Con Trai Không Như Con Gái Tưởng - Vũ Hồng Mai - VietZone.Mobi
…
Nhỏ Ân được mệnh danh là mê zai chính hiệu. Zai ở đây phải đạt 4 tiêu chí NGKK:1. N-Ngon2. G-Giàu (Nhỏ nghĩ tự làm giàu hay giàu thừa kế thế nào cũng được)3. K-Không có thật4. K-Không có cửa…
-Tiểu thư, cô ổn chứ?-ỪĐôi mắt xanh tựa dòng bích giản nhìn lên bầu trời đang dần bị những đợt mây xám che khuất. Giống em nhỉ?-Không cần xe đâu.Em lê đôi chân nặng trĩu bước ra khỏi căn biệt thự triệu đô với hoa viên rộng lớn, khuôn mặt nhỏ khẽ nghiêng nghiêng nhìn vào vườn hoa hồng trắng đang dần úa tàn rồi lại lững thững bước đi tiếp.-Mày muốn ra bờ suối không?Chẳng biết từ lúc nào đã có một cậu trai trẻ mang vẻ mặt bất cần đời đi ngay cạnh em, miệng cậu ta còn ngậm một que kẹo mút.-Đi.Em vẫn nhìn thẳng về phía trước, phía con đường trải nhựa khang trang vắng bóng người đã vậy còn kéo dài tít tắp.Hắn chẳng nói gì cả, lặng lẽ nắm lấy bàn tay nhỏ mềm mại. Hai người cứ vậy tay trong tay đi bộ cả một quãng đường dài.Nếu quản gia mà biết chắc chắn sẽ đau lòng mà không bao giờ cho phép chân em chạm đất nữa mất.Hai người đi hết con đường nhựa khang trang, sạch sẽ rồi lại vòng vào một con đường đồng bao quanh xanh mướt rồi lại rẽ vào một cánh rừng đại ngàn. Hai người vẫn tay trong tay bước tiếp trên con đường đất gồ ghề, bẩn thỉu nhưng suốt từ bấy đến giờ chẳng có ai nói câu nào.Đích đến của họ là một con suối xanh nằm khá sâu trong khu rừng. Nó xanh và trong như màu mắt của em vậy, lúc nào cũng róc rách, dạt dạt.-Có mệt không?Hắn khẽ vuốt mái tóc bạch kim dài phủ qua mông, đôi mắt hờ hững tràn đầy sự ấm áp chỉ giành riêng cho em.-Không, chúng ta đã đi quen rồi mà.Em kéo hắn ngồi xuống những tảng đá lớn. Hai đôi chân thả xuống làn nước suối mát lạnh. Tag: B…
- Này Nhã Thy, nếu một ngày tớ thích cậu thì sao nhỉ?Cậu bất ngờ quay lưng lại đối diện với tôi. Ừ thì trước giờ King luôn âm thầm bên cạnh tôi, luôn âm thầm bảo vệ tôi, nhưng... thật sự là cậu muốn như vậy sao? Hình như không phải vậy, là tự tôi hiểu sai ý cậu, là tự tôi đẩy cậu vào thế phải làm bạn suốt 2 năm liền, tiến cũng chằng được mà lùi cũng chẳng xong. - Này đừng gọi thẳng tên tớ như thế chứ!Tôi mặt mũi hậm hực như vừa tức chuyện gì lắm quay sang trách móc cậu. - Vậy thì gọi là "Nữ hoàng của tớ" được không nhỉ?…
Một cô nàng mới vào lớp mười đã trở thành cái tên cá biệt trong mắt giáo viên.Một chàng trai năm cuối cấp ba luôn là niềm tự hào của toàn trường.Hai đường thẳng song song vì một cuộc cá cược mà va vào nhau. Phong chấp nhận làm bạn trai giả của Vân với điều kiện thành tích của cô phải tốt lên. Ngược lại, Vân đưa Phong gần đến niềm đam mê âm nhạc của cả hai.Trên sân khấu nhỏ, Phong gạt bỏ bộ dáng con nhà người ta, đắm chìm trong tiếng guitar điện không thể dứt ra. Anh hướng về phía cô:"Vân, em nghe thấy không? Đó là thanh âm rung động của anh với em đấy."Nhưng cô gái nhỏ cho anh sự ngọt ngào cũng cho cả sự nhẫn tâm. Cô biến mất khỏi cuộc đời anh suốt mười năm. Mà trong mười năm đó, cô không ngừng nghe thấy thanh âm vụn vỡ từ anh. Ngày gặp lại, không có chất vấn, không có lánh mặt, chỉ có một câu xuất phát từ tận đáy lòng."Anh nhớ em."…
"Một tình yêu học trò bình thường không chói lọi, không hào nhoáng, không ồn ào, không hoàn hảo, không mãi mãi nhưng lại đủ đẹp để bù đắp thanh xuân cho cả hai, đủ đẹp để ngay cả những thiên thần tình yêu cũng không kìm được mà cảm thán"…