masonb | sonbinh • tin nhắn
NHỚ ĐỌC WARNING!textfic; tục; xàm l vô cùng; vui, buồn có đủanh bách x em côngem sơn x anh bình…
NHỚ ĐỌC WARNING!textfic; tục; xàm l vô cùng; vui, buồn có đủanh bách x em côngem sơn x anh bình…
chân thành nhất trên thế gian là ánh mắt người đang yêu. và kim seungmin biết rằng, họ đang đối với nhau bằng thứ tình cảm chẳng thể toàn vẹn hơn được nữa.…
bí mật nào mà chẳng phải bật mí?…
Hình như gần đây Changbin lạ lắm...…
"đến cùng e rằng mày vẫn chọn cái tôi của bản thân."…
Méo mó có còn hơn không. Cứ sống đi đã.…
Uống đi bạn ơi. Việc mai thì mai tính, cùng lắm deadline nó bế mình chạy ấy mà…
[Tổng phim ảnh] Tổng phim ảnh chi bình đạm nhân sinh-Thính Vũ Đả Ba TiêuBan vân nguyên là hiện đại xã hội một cái bình phàm nữ hài, tốt nghiệp đại học sau, tìm một phần công tác, miễn miễn cưỡng cưỡng có thể nuôi sống chính mình. Nhìn lên mình chẳng bằng ai, nhìn xuống lại chẳng thấy ai bằng mình. Rốt cuộc, đối lập một ít yêu cầu thuê nhà người tới nói, ít nhất có một cái thuộc về chính mình tiểu oa. Cái này tiểu oa là ban vân ba mẹ để lại cho nàng, xem như đối nàng một cái bồi thường.Ban vân cha mẹ ở ban vân lúc còn rất nhỏ liền ly hôn, ban vân vẫn luôn cùng gia gia nãi nãi sinh hoạt, chờ đến gia gia nãi nãi qua đời, ban vân cũng đã thượng đại học, lúc này ban vân cha mẹ đã sớm tổ kiến từng người gia đình. Vì thế ban vân cha mẹ liền ra tiền mua cái này độc thân chung cư cấp ban vân trụ.Ban vân tính tình bình đạm, cũng không có cảm thấy cha mẹ bạc đãi nàng, cho nên chưa bao giờ đi quấy rầy bọn họ tân gia đình. Ban vân cho rằng, nhật tử cứ như vậy từng ngày bình đạm quá, nhìn xem tiểu thuyết xoát xoát kịch. Kết quả trời không chiều lòng người, ở một lần cơm nước xong sau, tao ngộ tai nạn xe cộ. Ai đều không có nhìn đến, trong tích tắc đó, ban vân trên tay một cái hạt châu sáng.…
Khi máu và hương, phép và hơi thở bắt đầu hoà hợp. Khi ấy một lịch sử mới sẽ được tạo thành…
Phương Xán với Chương Bân ghét nhau thì cả xóm này ai mà hỏng biết…
nếu được chọn, wooje chọn mặc áo mưatext | lowercase | ooc | ưu tiên reader vứt não…
"Có những kẻ là sát thủ máu lạnh với cả thế giới, nhưng lại là một chú cún bướng bỉnh trước mặt người mình thương."GonU và Minhyung là hai mảnh ghép trái ngược nhau nhưng lại gắn bó từ thuở nhỏ. Một người là "con át chủ bài" của một ông trùm lớn, thường xuyên trở về nhà với những vết thương và mùi khói súng. Một người là chàng trai bướng bỉnh, ấm áp, là bến đỗ duy nhất mà đối phương có thể tìm thấy sự bình yên.…
Cùng là Oh Hanbin nhưng cậu không bị ngốc!![Truyện đầu tay nên có sai sót hay không hay thì thông cảm nhe(〒﹏〒)]Lưu ý: Truyện hoàn toàn là trí tưởng tượng của tác giả🌷…
dưới nắng ban mai, em chẳng thuộc về aichẳng muốn đơn côi, hay về làm của tôi?…
Văn án:Cuối năm 2010, trước khi ra nước ngoài Trần Ngật nhận được tin nhắn từ một dãy số xa lạ -"Yêu thầm thật khổ, tựa như gió mùa hạ, nghe thì có vẻ thích, nhưng mang đến toàn là gió nóng. Vì thế mùa hè đi qua, tôi cũng không thích cậu nữa.""Trần Ngật, chúc cậu lên đường bình an, tiền đồ như gấm."Khi ấy, Trần Ngật 17 tuổi, sinh ra trong gia đình thư hương thế gia, đẹp trai ngang tàn, là nhân vật phong vân của trường Trung học số Tám, ở trường được vô số bạn nữ theo đuổi.Đối với tin nhắn này, anh chưa từng để tâm, chỉ coi như tin rác rồi tiện tay xoá đi.Mãi đến thật lâu về sau, Trần Ngật nhìn thấy tin nhắn này một lần nữa trong điện thoại cũ của vợ chưa cưới của mình.Anh mới nhận ra rằng, tin nhắn rác lúc trước mình tiện tay xoá bỏ ấy, đối với Nguyễn Miên năm 17 tuổi, chính là dấu chấm hết của một thời thanh xuân."Không có người như anh / Một câu có thể mang đến / Thiên đường hay địa ngục."…
Han Jisung: Anh ôm tất cả mọi người nhưng trừ em ra. Anh ghét em chứ gì?Seo Changbin: Ơ cái thằng này bị ngốc à?.@erifreya.…
Chuyện tình của chúng ta như bản tình ca…
"Có lúc em ghét anh lắm. Hửm? Hôm ấy em đứng giữa sân, trọng tài thổi còi cả hơn hai phút mà không thấy anh đâu. Em nhìn một lượt các băng ghế cũng không thấy Choi Yeonjun tóc hồng cầm chai nước. Nên ghét lắm."/fic chuyển ver có sự đồng ý của tác giả/Author: @_cminjk…
"Sau này em không đóng cửa nữa."Yeonjun vỗ nhẹ lên cánh tay Soobin. "Sau này" sao, anh hi vọng sau này đó có thật. Giấu mặt vào trong vai áo của chính mình đang được Yeonjun mặc, Soobin nói thầm:"Sau này em là nhà của anh.""Em nói gì? Anh nghe không rõ."Đêm không còn một tiếng động. Tiếng một con thằn lằn tắc lưỡi đâu đó ngoài hành lang Soobin còn nghe thấy được, vậy mà Yeonjun lại cao giọng nói mình không nghe thấy gì. Cậu bấm móng tay vào sâu trong vai Yeonjun, anh hít sâu một hơi nhưng vẫn hỏi dồn:"Binnie vừa nói gì với anh? Sau này cái gì?""Sau này em ăn mì gói với anh, được chưa?"--------------đây là fic chuyển ver‼️bản gốc thuộc về @downpour0721…