối cảnh hậu tận thế sau đại dịch zombie.Cảnh báo: Có những cảnh máu me, ghê rợn, không phù hợp với chuẩn mực xã hội. Cần cân nhắc trước khi đọc.…
Tổng hợp những oneshot media au, fulltext viết cho JeongLee. Cho ai thắc mắc thì Seoul nằm ở toạ độ 127, tên fic là "Toạ độ 127" ý chỉ dù họ có đi đâu chăng nữa rồi sẽ gặp lại nhau ở toạ độ 127. (Ai đu NCT127 thì chắc biết vụ toạ độ này)WARNING: Đây là câu chuyện không có thật, vui lòng không áp lên đời thật.…
phút thứ 14 điệu nhảy thứ 13 của Chodeft…
Kiếp này không được...thì kiếp sau.Câu nói ấy từng nhẹ như gió, như nụ cười dưới mái hiên ngày nắng nhạt. Nhưng khi thời gian trôi qua, khi cái gọi là "kiếp sau" cứ lặp đi lặp lại như một bản án không hồi kết, thì mới hiểu...không phải tất cả lời hứa đều là hy vọng.Qua bao vòng luân hồiKhông biết đã từng ch3t đi bao nhiêu lần, từng sống lại bao nhiêu kiếp, từng lạc bao nhiêu chốn nhân gianChỉ có mình là nhớ.Chỉ có mình là gánh cả ký ức của trăm năm, của ngàn năm, của hàng vạn lần gào thét trong tuyệt vọng, khóc cạn nước mắt rồi, vẫn không thể thoát Như một đứa trẻ đứng giữa lễ hội đèn trời, ngẩng đầu nhìn ánh sáng bay lên, trong tim bỗng dâng trào cảm giác mất mát dữ dội. Nhìn thấy một người đứng giữa dòng người đông đúc, quay đầu nhìn lại. Đôi mắt lạ nhưng thân thuộc đến rợn người. Không gọi được tên, không nhớ được điều gì, chỉ biết chạy theo. Nhưng đèn tắt. Người lẫn vào bóng đêm. Lạc mất.Mỗi kiếp, lại đau thêm một chút.Mỗi lần tái sinh, vết thương trong lòng không mất đi, chỉ sâu hơn.Tình yêu ấy không còn đẹp. Không còn dịu dàng.Nó trở thành ám ảnh. Trở thành gánh nặng. Trở thành xiềng xích siết lấy cổ, khiến mỗi nhịp thở đều nghẹt thở, mỗi bước chân đều nặng như đá đeo chân.Biết là không nên tiến lại gần.Biết là nên quay đi.Nhưng không làm được.Lại bắt đầu một hành trình mới. Một cuộc đời mới để lặp lại những điều cũ. Gần nhau- rồi lạc nhau. Thương nhau- rồi tổn thương nhau. Nhận ra nhau- rồi mất nhau.Luôn là mình nhận ra trước.Luôn là người ấ…
Vài chiếc oneshort tui viết để cho mọi người khai vị trước món chính vào dịp nghỉ lễ nhee…