Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
...是我害怕 做情人 共他相爱有火花là vì anh sợ làm người tình, cùng em yêu đương như lửa cháy我不想 谈段情 是与禁忌内的他anh không muốn bắt đầu một chuyện tình với người nằm trong điều cấm kỵ 多彻底 别停留 幻想总会有偏差yêu quá sâu chỉ là ảo ảnh, mà ảo ảnh nào lại chẳng lệch pha...…
"Người là lý trí của em, cuồng tín của em, là ánh trăng sáng êm đềm...".Tôi cũng từng là một đứa trẻ. Chỉ cần ngày ngày mở mắt nhìn thấy anh, tối đến chạy tới chiếm giường anh, được cùng anh chơi tựa game yêu thích, dõi theo sau bước chân anh, làm một người đồng đội anh tuyệt đối tin tưởng, muốn khóc cười đều có anh, muốn cùng anh bỏ trốn đến mặt trăng, đi cùng anh cho đến tận cùng năm tháng.."Em vốn chẳng hề ngưỡng mộ tuyển thủ Deft đến thế.""Người mà trước giờ em tôn thờ...""Chỉ có một mình Kim Hyukkyu."…
Thể loại: fanfic; đam mỹ; niên hạ (nội tâm sâu sắc, tâm cơ, trẻ con, chơi game giỏi, đẹp trai công x dịu dàng, ẩn nhẫn, kiên cường, chiều công như chiều vong thụ); cuộc sống thường nhật; thế giới game (LoL); tâm lý.- Bối cảnh thực tại gần với mốc thời gian thực- Truyện viết ngôi thứ nhất- Có couple phụ- Có thể có H 👀 Văn án:Niềm tin còn là gì khi cậu ấy năm lần bảy lượt lỡ hẹn với cái sàn đấu cao xanh vời vợi kia, nơi chiếc cup kim loại nặng trịch ấy ngự trị?"Chắc chắn Jihoonie sẽ vô địch Chung Kết Thế Giới" - Deft nói khi được phỏng vấn.Ngay cả từ "chắc chắn" vẫn còn có nỗi nghi ngờ của bản thân mình thì những gì sau từ "sẽ" chẳng bao giờ có thật. Tuy vậy ngay dưới đống tàn tích của nhà thờ ấy, vẫn còn một gã hành hương chăm chỉ cầu nguyện. Tên người trần mắt thịt này đã từng đả bại cả thánh thần thì chẳng có lý nào đức tin của anh không thể. Chỉ có tuyệt đối tin tưởng, không bao giờ nghi ngờ!…
Anh thích em từ năm 20 tuổi. ...Nhưng chưa từng nói đúng không?Một người từng yêu thầm, một người luôn thấu.Hai người bỏ nhau trên con đường thanh xuân.Nhưng lại gặp nhau ở tiệm hoa nhỏ cuối phố,Tim vẫn lỡ một nhịp như ngày đầu."Vẫn là em."lần đầu viết mong mọi người chỉ bảo 😭…
⚠️Lưu Ý⚠️-OOC‼‼‼-Fanfic không áp đặt lên người thật🙏-Fic vui vẻ không nhận gạch đá, hay TOXIC🙏-Nếu bạn không thích thì có thể không đọc 👍-Có ship NamxNam, nếu bạn kì thị thì có thể không đọc, hoặc chặn mình👍-Tục, thô, 18+-Tác giả viết văn không được giỏi lắm, có gì mọi người góp ý cho mình nha🙆♀️🙆♀️…
họ đã yêu nhau, họ đã mất nhau. và họ sẽ mãi mãi là "một thời để nhớ" ; đẹp đẽ nhưng lại dang dở,không thể quay lại, nhưng cũng không thể lãng quên,như những cánh chim khuất bóng giữa bầu trời paris.(w) chữ thường.…
Trong ba vạn sáu ngàn ngày của cuộc đời, con người không chỉ đi qua những ngày trời quang mây tạnh mà còn phải lội giữa mưa bão, trên con đường gồ ghề sỏi đá không trải hoa hồng. Vì thế, nếu chẳng thể cùng sánh vai Ryu Minseok bước trên đại lộ tự do rực sáng, Lee Minhyeong chỉ mong ở góc khuất dù chẳng có ánh sao chiếu rọi, vẫn có thể cùng cậu vượt qua tháng năm dài.…
-Nơi đây tập hợp chuyện vui buồn cùng anh Lạc đà bông. -Truyện là được viết dưới trí tưởng tượng phong phú của mình ạ. -Nhân vật là của mình còn các anh là của các anh ạ. -Nếu có gì thiếu sót mong mọi người góp ý để chúng ta cùng có những bộ fic hay hơn ạ.…
Tác phẩm gốc: Until the ink runs dryTác giả: AccioMjolnirDịch và Beta: Jannie (cùng sự hỗ trợ của ChatGPT)Tiến độ: Full (9:10)Cập nhật lịch up chap mới và thông báo trên FB Jannie's HouseCre pic: Pin Jan làm phi lợi nhuận và chủ yếu cho bản thân sưu tầm nên nếu có bất cứ phản ánh gì từ tác giả Jan sẽ tháo fic xuống ngay.Fic này đã có bạn dịch đến chương 6 rồi ngưng đến nay không làm tiếp. Vì quá thích fic nên Jan đã tìm và tự mình làm lại từ đầu.*********Granger,Sai lầm của cô là cho rằng tôi còn chút lương tri nào để níu giữ.-D.M…
Kiếp này không được...thì kiếp sau.Câu nói ấy từng nhẹ như gió, như nụ cười dưới mái hiên ngày nắng nhạt. Nhưng khi thời gian trôi qua, khi cái gọi là "kiếp sau" cứ lặp đi lặp lại như một bản án không hồi kết, thì mới hiểu...không phải tất cả lời hứa đều là hy vọng.Qua bao vòng luân hồiKhông biết đã từng ch3t đi bao nhiêu lần, từng sống lại bao nhiêu kiếp, từng lạc bao nhiêu chốn nhân gianChỉ có mình là nhớ.Chỉ có mình là gánh cả ký ức của trăm năm, của ngàn năm, của hàng vạn lần gào thét trong tuyệt vọng, khóc cạn nước mắt rồi, vẫn không thể thoát Như một đứa trẻ đứng giữa lễ hội đèn trời, ngẩng đầu nhìn ánh sáng bay lên, trong tim bỗng dâng trào cảm giác mất mát dữ dội. Nhìn thấy một người đứng giữa dòng người đông đúc, quay đầu nhìn lại. Đôi mắt lạ nhưng thân thuộc đến rợn người. Không gọi được tên, không nhớ được điều gì, chỉ biết chạy theo. Nhưng đèn tắt. Người lẫn vào bóng đêm. Lạc mất.Mỗi kiếp, lại đau thêm một chút.Mỗi lần tái sinh, vết thương trong lòng không mất đi, chỉ sâu hơn.Tình yêu ấy không còn đẹp. Không còn dịu dàng.Nó trở thành ám ảnh. Trở thành gánh nặng. Trở thành xiềng xích siết lấy cổ, khiến mỗi nhịp thở đều nghẹt thở, mỗi bước chân đều nặng như đá đeo chân.Biết là không nên tiến lại gần.Biết là nên quay đi.Nhưng không làm được.Lại bắt đầu một hành trình mới. Một cuộc đời mới để lặp lại những điều cũ. Gần nhau- rồi lạc nhau. Thương nhau- rồi tổn thương nhau. Nhận ra nhau- rồi mất nhau.Luôn là mình nhận ra trước.Luôn là người ấ…