Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thể loại: Text fic kiêm văn xuôi, hài - ngọt - nhẹ nhàng, yêu thầm, giả danh, hot boy × hướng nộiGiữa những dòng tin nhắn vu vơ, những lần vô tình chạm mắt ở trường, và hàng loạt "trùng hợp" ngọt ngào đến kỳ lạ, tình cảm dần len lỏi từ màn hình điện thoại ra ngoài đời thực.Nhưng đến bao giờ Hong mới nhận ra - crush trong mơ mà cậu nghĩ không bao giờ với tới... thực ra luôn dõi theo cậu từ rất lâu rồi?…
Vài năm trước đã có một Jeong Jihoon luôn lén nhìn Park Dohyeon rất lâu.Vì mải nhìn anh nên 10 năm trôi qua lúc nào không hay.10 năm đó mọi thứ đều có nhiều thay đổi,Jeong Jihoon từ một cậu bé nhỏ xíu giờ đã cao hơn Park Dohyeon cả một cái đầu,cậu thiếu nên báo thủ ngày ấy bây giờ cũng đã trở thành một doanh nhân tài giỏi khiến bao người ngưỡng mộ.Nhưng dù là vậy thì tình cảm mà Joeng Jihoon dành cho Park Dohyeon thì vẫn như vậy,vẫn y như ngày mà Jeong Jihoon vô tình lạc vào ánh mắt trong veo đó rồi hoàn toàn chìm đắm bởi giọng nói dịu dàng của anh.10 năm hay 20 năm đi nữa thì trong mắt con mèo cam đó Park Dohyeon vẫn rất hoàn hảo và con mèo cam đó vẫn sẽ luôn yêu anh như cái ngày mà anh đưa viên kẹo đường về phía nó rồi cất giọng dịu dàng:"nếu em ăn kẹo thì sẽ đỡ đau hơn đó".-----------------------"Dohyeonie có thích em không?""ừm,thích em,rất thích Jeong Jihoon"…
Dưới ánh nắng ban mai trong trẻo, hai bóng áo trắng đồng phục sóng đôi nhau bước ra khỏi trạm xe bus. Cậu nhóc cao hơn len lén nắm lấy bàn tay của cậu trai đi bên cạnh. Như thể đã quen biết nhau qua mấy kiếp người.…
Disclaimer: Không có gì là thật cả. Nhớ kiểm tra tag trước khi đọc.Tại sao rắn cha lại thả bả? Do thấy đàn con dính bả vui quá hay vì lý do khác? Do tính người bị chôn vùi, đạo đức bị lãng quên hay là do nguyên nhân khác?…
Jihoon híp mắt lại. Dưới ánh sáng rực rỡ và gay gắt của mặt trời chạng vạng, bóng lưng của Dohyeon giống như một thước phim tráng thiếu sáng.Khi anh bước đi, những vạt nắng chiều len qua khe hở của mái hiên rách nát, lướt qua gáy anh. Jihoon lờ mờ nhìn thấy cả những đường tĩnh mạch xanh xao ẩn hiện dưới lớp da mỏng nơi cổ tay đang giữ lấy chiếc máy ảnh, và cái gáy nhẵn nhụi, sạch sẽ không vương lấy một hạt bụi. Dohyeon giống như một vệt tuyết lạnh buốt, ngang nhiên tồn tại giữa tâm lõi lò nung cháy bỏng, kiêu ngạo cự tuyệt sự nhúng tay của mặt trời.Cơn khát khô khốc bóp nghẹt yết hầu Jihoon. Gã nghe thấy tiếng nhịp tim mình nện thình thịch bên màng nhĩ.Một ý nghĩ điên rồ xẹt qua tâm trí gã trai trẻ. Gã cúi xuống nhìn bàn tay mình. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu bàn tay này vươn ra, tóm lấy cái gáy trắng ngần kia? Nếu những ngón tay của gã siết chặt lấy cổ tay mỏng manh lộ rõ những đường gân xanh xao đó, miết mạnh lên dải da thịt lạnh lẽo kia liệu nó có để lại một vệt đỏ tấy chói mắt?…
" Thủ trưởng"- Hắn khàn giọng gọi, "Nếu tôi chết ở đây, liệu có ai nhớ tới tôi không?"" Tôi sẽ nhớ"._____AU quân phiệt, lính đánh thuê, bối cảnh giả tưởng không lấy cảm hứng từ bất kỳ sự kiện có thật nào.…