[CapRhy] Hoa Hồng Trắng?
"sao anh lại giết họ"."kẻ nào đụng đến em đã định sẵn sẽ có kết cục như vậy"…
"sao anh lại giết họ"."kẻ nào đụng đến em đã định sẵn sẽ có kết cục như vậy"…
tôi viết theo sở thích toxic t xoá bl 💕💗• số nhiều t sẽ viết về quảng hùng x negav và caprhy🤡🤡°°••o day co nhieu cap cute°°••…
Chuyện kể về một cậu thanh niên có 1 quá khứ đau buồn và cậu gặp lại bạn của mình họ giúp cậu trả thù liệu cậu có thể lấy lại sự trong sạch của mình ko ?…
bộ truyện đồ tiên mong ủng hộcó một xíu hơi Nhật BảnCp chính:CaprhyCp phụ:HiếuDương, HùngAn, DooGem, LuântusLưu ý là từ 7 tuổi Quang Anh đã mất ba mẹ xong đc ông bà Lê nhận nuôi nên lấy họ Lê nhé xong một lúc nào đó ông bà Lê mới nói sự thật cho Quang Anh biết chỉ vậy thôi nhé…
đàn em hay ngủ quên với đống bản nhạc nửa vời và ly cà phê nguội ngắt - đàn anh thay ly cà phê nguội ngắt bằng ly cà phê chứa tình yêu.*Note : đôi khi quên viết hoa, sai chính tả, văn phong có cụt ngủn thì mong độc giả bỏ qua.…
ĐỌC VUI VẺ THÔI NHOA!…
Đáng sợ. Quang Anh cùng với những người bạn cả gan bước vào khu rừng địa ngục, khu rừng bao phủ bởi làn sương quanh năm, suốt tháng. Mỗi lần tới gần, khung cảnh toát lên dáng vẻ âm u, trống vắng ...Không may mắn, cậu vô tình bị lạc và tách rời khỏi mọi người...Căn nhà kì lạ được dựng giữa khu rừng, sợ lắm nhưng chẳng mai gập lại bóng ma núp ẩn núp hiện kia còn đáng sợ hơn gấp trăm lần Đắng đo hồi lâu cuối cùng Quang Anh liều mạng nhấn chuông cửa, khẽ nói vọng vào : "chủ nhà ơi...?..nhà có ai không?" . Cánh cửa bật mở.......list idea đang trào ra trong đầu tôi , mong các bạn sẽ có trải nghiệm đọc thật vui vẻ không cọc nhé. Mãi iu…
một cuộc tình đẹp nhưng đầy mảnh vỡ của chúng ta...…
Những nỗi nhớ cứ thế kéo em xuống đáy vực, một nơi chả có lấy một tia nắng hi vọng. Nhưng rồi em gặp anh...…
Mẩu chuyện nhỏ xoay quanh kỷ niệm thanh xuân vườn trường của các anh trai và sự tái ngộ đầy bất ngờ sau năm tháng xa cách (~ ̄▽ ̄)~📍TỤC/ OOC!!! Câu chuyện dựa trên trí tưởng tượng của tác giả, không dính dáng đến người thật…
Có thể dài hoặc ngắn !" Chúc em sẽ có được cuộc sống tốt hơn hiện tại "Rhyder cầm chắc tấm hình trong tay rồi ném xuống mộ của ông ngoại của mình. Người con trai trong tấm hình là Nguyễn Quang Anh năm 16 tuổi." Ông, bà con xin phép đi "Phải, em phải đi, đi để không còn nhớ lấy những kí ức đau thương mà nơi đây đã gây ra cho em.Một tuổi thơ không hạnh phúc, một tuổi thơ không cha không mẹ, một tuổi thơ bị xâm hại nhưng không thể nói vì chẳng ai tin, một tuổi thơ bị bạo lực học đường, chắc chẳng còn gì để nuối tiếc nữa gì ?" Con sẽ mãi là Nguyễn Quang Anh nhưng không bao giờ ở tuổi 16 nữa đâu ạ, con yêu hai người ! "Rhyder kéo theo vali và hành lí bước ra khỏi nghĩa trang. Giọt nước mắt em lăn dài trên má, hãy coi đây là sự lưu luyến cuối cùng dành cho nơi này vậy...._____truyện k tht, ng cx vậymag đi nhớ cre :3zui zẻ cho 1 vote, k vui thì khi nào vui rồi quay lại nha :>…
H ít đờ ram ma nhiều:)…
𝙝𝙚𝙪𝙧𝙚𝙪𝙭 𝙘𝙖𝙡𝙢𝙚 : cảm giác bình yên và hạnh phúc…
chỉ là một giấc mơ của tác giả về năm lớp 9…
Vã quá nên đành tự đẻ hàng thôi. CAPRHY CAPRHY CAPRHY cái gì quan trọng phải nhắc lại 3 lần…
Tình yêu đẹp như mơ...?"Anh yêu em lắm Duy ơi...""Nhưng anh ơi...em không có thật!""Làm ơn tỉnh dậy đi anh..."…
Only là duy nhất.Oh, vậy Quang Anh yêu only.…
Lần đầu tiên , sau 17 năm cuộc đời tôi biết được rằng trên thế giới này không chỉ có con người thuộc tầng lớp cao quý bậc nhất mà hơn thế nữa còn có những thứ vượt xa sự hiểu biết con người , chúng có sức mạnh , có quyền lực và cả sự bất tử....LƯU Ý : MỌI CHI TIẾT , TÌNH HUỐNG TRONG TRUYỆN ĐỀU LÀ HƯ CẤU . KHÔNG ÁP DỤNG Ở NGOÀI ĐỜI THỰC.…
Lần đầu viết còn hơi bỡ ngỡ, thông cảm…
" yêu như trẻ con " nếu bạn thích ngọt thì xem đi nhá…