Chuyện Tình Bốn Mùa
Một buổi sáng thu, bánh mì ngọt được chia đôi, ký ức tuổi thơ ùa về. Giữa tiết học và bữa trưa, hai người trẻ lặng lẽ tìm lại nhịp quen thuộc - như thể họ chưa từng rời xa nhau.…
Kẹo Đường Tan Chậm
" Hà ơi." "Ơi?" "Sau này mày đừng thích người khác nữa được không?" Tôi đang cắn ống hút trà đào thì khựng lại, ngẩng đầu nhìn Đức Anh. Nó ngồi đối diện tôi trong quán cà phê gần trường, tay chống cằm, áo đồng phục còn chưa cài lại nút cổ sau giờ học thêm đội tuyển. Tôi khúc khích cười, cúi đầu khuấy ly nước cho đỡ ngại. "Rồi mày lấy quyền gì cấm tao thích người khác đây?" "Không có quyền." Đức Anh nhún vai. "Nên giờ tao đang cố giành đây." Tim tôi đập hụt một nhịp rõ ràng đến đáng ghét. Nó lúc nào cũng vậy, nói chuyện nửa đùa nửa thật, ánh mắt thì dịu dàng như thể chỉ đang nhìn mỗi mình tôi thôi. Nguy hiểm ở chỗ dù biết nó nguy hiểm, tôi vẫn không ngừng rung động. "Đức Anh." Tôi chống cằm nhìn nó, bĩu môi. " Mày nói câu này với bao nhiêu em gái rồi" Nó im lặng hai giây rồi bật cười. "Không nhớ nữa." "Nhưng..." Nó nghiêng người về phía tôi một chút, giọng thấp xuống. "Muốn nghiêm túc với mày thì là lần đầu."_____★ Ngày đăng: 24/5/2026.★ Bối cảnh tại trường chuyên Trần Đại Nghĩa ở thành phố Hồ Chí Minh ★ Các nhân vật và địa điểm trong truyện đều là hư cấu.★ Warning: có yếu tố LGBT, có dùng những từ ngữ hơi lệch với chuẩn mực, truyện chỉ mang tính chất giải trí…
[Hoàn] Tiểu Sư Huynh - Thiên Vô Phong Tuyết
Đỗ Linh là một người bình thường, chuẩn bị bình thường sống hết một đời.Sau đó nàng bình thường mà xuyên không, bình thường mà tu tiên, bình thường mà gả chồng.Ừm, chỉ là người nàng gả cho hình như không được bình thường cho lắm --Hắn là đệ tử có thiên tư xuất chúng trong miệng sư trưởng, là thiên chi kiêu tử trong mắt người khác, là người tình trong mộng của các sư tỷ sư muội.Nhưng trong mắt Đỗ Linh, hắn vĩnh viễn là vị tiểu sư huynh độc nhất vô nhị của riêng nàng.------Là thiên tài kiếm tu hiếm có một trong môn phái, Trần Ngộ Hoè đã thành thân từ rất sớm.Tân nương của hắn thường hay hỏi những câu khá ngốc nghếch."Tiểu sư huynh, sao tay huynh lạnh thế?""Thể chất bẩm sinh đã lạnh.""Tiểu sư huynh, bóng của huynh đâu rồi?""Trời tối quá, không nhìn thấy.""Tiểu sư huynh, nhịp tim của huynh đâu?""Ở bên phải."Hắn nói gì nàng cũng tin, đúng là dễ lừa thật.Một câu tóm tắt: Giữa chốn nhân gian vui buồn, chỉ vì một mình nàng.…
Soi Hint Khải Thiên
Những khoảnh khắc đáng nhớ của Lam Đỏ…















