Trích dẫn hay
lụm lặt ở nhiều nơi, đủ thể loại…
lụm lặt ở nhiều nơi, đủ thể loại…
Thế giới loạn rồi…
https://sezamafortuno.wordpress.com/2021/08/14/muc-luc-xuyen-vao-truyen-van-nhan-me-hinh-tuong-cua-ta-hong-roi/đây là link từ 1 - 54mình đăng để tự đọc, bắt đầu từ 54 - hết nhédịch rồi nhé, chưa chau chuốt lại thoitên khác:Xuyên tiến vạn nhân mê văn ta nhân thiết băng rồi ,Xuyên tiến vạn nhân mê văn đích ngã nhân thiết băng liễu [Thông tin từ nhà dịch trước mình đọcTác giả: Đông Thi NươngTình trạng bản gốc: Hoàn thành (138 chương chính văn + 5 phiên ngoại)Tình trạng bản edit: Drop(k sao mình làm tiếp)Nguồn QT: Wikidich đại đạiRaw: Tấn GiangEdit: Lộc VừngBeta: HuskyBản edit được thực hiện phi lợi nhuận với sự giúp đỡ của từ điển Hán Việt, app Hanzii, Baidu, Baike và nhiều sự trợ giúp khác nữa.]Thể loại: Nguyên sang, đam mỹ, cổ đại, HE, tình cảm, ngọt sủng, niên hạ, xuyên thư, chủ thụ, nhẹ nhàng, kim bài đề cử, 1v1.Couple: Không muốn yêu đương chỉ muốn ăn no chờ chết cá mặn (1) thụ × Vốn một lòng tu tiên phần sau rẽ ngang đi bắt cá công.Công giai đoạn trước có thuộc tính vạn nhân mê, sau đó khả năng rất lớn thuộc tính này sẽ chuyển lên người thụ.…
ảnh trích dẫn mình sưu tầm ạ 😊😊…
Trong đây chỉ viết về Bảo Bình…
Nhẹ…
Dừng chân lại nếu bạn cảm thấy cô đơn...…
Truyền thuyết về 12 chòm sao…
Tiền trọ đâu? Mấy tháng rồi sao chưa chịu trả?…
12 cung hoàng đạo…
Những câu nói mong bạn nghe một lần.…
Mỗi một lần xem phần bình luậnTôi lại có một loại cảm giác giống như những video được quay trên phố vậyMỗi một người đều đem theo một vẻ vội vội vàng vàngChỉ là ở trước ống kính nói đôi ba câu về bản thânThế nhưng tôi lại có một cảm giác nhìn thấy được thanh xuân, tiếc nuối, vui vẻ và sự trưởng thành của họMỗi một người đi trên đường có lẽ luôn muốn tìm một góc nhỏ biệt lập với thế giới bên ngoàiLặng thầm nhớ thươngMở mắt ra, chúng ta lại là người qua đường.…
Đọc thì biết :3…
Mãi mãi vẫn gọi là người thương.…
Có người nói, thanh xuân giống như một tách trà, khi ta uống và thưởng thức nó bằng tình yêu, thì đương nhiên vị đắng không thể nào làm bớt đi cái ngọt dịuNgược lại, trong một chiều mưa, trời đen, âm u, tịch mịch, bên quyển sách cũ lật giở từng mảnh trang của ký ức nhàu nát, ta nhấp ngụm trà do chính bản thân pha, rồi chìm đắm vào trong nỗi đau cùng tuyệt vọng, đến mức đó, cho dù bỏ vào bao nhiêu đường, thì vị đắng vẫn sẽ xé nát con timNgô Lỗi uống tách trà của tình yêu đó trong những năm tháng ấu thơ, sống cùng hình ảnh cậu bé che mưa cho bản thân năm nàoVương Tuấn Khải không thích trà, nhưng từ khi thích Ngô Lỗi, cũng bắt đầu uống trà, nhưng trà này, suốt bao nhiêu năm, vẫn không xuống được đến cổ họng, chỉ ngậm ở trong miệng, hòa cùng nước mắt đắng cay"Yêu khó vậy à? Vậy thì đừng yêu nữa". Một người nói với cậu"Yêu rất khó. Nhưng yêu rồi, vì là người đó, cuộc sống này tự nhiên trở nên dễ dàng hơn". Vương Tuấn Khải đáp lại…
=))…
VĂN ÁN…