Người con gái
Rảnh nên viết 😇😇…
Rảnh nên viết 😇😇…
Tổng hợp những câu chuyện nhỏ được lấy cảm hứng từ các moment siêu đáng iu của Fort & Peat. Ôi ngồi ngắm 2 bé cả ngày thật sự có những chiếc ke khiến Sò xoắn xít lắm đó nên đây sẽ là nơi trí tưởng tượng bay cao bay xa thỏa mãn tâm hồn rạo rực của tui =)))) Nhắc nhở nhẹ là không có gì là thật đâu nha các người đẹp ^.^Cảnh báo: Tất cả các câu truyện đều được tạo ra bởi trí tưởng tượng của tác giả - không liên quan đến người thật. Vui lòng đọc truyện vui vẻ giải trí, không liên kết người thật vào câu truyện tránh gây ảnh hưởng tiêu cực đến cá nhân khác. Và không lấy truyện đăng tải lại ở bất kỳ nền tảng nào khác, nếu phát hiện re-up xin hãy cho Sò biết để giải quyết. Đọc truyện văn minh, tỉnh táo nhé các người đẹp.…
Xin chào, là Thượng Đế đây.Lần này anh main nhà ta cũng bị xe tải oneshot cho một nhát, nhưng lại không lên bàn thờ húp nước miến cùng ông bà, chỉ bị hôn mê thôi. Sau một thời gian, main được đưa vào trạng thái chết giả, cho ngủ đông đợi ngày khoa học chữa được cho anh. Nhưng cái luk của ảnh nó lại bị âm, nên chữa xong chấn thương thì một thằng tóc vàng nào đó cũng vừa kịp quẩy nát cái Đa Vũ Trụ, báo hại cho ảnh bị ăn 1001 loại bức xạ, bị teleport vào trong phòng boss của một dungeon sáp nhập từ một cái dị giới sang đây, và cứ thế anh main nằm ngấm mana suốt 3000 năm...Đến khi luk của anh main cuối cùng cũng về dương, thì main cũng hết là người luôn. Đây là câu chuyện về một siêu android ở "dị giới".…
Cố uyển kiếp trước trời sinh âm dương mắt, thân kiều thể nhược, nhạ linh thể mơ ước, sớm tử xong việc.Sống lại trở về, nàng vải ra linh lực tiên, bễ nghễ chúng linh: tặng các ngươi đi địa phủ luân hồi, cảm động sao không?A phiêu, anh linh, chỉ trát nhân. . . . . . Lạnh run, đều ôm đầu khóc rống: không dám động, không dám động.Cố uyển vốn thầm nghĩ điệu thấp làm người, hảo hảo đương cái học bá, không nghĩ qua là lại thành nhân vật phong vân.Có truyền thông chụp đến nổi danh đạo diễn đêm khuya mang tuổi trẻ cô nương về nhà, hư hư thực thực bên ngoài...?Đạo diễn: cố đại sư là của ta ân nhân.Mỗ ảnh đế cùng xinh đẹp nữ đệ tử cộng tiến bữa tối, tình cảm lưu luyến thạch chuỳ?Ảnh đế: cố đại sư là ta ân nhân.Buôn bán đại lão tặng hào xe truy mỹ nhân, nhà gái lai lịch bất phàm?Đại lão: cố đại sư là ta ân nhân.Ăn qua quần chúng: ? ? ?…
Nàng là chủ chứa nữ nhi, lưu manh xuất thân, tiền khoa nhiều có thể ra thành dẫy tự truyện, giới showbiz lý tam lưu nữ tinh, hình tượng xinh đẹp, lại tử thủ trinh tiết.Hắn là danh môn đệ tử, vọng tộc thân thế, tình sử phong phú có thể chụp trưởng thành thiên cự chế, phong nguyệt tràng thượng hậu trường kim chủ, hình tượng phong lưu, lại không tốt vô sỉ.Nàng tưởng thành danh, hắn lại làm cho nàng làm cả đời nhân vật phản diện, nghe nói nhân vật phản diện diễn hơn, phiên không được thân. . .…
Hai mươi sáu năm về trước có một học sinh hoàn thiện hoàn mĩ. Rất đẹp, rất giỏi, rất hòa đồng, ai cũng yêu quý, những lời tán tụng người ấy được truyền mãi qua các thế hệ học sinh của trường. Nhưng tên đầy đủ là gì, chết đi thế nào, thậm chí giới tính ra sao lại không một ai hay biết. Người ta chỉ rỉ tai nhau, bỗng nhiên giữa năm bạn ấy chết, trường lớp không sao thoát được nỗi buồn nhớ thương, họ bèn cư xử như thể học sinh này còn tồn tại. Bàn ghế để nguyên, bạn cùng lớp vẫn giả vờ nói chuyện với người đã khuất.Về cơ bản, đây là cách ứng xử đẹp có phần đáng ngợi khen. Nhưng sau chót, lại kéo ra một hệ lụy gai người. Vào lễ tốt nghiệp, cả lớp chụp chung một tấm ảnh kỷ niệm. Đến khi xem ảnh đã tráng rửa, họ nhận ra một chuyện. Trong tấm ảnh tập thể, đứng ở một góc là một người lẽ ra không thể nào xuất hiện. Mỉm cười như bao người khác, nhưng gương mặt cứng đanh, trơ trơ, tái nhợt...Hệ lụy ấy, thực ra chỉ là khởi điểm, của mọi bắt đầu...…
!¡ Gachiakuta/ Tamsy!Top x Enjin!Bot !¡- Vì đói, tự xào tự húp- Truyện chỉ dữa trên giả tưởng của Mư, nhân vạt trong Gachiakuta-Không cổ xúy cho các hành vi vi phạm đạo đức hay pháp luật- có R16-R18- Có hint các otp khác-... *Không có thời gia ra chap cụ thểCHÚC MỌI NGƯỜI ĐỌC VUI VẺ, CẢM ƠN ĐÃ ỦNG HỘ TRUYỆN CỦA MÌNH!! author: Tiểu Mư…
Tác giả: Trường Dã Mạn MạnHọc kỳ hai năm hai, đàn chị của CLB âm nhạc đến tìm Tử Du khóc lóc kể rằng mình bị một thằng đàn ông tồi lừa sắc lừa tiền.Tử Du an ủi đàn chị, đàn chị nhìn gương mặt vừa thuần khiết vừa quyến rũ của cậu, khóc lóc nhờ cậu trả thù giúp mình.Tử Du mù mờ: Chị à, em là con trai.Đàn chị hung hăng: Vì em là con trai đó, cũng vì em móc ra thì còn to hơn của gã, nên phải cho gã biết yêu đương qua mạng hiểm ác cỡ nào!Tử Du : …Để báo thù cho đàn chị, Tử Du dùng clone để thêm wechat của tên sở khanh kia, ngày nào cũng phải tán gẫu với đối phương.Nhưng cậu chào từ buổi sáng tới buổi tối mà tên sở khanh chẳng hề đáp lại.Mãi đến một hôm, Tử Du gửi một bức hình qua cho hắn.Trong hình, cậu mặc một cái quần ngắn màu trắng, để lộ ra cặp đùi thon dài cân đối.Lần này, đối phương đáp lại: Trong hình là chân của cô à?Tử Du phát hiện ra đàn anh sở khanh kia bị mê chân đẹp, thường hay kiếm cớ bảo cậu gửi ảnh chụp chân cho hắn xem.Để không bị lộ , Tử Du đành lên mạng mua váy về, ngoan ngoãn chụp ảnh chân gửi qua cho đàn anh xem.Đàn anh sửa thói lạnh nhạt, không chỉ chủ động tìm cậu tán gẫu mà còn mua đủ các loại váy đẹp cho cậu, tặng vé vào cửa của buổi concert mà cậu muốn xem nhất, thậm chí còn gửi cậu xem ảnh cơ bụng tám múi và đường chữ V của hắn.Mắt thấy đàn anh ngày càng lún sâu, không nhịn nổi nữa phải đưa ra lời đề nghị gặp mặt, kế hoạch trả thù của Tử Du chẳng mấy chốc sẽ thành công.Nhưng cậu không ngờ, đàn anh sở khanh kia lại là Điền Lôi, hot boy vang danh đại học A. Nam thần lạnh lùng khoa Luật, cao 1m93, nghe nói còn hơi kỳ thị đồng tính.Tử Du sợ rồi, lén chặn luôn wechat, sợ hot boy trường nhận ra cậu.Nhưng sợ cái gì thì cái đó tới, tần suất chạm mặt của hai người dần tăng lên, ánh mắt hot boy nhìn cậu cũng dần chứa đầy ẩn ý.Sau đó nữa, Điền Lôi bế cậu ngồi lên đùi mình, tự tay mặc xường xám xẻ tà cao cho cậu, giọng điệu vừa mờ ám vừa nguy hiểm: Bé cưng, sao không gọi chồng ơi nữa?Tử Du : Chồng ơi, em sai rồi hu hu……
Biết đi đâu kím tìm dịu dàng dành cho riêng ta? Muzan ta, liệu sẽ được hạnh phúc, hay đơn giản sẽ chết rồi rơi vào hư không vô định?."Đêm hôm ấy, tuyết rơi thật dày. Dày đến nỗi, lấp kín cả cỗi lòng cậu. Lạnh lẽo, bất lực. Cậu lê bước chân kím tìm trong vô định. Liệu có ánh sáng nào dành cho cậu? cho em gái cậu?"Bác Saburo đã từng dặn dò Tanjirou rằng: "Đừng bao giờ xuống núi vào ban đêm. Vì sẽ có quỷ. Chúng ăn thịt con người".Liệu quỷ có thật sự đáng sợ như lời đồn. Hay chính dã tâm của con người, mới là ác quỷ thật sự?*Lưu ý: Truyện mang tính giải trí, nội dung có thể không đồng nhất với truyện/phim gốc. Các nhân vật đều được lấy từ phim. Vui lòng đọc truyện trong vui vẻ. Tác giả viết cho vui, đói quá nên tự đẻ tự húp. Không vì mục đích thương mại. Cảm ơn đã đọc. Chúc các bạn đọc truyênn vui vẻ.…
Dã Thú Dưới Váy Em của tác giả Thi Hoán Hoa. Trên võ đài là một người đàn ông vạm vỡ đang ra những cú đấm mạnh mẽ một cách có tiết tấu, chỉ trong một khắc đã knock out đối thủ trên mặt đất. Giây phút nhận lấy đai lưng Champion lấp lánh ánh kim kia, cơ thể như đang bạo tạc kia cùng những vết thương sau trận chiến tỏa ra hormone nồng nặc khắp nơi. Các fan girl hét lên đầy thổn thức: A a a Alpha Lệ Kiêu đại soái phát cường! Quá lợi hại!!! Quần chúng ăn dưa: Lệ Kiêu biệt danh "dã thú", chưa biết được vị tiên nữ nào có phúc hưởng đây. Bất quá, ngay cả những tài nữ bảo bổi làng quyền anh cũng không lọt vào mắt anh, chẳng lẽ có bệnh khó nói?!!( đầu chó. jpg) Tin tức "Dã thú" không gần nữ sắc lan nhanh như cháy rừng, mãi cho đến khi nhiệt sưu bùng nổ!!!Là một tấm ảnh chụp: Quyền vương bạo khốc đang quỳ một gối xuống đất, ở đường lớn cột dây giày cho một cô gái nhỏ! Lệ Kiêu quỳ một gối xuống, đuôi mày khóe mắt đều tràn ngập nhu tình, nào còn có vẻ tàn nhẫn trên võ đài quyền anh đâu chứ.Sau khi buộc dây giày, anh ấy lại tháo sợi chun buộc tóc trên cổ tay ra, ôn nhu cột tóc cho cô gái đang ăn kem say sưa. Thủ pháp thành thạo, kỹ thuật tuyệt đỉnh:) Vân Đóa nhẹ nhàng đưa mũi giày đá đá anh, bất mãn chu chu miệng: "Anh kéo ống quần em xuống làm gì thế? Để lộ cổ chân mới đẹp mà!" Lệ Kiêu nâng cổ chân trắng nõn của cô lên, thanh âm sủng nịnh: "Ngoan nào, cẩn thận cảm lạnh."…
Shinji Takamiya, một sinh viên thiết kế tài năng, là một nhiếp ảnh gia và editor chuyên nghiệp. Cậu thích ẩn mình sau ống kính, để tác phẩm của mình lên tiếng. Ngược lại, Shiina Hiyori, một influencer nổi tiếng, luôn rạng rỡ và tràn đầy năng lượng. Cô sống trong thế giới của những câu chuyện, những video và sự kết nối trên mạng xã hội.Hai thế giới đối lập này va chạm khi họ cùng làm việc cho dự án "Lễ hội Sáng tạo Mùa Thu". Shinji phụ trách mảng hình ảnh, còn Hiyori là gương mặt đại diện. Sau buổi họp đầu tiên, Hiyori chủ động ngỏ lời hợp tác riêng, muốn Shinji chụp những bộ ảnh quảng bá độc đáo, có lồng ghép yếu tố cosplay. Lời đề nghị ấy đã khơi dậy sự tò mò trong Shinji, và cũng chính là khởi đầu cho một câu chuyện tình yêu đầy màu sắc, nơi họ bắt đầu tìm thấy tiếng nói chung trong khung hình và trong trái tim của nhau.…
"Anh nỏ được hiền lành, nỏ được chiều chuộng ai như chiều em đâu nớ. Em là duy nhất, được nỏ anh?"Đình Bắc là một tiền đạo lỳ lợm. Cậu lỳ trên sân cỏ, lỳ trong những cú dứt điểm, và lỳ nhất là trong việc theo đuổi Đội trưởng của mình. Từ căn phòng dán đầy ảnh chụp trộm ở xứ Nghệ đến đồi chè lộng gió đất Tổ Phú Thọ, Bắc chỉ có một mục tiêu duy nhất: Ghi bàn thắng quan trọng nhất cuộc đời vào trái tim anh Khang.Một hành trình "ra mắt" đầy nắng, gió và vị súp lươn cay nồng.…
- Có khi nào bạn tự nghĩ một ngày nào đó người bạn thích cũng thích bạn?- Mày có thích tao không?Nếu có thì sao?Tao cũng thích mày.…
tôi vã cpl này vl nhưng ko ai viết cả huhu 😭😭😭😭😭😭 đành tự đẻ tự húp. vì fic để tui đỡ vã otp là chủ yếu nên mn cũng đừng mong đợi gì nhiềuiu 💖…
Tác giả: Phi Bôn Đích Tiểu Oa NgưuThể loại: Hiện đại, vườn trường, oan gia, 1v1, ngọt.(Mình thấy truyện hay nên lưu để đọc off, nếu editor yêu cầu mình gơ, mình sẽ gỡ)Từ trước tới giờ Diệp Chu có một điều rất ghét một con số đó là số hai. Cuộc đời cậu hình như cứ gắn liền với nó.Cũng rất là lạ khi mà trong gia đình thì cậu là đứa con thứ hai còn trong trường học thì thành tích của cậu cũng đứng thứ haiCũng không kỳ quái, dù cậu có cố gắng thế nào cũng không vượt qua được lời nguyền số hai. Đáng giận hơn chính là, đến đại học, thành tích của cậu không chỉ đứng thứ hai, ngay cả vẻ ngoài cậu vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo cũng bị xếp thứ hai!Dựa vào cái gì tôi lại không thể tranh hạng nhất!Lão nhị vạn năm cũng phải nổi dậy!Sau đó, Diệp Chu vùng lên, hăng hái đấu tranh, kết quả... hạng nhất trở thành bạn trai của cậu.Đây chính là câu chuyện về hạng hai muôn đời 'bị buộc' tu thành chính quả với hạng nhất trong sự xúi giục của mọi người.Nhân vật chính: Diệp Chu, Thương Tấn | Vai phụ: Bạn học cả lớp*Đánh giá - review:Mục tiêu lớn nhất cả đời của Diệp Chu hạng hai là đánh bại số một, đoạt được xuất sắc. Nhưng một lần chụp lén bị bắt lại, Diệp Chu bị trói chặt với Thương Tấn hạng nhất mà cậu chán ghét. Vốn tưởng đây là tận thế, ai biết ở cạnh nhau lâu ngày, Diệp Chu dần phát hiện, Thương Tấn không chỉ không đáng ghét, thậm chí đôi khi còn cho thấy một cái nhăn mày một nụ cười, khiến trái tim cậu đập loạn. Trước mặt mĩ nam, hạng nhất tính là gì, chinh phục hạng nhất mớ…
Triệu Đường Việt là 1 bác sĩ xinh đẹp tài giỏi có tính cách hòa đồng vui vẻ được mọi người yêu mến cô ấy. Nhưng không may vì một tai nạn bất ngờ lại khiến cô xuyên không về quá khứ ,từ 1 cô sinh viên đại học sắp tốt nghiệp thành hắn nhị công tử nhà họ Đường một công tử vô công rỗi nghề tiến xấu đồn xa và rất thích bạo lực , ai nghe tên cũng phải dè chừng.Cô tưởng đâu đó là bi kịch của cuộc đời mình, nhưng không .Khi cô tỉnh vậy thì phát hiện mình nằm trong một căn phòng cổ và một cô gái xinh đẹp chỉ mặt một chiếc yếm và nhiều vết thương trên người ,cô không biết chuyện gì đã sảy ra.... Nàng là tam tiểu thư nhà thượng thư đại nhân với dung mạo xuất chúng , cầm kỳ thi họa đều tin thông thông minh hiền lành không tranh với người.Nhưng không thoát khỏi sự an bầy của phụ thân gì cô là con vợ lẽ , cô bị ép lấy một người mang tiến là ăn chơi và rất bảo lực .khi vào ngày hôn lễ cô rất là hồi hợp và nôm nốp lo sơ khi thấy phu quân của mình đang say rượu đang đi vào phòng chưa mở khăn voan trên đầu cô thì đang hùng hổ nhào trên người cô xé hết đò trên người cô trông lúc hoãn sợ cô chụp được một cái bình hoa đập ngay vào đầu của hắn ngất xỉu ,cô rất sở hãi vì không biết nên làm sau thì hắn tỉnh lại khiến cô hoan mang sở hãy thì hắn tiến lại rần cô hỏi" cô nương có sau hông?" ...…
Một nhóm bạn học cấp ba thân thiết tại một thị trấn nhỏ - mỗi người mang một giấc mơ, một bí mật, một vết thương. Họ trải qua những năm tháng thanh xuân đầy xung đột, rung động, và cả mất mát. Nhiều năm sau, họ trở về quê hương cũ trong một buổi tang lễ. Những ký ức ngủ quên ùa về - và họ buộc phải đối mặt với những lời chưa kịp nói, những mối tình dang dở, những lỗi lầm từng chôn sâu trong tim.Hồi 1:Những năm tháng ấy (Chương 1- 25)Hồi 2: Tuổi trường thành (Chương 26- 32)Hồi 3: Hóa giải và tiếp tục sống (Chương 33-38)phụ lục (Chương 39) -Kết…
Tác giả: Hanatan #19185 [Gấp!!! Mỗi lần bạn anh tui ngủ qua đêm, trên cổ anh tui đều có dấu đỏ đỏ như dấu hôn!!! Anh tui nói là vết côn trùng cắn, nhưng tui nhìn thế nào cũng không ra đấy là vết muỗi cắn. Thế méo nào lại có chuyện trùng hợp thế!!! Tiện thể cho tui hỏi như vậy có bình thường giữa con trai với con trai không? Hay là tình đồng chí trong truyền thuyết. Đây là hình ảnh tui lén chụp được] (Hình ảnh mờ mờ về một vết đỏ đỏ hồng)___________________________________["Đồng chí" ở mọi nơi]: Đấy là dấu muỗi cắn, tôi có kinh nghiệm lâu năm rồi, tin tôi đi. Đây là vết "muỗi" cắn! [Trong vườn hoa có bông hoa cúc]: "Con muỗi" này to lắm đếi, coi chừng nó cắn nhiều chỗ khác nữa. [Ta chỉ muốn gặm cẩu lương]: Anh trai thớt gặp "con muỗi" to đấy. [Đây chính là tình huynh đệ?]: Các vị lầu trên đừng làm chủ thớt hoang mang. Theo kinh nghiệm của iêm thì đây đúng là vết muỗi cắn. Nhưng mà, iêm chỉ đảm bảo lần này thôi chứ những lần khác như thớt nói thì ヽ( ͝° ͜ʖ͡°)ノ..Artist: 不见天地莫思归…
Câu chuyện "delulu" cùng bạn Pond.Bạn Pond có chịu đổ mình hong?P/s: Mình viết không hay nhưng dù sao chiếc fic này cũng là của mình vì vậy đừng mang đi đâu nhé!Mình ship PondPhuwin nhưng vì chiếc boyfriend material của bạn Pond mà mình hong chịu nổi mà viết ra chiếc fic này :>…
Đường Úc khác với người khác, cậu có thể nhìn thấy giao diện của mỗi người chơi, người xung quanh cậu đều có một giao diện NPC, tổng cộng có 6 thuộc tính, 10 điểm là cao nhất, trúc mã A của cậu có ba thuộc tính 9 điểm, đàn anh B của cậu có bốn thuộc tính 9 điểm, cây si C của cậu có năm thuộc tính 9 điểm, còn Đường Úc...Ngoại trừ mị lực 10 ra thì còn lại đều là 5 điểm, đến cả trí lực cũng vậy, dân gian còn gọi là bình hoa.Đường Úc không rõ ngoại trừ đả kích bản thân ra thì bảng thuộc tính này còn làm ăn được gì, mãi tới một ngày nọ, trong đầu cậu "Ting~" một tiếng, một thông báo máy móc vang lên:Đếm ngược mở server "XXXX", 3, 2, 1, trò chơi bắt đầu.Đường Úc ngơ ngác ngẩng đầu lên, thấy một đám người mang theo giao diện người chơi hớn hở login.*"XXXX" là một trò chơi kinh dị thực tế ảo siêu hot, sau khi phát hiện NPC tuyệt mỹ tên Đường Úc kia, đám người chơi đều kích động ném một phát điều tra, sau đó bọn họ thấy được thuộc tính của Đường Úc.Người chơi: "Má nó là kiểu bình hoa, đi húp NPC khác thôi!"Đám người chơi vô tình quay sang chấm mút nhân vật A, giới thiệu của A là: Thầm mến Đường Úc.Bọn họ lại đi húp nhân vật B lợi hại hơn, giới thiệu của B là: Thầm mến Đường Úc.Bọn họ lại đi húp nhân vật C đỉnh của chóp, giới thiệu của C là: C thầm mến Đường Úc. (P/S: Cày hảo cảm của Đường Úc tương đương với cày độ hảo cảm của ba người A, B, C)Người chơi: "!!!"Người chơi: "Bình hoa cái vẹo gì! Đây rõ ràng là ba ruột thất lạc nhiều năm của tui mà!"Chỉ có mấy người chơi không c…