[Creepypasta OC] - Flue and White Soul
Có một cô bé tên Flue Purpest..........…
Có một cô bé tên Flue Purpest..........…
Hắn, một kẻ sát nhân điên loạn.Em, một cô gái người Nhật với ước mơ giản dị....Hắn sẽ không bao giờ quên cái đêm bước chân vào căn nhà sương mù đó.Vì đến bây giờ, hắn vẫn còn giữ, con mắt của em.-------------------------------------------------------------P/S:Nhân vật chính là Jeff the KillerChữ "x" không phải lúc nào cũng nói về tình yêu.Truyện được viết đúng theo tinh thần creepypastaCó một số chi tiết nhạy cảm, vui lòng cân nhắc trước khi đọc.…
Một cơ thể mới...Một sức mạnh mới...Liệu có là điều đáng mơ ước? Tận cùng của nỗi đau ở sâu trong hạnh phúc...Vậy nên chẳng ai thật sự hạnh phúc trên cõi đời này cả...Bạn hiểu chứ?…
Cứ đọc đi rồi sẽ biết:)))…
Diễn biến tiếp theo của truyện creepypasta Vampire x oc phần 1…
Những ngày tháng đầu tiên bước vào nơi u tối đó thật lầy lội :vVới cái danh hiệu RaPis the Writer 'từng vô can vô tội' kia, và sự lạc quan bất tận nhưng đã sụp đổ...RaPis, cô chỉ là kẻ tầm thường nhìn đời quá đổi dễ dàng trong con mắt của một người yêu viết lách. Nhưng những cái cô cho là 'dễ dàng' ấy đã ăn mòn lòng nhiệt huyết của cô gái 20 tuổi, và... Luus, cái tên của quá khứ đau khổ cô thực sự phải chấp nhận, nhìn đời một cách trông trải qua con mắt của kẻ viết lách thật sự. Nếu như Miru, người từng sát cánh bên cô, không cố gắng bám víu cuộc sống bằng cách 'chết' ngay trước mắt RaPis như thế... Thì Luus the Writer đâu có ra đời...CẤM ĐEM RA NGOÀI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ! BẢN QUYỀN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD!!!…
Kẻ ở lại phải hi sinh máu thịt. Người bỏ trốn mãi mãi không trở về. Máu tanh đã khô lại trên đống xác mục rữa. Tiếng gào thét tuyệt vọng bị át đi bởi ngọn lửa khét mùi thịt người. Trang Kinh Thánh nhuốm đen màu tội lỗi. Con mắt quỷ dữ với ánh nhìn đầy ám ảnh. Tất cả mới chỉ là sự khởi đầu. Những lá thư không còn được gửi về nữa. Người phụ nữ cùng đàn con hoảng loạn chạy trốn trong cơn bão tuyết. Đoàn người mặc đồ đen đuổi theo ngay phía sau, những mũi tên xé gió xuyên vào màn đêm, viên đạn bạc lao ra khỏi nòng súng vẫn còn ám màu khói trắng. Chiếc xe ngựa mất thăng bằng, lao thẳng xuống vực sâu. Người phụ nữ, ba đứa trẻ, cô hầu gái và người đánh xe đã chết. Hơi hăng hắc của dầu hỏa ám khắp thung lũng. Một que diêm lóe sáng giữa màn đêm quánh đặc, chiếc xe chứa sáu thi thể cháy sáng rực tựa bó đuốc khổng lồ. Đống tro tàn còn sót lại theo gió cuốn mà bay về mảnh rừng hoang. Nước mắt hòa vào máu và mồ hôi. Đấng Sáng Tạo hay là hiện thân của quỷ dữ? Con người ngỡ rằng mình đã triệt tiêu cái tư tưởng cực đoan ấy, nhưng họ không ngờ dưới lòng đất sâu, mọi thứ vẫn diễn ra như thể chẳng có gì ngăn cản được sự sinh sôi chết chóc này. Những nghi lễ, những cuộc thí nghiệm, những vũ khí sinh học chết người chỉ chờ ngày thoát khỏi lòng đất mà phát tán. Trớ trêu thay... Kẻ đứng trên cai trị tất cả không phải con người. (Ms. Midnight - ©Wattpad)…
Đây là nhân vật creepypasta mà mình tạo ra. Cốt truyện của nhân vật cũng là do mình nghĩ. Đây là lần đầu mình viết truyện, mong các bạn ủng hộ, gạch đá gì mình cũng nhận hết :3…
Đứa con thứ 9 của mình nà :3(ảnh tìm được trên Google)…
hmm nội dung truyện tôi lấy từ một bộ truyện khác tui đọc cách đây 2 3 năm rồi mà giờ kiếm lại không thấy í. Vì là đã vài năm rồi trí nhớ của tôi nó cũng bị nhạt nhòa nên là vài chi tiết nó sẽ thay đổi một chút xíu. chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!…
Ba mét... Hai mét... Một mét... Khoảng cách giữa kẻ bộ hành đói khát và cái giếng mỗi lúc một gần. Nhưng thứ kẻ đó nhận được khi lại gần cái giếng lại chẳng phải nước mát lành. Đôi bàn tay run rẩy của tôi chạm dần vào cánh cửa. Tôi cố dùng hết sức lực để đẩy nó ra. Thứ gì đang chờ đón tôi ở phía trước. Một biển máu ư? Hay một biển xác thịt hỗn độn đang rữa ra? Tôi nhắm mắt lại như thể muốn trốn tránh đi sự thật. Một tiếng "két" rít đến chói tai vang lên. Bặm chặt môi đến mức rớm máu, tôi từ từ mở mắt ra. Không. Không có biển máu. Không có biển xác người. Nó là một thứ gì đó còn kinh tởm hơn thế - thứ đã luôn ám ảnh tôi từ lúc bước chân vào căn biệt thự bỏ hoang này. "Nó" đang ngồi đó, vắt vẻo bên cửa sổ và hướng đầu nhìn về phía khu rừng bên ngoài. Và rồi, bằng một động tác hết sức khoan thai, nó nhẹ nhàng quay đầu lại, tiếng các khớp xương cổ của nó ma sát vào nhu tạo thành những tiếng kin kít đầy ghê rợn. Dải khăn trắng muốt bịt mắt nó cũng theo đó từ từ rơi ra. Cùng lúc đó, tôi đột nhiên ngã quỵ về phía trước, ruột bắt đầu quặn thắt lại như bị một chiếc máy xay thịt nghiền nát từ bên trong. Trước khi rơi vào cơn mơ vĩnh cửu, tôi chỉ kịp nhận ra mình bắt đầu nôn ra máu và... dao lam. Rất nhiều dao lam. (Ms. Midnight - ©Wattpad)…
Danh sách oc CreepyPasta của em đoá nha đừng có chửi hay cướp nha…
Sumary:Ánh đèn thấp thêm những tia lửa non, phập phùng bậc sáng một khoảng nhỏ của khu rừng Org, nằm ở một nơi nào đó xa xôi và huyền bí ở phương tây. Xuyên qua những tầng sương ẩm ướt, và guốc chân lên những nơi ánh trăng huyễn hoặc kia rót lên.Gã trú ngụ sau hàng cây già không chút lá, điềm mặt để những thứ ánh sáng ấy tưới lên khuôn mặt trắng xóa, trỗng rỗng và lạnh toát. Phía trước đây là một ngôi nhà nhỏ, sáng ánh lửa lò sưởi phía bên trong căn nhà làm nổi bật thân hình của một người con gái, khoác áo choàng và mang một chiếc váy bồng bềnh như những thời miền đất hứa còn là điều ước.Nàng đưa tay xoay cót cho một chiếc hộp nhạc bé nhỏ, thủ thỉ thầm:- Đừng đứng đấy, đêm nay lạnh lắm! Vào đây nào, em sẽ mời ông một câu chuyện cổ tích nhé!AUTHOR: Ms.Crusty NOTE: Đây là một câu chuyện viễn tưởng, các nhân vật creepypasta trong này đều không thuộc về sự sáng tạo của tôi, và mọi địa danh trong đây đều không có thật. Câu chuyện viết ra nhằm để giải trí, không có mục đích phi thương mại nào. Truyện chỉ có tại Wattpad…
Nguồn : InternetTin hay không thì tùy~…
Sẽ thế nào nếu bạn bị ép trở thành Proxy cho Slender man và còn lần lượt trải qua các chuyện tình với gia đình Slender?Muốn biết thì phải đọc nhé!!~…
Nửa đêm. Mặt nước đen như tận cùng vực sâu. Biển và trời nối liền thành một dải. Cô quạnh. Những con sóng vô định nối đuôi nhau quyện vào bờ cát. Mảnh trăng tròn hằn lên những vệt máu loang. Tôi nín thở trong cái lạnh và cảm giác hồi hộp đến gai người. Chần chừ nhìn chiếc lọ chứa đầy những tờ giấy trong lòng bàn tay, tôi hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh rồi dồn hết sức vung tay ném nó ra thật xa. Như một lời tạm biệt muộn màng. Như một sự khước từ không chút luyến tiếc. Chiếc lọ trôi giữa dòng nước lạnh, để mặc từng đợt sóng cao nuốt chửng vào hư không. Và thế là hết. Tuổi thơ của tôi, thanh xuân của ông tôi giờ lại tìm về với biển. Thời gian rồi sẽ rửa trôi đi tất cả, nhưng những vết bùn lầy tội lỗi vẫn còn đó, vẹn nguyên như lúc ban đầu. Nó luôn tìm về với tôi trong từng cơn ác mộng dai dẳng mỗi đêm. Chối bỏ tội lỗi hoặc chấp nhận nó là cách duy nhất để tìm đến sự giải thoát. Nhưng giống loài hèn yếu và nhu nhược như con người có bao giờ đủ dũng cảm để đối diện với điều đó đâu. Tôi lặng lẽ quay gót rời đi, khúc luân hồi vĩnh cửu của biển vẫn còn văng vẳng bên tai. Sau tất cả, tôi lại chọn chạy trốn khỏi hiện thực tàn khốc một lần nữa... (Ms. Midnight - ©Wattpad)…
đọc đi:)…
Có một thị trấn nhỏ nằm tọa lạc tại nơi hoang vu, nơi chôn vùi một bí mật không ai hay biết...…
Summary:Chuyện gì sẽ xảy ra khi những thần thoại, nhưng câu chuyện hoang đường về nhũng loài quái vật, những sinh vật có linh hồn ác quỷ nhưng mang hình hài của con người đều là sự thật? Hầu hết con người hãi sợ những sinh vật lẩn sâu trong bóng tối này, cũng có những người đi săn lùng chúng, họ được gọi với cái tên là những sứ giả, tiêu diệt bọn quái vật kia nhằm bảo vệ nhân loại và thường hoạt động ngầm tránh gây sự chú ý. Zen [ ] là một trong số những sứ giả này, có ý muốn tận diệt các Creepypasta lên đường vào rừng cấm.Tác giả: Mark Ruddcouse (Mark Nguyễn)TW: Contains Self-harm, Suicidal tatics, Mental problems, Killing Bìa truyện: Mark Ruddcouse (Mark Nguyễn)Vui lòng đọc các tag trước khi đọc…
Đây là fic đầu mình viết mong các bạn thích…