Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đoản văn: Nhớ mùa hè Tác giả: Yên Tử HiEdit: Tiểu Đông Tà Chuyện xưa chung quy không thể có kết cục tốt đẹp, tựa như ly biệt trong tiếng gió mùa hè năm ấy, thổi trí nhớ bọn họ đi, tấm ảnh chụp đã ố vàng, lời hứa hẹn giả dối như thương nhân......…
"Chụp ảnh cưới ở đâu?""Chụp ở nhà."Một đám cưới giữa hai con người chưa từng có gì với nhau, và sau khi cưới nhau về vẫn chả có gì với nhau. Ít nhất là Levi nghĩ vậy.Có một cảm giác được gọi là tình yêu.Trong bộ áo quân phục màu xanh, lần đầu Eren biết về tình yêu. Một tình yêu một chiều.Ai cũng có mưu cầu hạnh phúc. Và Levi chính là hạnh phúc của Eren, là điều hắn không hẹn mà gặp, cũng chẳng cầu mà lại được.Còn với Levi, Eren cũng là điều không ước mà tới. Có điều, mong ước của họ khác nhau một trời một vực.-----Long fic. (Hoặc short fic, chưa biết :>)-Truyện thuộc thể loại ABO-Ngược nặng ( Heavy Angst)-Ngược công trước-Ngược thụ sau-OOC KHÁ NẶNG (ĐẶC BIỆT LƯU Ý)-CÓ MISCARRIAGE ( SẢY THAI) -Có H.Đặc biệt lưu ý:*Truyện có tình huống gây ức chế cao độ. Yêu cầu không lăng mạ tác giả hay lăng mạ tác phẩm, hãy đặc biệt chú ý chuyện này.*Tốc độ cập nhật: Chậm hơn rùa bò (Đến khi nào hoàn truyện kia thì sẽ nhanh hơn hê hê)TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD. CẤM REUP Ở BẤT CỨ ĐÂU.CÁC NHÂN VẬT KHÔNG THUỘC QUYỀN SỞ HỮU CỦA TÔI, HỌ THUỘC VỀ ISAYAMA HAJIME.…
Đối với 1 thứ bạn không thích, bạn sẵn sàng ném nó đi khi bạn nhìn thấy 1 thùng rác gần đó. Đối với 1 người mà bạn không yêu nữa thì bạn sẵn sàng gạt họ ra khỏi cuộc sống của bạn. Nhưng, có bao giờ bạn đã tự hỏi " cảm giác bị vứt đi hay bị lãng quên nó thế nào chưa? " Phàm Hữu Túc đã có cảm giác những điều trên, cô sinh ra trong một gia đình cũng xem là khá giả, mẹ cô lúc sinh khó cô lên đã qua đời. Rồi cô không hiểu tại sao khi cô được 10 tuổi thì gia đình cô khánh kiệt do bố cô bị thua lỗ trong kinh doanh, ông say rượu về đánh cô rồi đuổi cô ra khỏi nhà, cứ như thế, giận rỗi bố rồi bỏ đi thật, lang thang khắp các con hẻm, cuối cùng cô khóc bên lề đường và cô được 1 ông cụ tốt bụng mang về nuôi, đến khi cô 17 tuổi thì ông mất do tuổi già, ông để lại cho cô mỗi 1 cái tiệm chuyên rửa ảnh và chụp ảnh, cô khóc như mưa vào cái ngày ông mất, rồi từ khi ông mất đến giờ cũng đã 2 năm, cô cũng loay hoay rửa ảnh kiếm tiền duy trì cửa tiệm của ông qua ngày. Cho đến khi gặp được anh, anh như một cơn mưa rào ùa đến làm cuộc sống cô tươi mới hơn.…
hồi lúc tôi gọi điện anh tôi và tôi vô tình chụp được hình ảnh này tôi nhìn mà tôi muốn nằm sàn và thế tôi ám ảnh khuôn mặt này và thế tôi làm ảnh dìm anh tôi và thế tôi đăng trên đâynhớ bình luận nha đừng xem chùa nhớ nha và nhớ coi tui thường ngày để có câu chuyện khác nhé nhớ theo dõi không thì 🔪🔪🔪🔪🔪…
Dưới đây là một số hình ảnh giày dép do mình chụp, mình có đam mê về giày nên đăng lên cho m.n cùng xem thôi, ai iu thích đi qua cho mình xin ít gạch xây nhà nhé. Cám ơn mọi người 💋…
- Đùa chứ dai vừa thôi , chúng mày là đỉa thành tinh à ? - Chuyện cũ nói nhiều chút cho đỡ quên ~ - dcm 🖕.- Đệt bà thằng Phili- J đấy Sing ?- Cá của tao !!!.- Sao mày chụp tao ?- Tại hình bóng chị lọt vô đấy chứ.- Yêu đồng chí nhiều- Ừm- MẸ ƠI OTP REAL VÃI !!!- Bé mồm thôi mấy má Wattpad.com…
Là người nhà họ Chu, anh cũng có một "bí mật nhỏ", nhưng điều này lại không ảnh hưởng tới toàn cụcMà sinh vật "bạn gái" lại có thể dùng bí mật này để uy hiếp anh.Cho nên vào lần thứ một nghìn lẻ một, tình cảnh này cuối cùng cũng chấm dứt. Anh liền vui vẻ quyết định hưởng thụ cuộc sống đầy hạnh phúc của người đàn ông độc thân.Nhưng mà người phụ nữ của anh từ nhỏ lỗ tai đã rất cứng.Nói hết lời cũng không được, nói dốc một cách trắng trợn về anh và một người phụ nữ không hề có liên quan.Không nói không rằng lén hôn trộm anh, còn sờ soạn anh.Làm cho anh khó lòng đề phòng, đến cuối cùng cũng thành thói quen.Nhưng anh không quên lời thề của mình, cuối cùng cố gắng không cho gian kế của cô được như ý.Nhưng mà anh cũng không hiểu rõ rốt cuộc cuối cùng đã xảy ra chuyện gì.Khi thấy người nào đó ăn mặc mát mẻ, chụp ảnh còn cười đến ngọt ngào.Mà người chụp ảnh cho cô nhìn cô mặc váy ngắn thì đã chảy nước miếng đến ròng rã, bây giờ rốt cuộc anh cũng đã hiểu....Anh nghĩ, cho dù cô có để ý đế bí mật của anh hay không.Anh cũng sẽ không thả cô đi, cho dù đến cuối cùng anh phải "hy sinh" thân thể của mình...…
.Tình yêu là một thứ gì đó đến rất nhanh nhưng nó cũng đi rất nhanh! .Hãy quý trọng "nó" khi ta còn có thể.Có người đã từng nói rằng " Đánh kẻ chạy đi chứ chẳng ai lại đi đánh người chạy lại" .Học cách tha thứ cũng như mở cánh cửa tự do cho bản thân ta…
Helo, mình là Phô Mai Kem Sữa. Không hiểu sao mình luôn mong muốn được viết, vẽ, quay hay chụp một cài gì đó liên quan đến hoa sen. UhU thì mình cũng là một tay mờ, văn phong còn cải thiện nhiều nên ấp ủ mãi vẫn không vết được. Tada, mình đã định hình được cần viết gì, vì thế mà Gió thổi hương sen ra đời đấy. LuLu mình sẽ cập nhật văn án sau nhá.....Mong được giúp đỡ nhiều nhiềuuuu…
/OOC/ Các nhân vật không thuộc quyền sở hữu của tác giả.Khi Geto không chết, liệu Gojo có còn bị cuốn vào vòng sinh tử?Fanfic chủ yếu xoay quanh mối quan hệ giữa hai người.Mình không hiểu sâu về các thuật thức nên nếu có sai sót mng hoan hỉ.Góp ý để fic cải thiện hơn nhé. Yêu mng🫶…