Haitani Brother Của Em
Sếp của em…
Sếp của em…
taekook…
tensura xd…
Đây là một tựa truyện tản văn viết về những câu truyện thời niên thiếu cho tới khi trưởng thành. Thực ra lúc đầu mình không định viết về truyện này đâu nhưng tại thấy bế tắc cái kia quá nên đành chuyển:>>.Đây cũng là tác phẩm đầu tay của mình nên mong mọi người hãy ủng hộ và nếu có thắc mắc hay ý kiến gì thì hãy để xuống phía dưới bình luận cho mình nhé. Nếu hay mọi người hãy bỏ cho mình một phiếu nhé. Còn nếu không hay thì cũng không cần vote nhưng các bạn đừng comment ác ý ok. Cảm ơn vì đã ủng hộ. Mình có viết truyện này trên MangaToon mọi người rảnh ghé qua bình luận vài cái cho đỡ đóng bụi nha. Iu mọi người<3…
Annie Leonhart: topPieck Finger: botKHÔNG LẬTViết vì nhân cách thứ 2 của tôi thích thế. Đảm bảo không theo nguyên tác. Chà, bằng một cách thần kì nào đó mà sau khi lục tung cái nền tảng Wattpad này lên thì tôi thấy chẳng có bộ nào viết về cái cp này cả. Thôi thì thử một lần vậy, chắc không ai quan tâm đâu.Tác giả viết truyện này trong lúc chơi đá nên nếu có sai sót, làm ơn hãy bỏ qua.Lỡ lọt hố rồi, phải làm sao đây?…
Phía sau ánh hào quang là bóng tối.…
..............…
NamJoon x You…
Tôi có tất cả nhưng không có em......…
Author : Phan Lâm Hạ…
vào là biết…
Trang văn về nhật ký của em và Kuroo.…
Thì là ờ....…
Có nội dung…
PokeAcademy, một học viên chuyên đào tạo các nhà huấn luyện viên trẻ tuổi mang đầy hoài bão, nơi để mọi người nuôi dưỡng ước mơ. Câu truyện xoay quanh Leviathan Handerson, một học viên năm nhất mới chuyển tới trường và cuộc sống của cậu tại học viện. Những chuyện gì sẽ xảy ra ? Mời mọi người hãy dõi theo nhé…
Tên truyện: Thiên Sứ Đoản MệnhNickname tác giả: ngthngocchau…
"Tìm thấy rồi! Phong ơi! Chị tìm thấy rồi! Ở đây này!" Đó là tiếng thét của Thùy Linh. Tuy không phải đồ của nó, mà nó mừng như trẩy hội. Tuấn Phong nghe được liền chạy lại chỗ nó. "Đúng cái móc chìa khóa này không? Cute khủng khiếp luôn ý! Với cả nó ở dưới gầm ghế cơ nên em tìm mãi không thấy là đúng rồi." "Vâng ạ. Em cảm ơn chị nhiều lắm!" Vừa nói, Phong vừa cúi gập người để thể hiện sự biết ơn. Lần này, thằng bé nở một nụ cười rất tươi, khác xa với sự điềm tĩnh và có chút khó gần của nó. "Sau này, em nên cười nhiều hơn nhé." Linh xoa đầu nó, nhìn nó với một ánh mắt đầy thiện cảm và cưng chiều."Tại sao ạ?" "Vì em cười đẹp lắm luôn! Mà đôi khi, điềm tĩnh quá người ta lại cho rằng em khó gần đấy!" "Nhưng em vốn vậy mà..." Vẻ mặt Phong có chút trầm xuống."Khó gần đâu mà khó gần? Chị thấy em dễ thương mà?" Nghe được lời khen như thế, đột nhiên nó ngại ngùng quay đi, không dám nhìn thẳng vào mắt Linh nữa. "Em cảm ơn chị." "Ừm." Thùy Linh mỉm cười, một nụ cười tỏa nắng và rực rỡ khiến ai ngước nhìn cũng phải đứng tim.…
Ánh Khiết là một cô gái có vẻ ngoài khó gần nhưng nội tâm tinh tế và ấm áp. Cô suy nghĩ chín chắn hơn tuổi, nói chuyện nhẹ nhàng mà thuyết phục, yêu chữ nghĩa, âm nhạc và những cảm xúc không cần nói thành lời. Vào một mùa hè rất bình thường, trong lớp học thêm ngập nắng, nơi mọi rung động đều đến chậm hơn một nhịp, cô đã gặp Minh Quang- một chàng trai mang dáng vẻ của một thiếu niên vừa điềm tĩnh vừa rực rỡ -học giỏi, lý trí, ngoài lạnh trong nóng, có chút hài hước kín đáo và một trái tim luôn giữ được sự nhiệt thành của tuổi trẻ. Giữa hai người không có lời làm quen vội vã, chỉ là những ánh nhìn lướt qua rồi ở lại rất lâu trong trí nhớ.Mùa hè trôi qua trong lặng lẽ. Mùa thu đưa họ trở lại trường học, nơi những ngày đầu năm bắt đầu bằng hành lang dài, bảng tin mới và những cuộc chạm mặt rất khẽ. Họ quen nhau, thân nhau, rồi thầm mến nhau nhưng không ai đủ can đảm để bước lên trước một bước.Cho đến khi trưởng thành, đi qua những mùa đông dài hơn, họ mới hiểu rằng: có những mối tình sinh ra từ thanh xuân, không cần ồn ào, chỉ cần đúng người - và đúng thời điểm.…