Nguyện ước cuối cùng của người giám hộ
Bác quản gia trước khi ra đi còn phải thực hiện một sứ mệnh cuối cùng.…
Bác quản gia trước khi ra đi còn phải thực hiện một sứ mệnh cuối cùng.…
Đời hư ảo đưa em vào cơn mêGọi em đến bên ai sát vai...OxBx zui vcl ngon vcl…
cuồng SuD.o . Xứng đôi wa 2 dua…
Fic hơi phi tưởng . Nhưng khá dễ thương…
đây là tổng hợp các câu truyên ngắn mang theo những ý nghĩa riêng , những câu chuyên ngắn mang đến cho bạn những cảm xúc khác nhau , mang đầy tính riêng , có những câu chuyện do Sứa tự nghĩ ra hoặc lấy cảm hứng và phát họa nên từ những cảm nhận cuộc sống bên ngoài của Sứa , nếu nó giống hoặc tương đồng với bộ nào đó thì các bạn góp ý k công kích, đây là truyên theo nhân sinh quan của Sứa mong các bạn có thể đọc không công kích…
ủa? mạng xã hội sài sao vậy? - ú ớ! cái gì đâyy…
Đến những người đang nhìn thấy post này.…
Cuồng SuD.o lắm roi…
Tên truyện: Chờ đợi một người không nhớ mặtThể loại: Tình yêu nam nữ, ngọt, yêu nhau thắm thiết, giả tưởng, BE, truyện ngắn Kinh thành có một nàng ngốc xinh đẹp lại còn giàu có, nàng luôn miệng bảo mình đang chờ đợi một người, nhưng khi hỏi người đó là ai, nàng cũng chỉ ngây ra, bản thân nàng cũng chẳng nhớ chàng ấy là ai. Nàng đợi từ năm này qua năm kia, chờ đợi từ lúc tuổi xuân thì, đến khi mái đầu đã lấm tấm bạc, nhưng dường như hình bóng ấy chưa từng quay về.…
Chuyện tình lãng mạn và cảm động của con nguoi và một robot tưởng như vô giác...…
Mô tả trước chi, lộ tẩy hết >< Tò mò thì vào truyện xem là biết ^.^…
tuii comback quý vị ơiii…
nghiêm cấm đưa ra trước mặt chính chủ !…
"Bố ơi, sống và tồn tại khác nhau thế nào ạ?Trước một câu hỏi tưởng chừng không quá khó để trả lời, bố của tôi đã ngẩn người khi đối diện với câu hỏi này. Ông ấy suy tư mãi mới cất giọng trả lời tôi "Con yêu, sống chính là phổi con đang hoạt động, tim con vẫn còn đang đập mỗi giây trôi qua, và con vẫn hướng đến lý tưởng của mình, hoàn thành giấc mơ chạm đến vị trí của người con ngưỡng mộ và vượt qua họ. Còn tồn tại, con chẳng có gì ngoài một thân xác đang cố gắng bấu víu lấy những phản ứng sinh học thôi, con không có lý tưởng, không ước mơ và không có mục đích để tiếp tục." Tôi gật gù đồng ý với những lời mà bố đang nói, về những định nghĩa tưởng chừng giống nhau nhưng lại khác biệt. Chợt, tôi muốn hỏi bố một câu hỏi mà mình đã chôn giấu bấy lâu nay. "Bố đang sống hay tồn tại ạ?" Bố nhìn sâu vào đôi mắt tôi như đang tìm kiếm một điều gì đó, phải chăng tôi đã đặt một câu hỏi sai? hay tôi không nên hỏi điều ấy chăng. Bố xoa đầu tôi, như thuở xưa khi mỗi lần tôi làm tốt một chuyện nào đó. "Bố phải sống đến ngày đó."…