JUJUTSU KAISEN X OC: BÁNH BÔNG LAN VÀ CƠM NẮM
Fandom: Jujutsu Kaisen (Chú Thuật Hồi Chiến)Nhân vật chính: Toge Inumaki x Kiyoe Watanabe (OC)Tác Giả: Tĩnh Vy (Sui) - Lần Đầu Viết, Có Thể Không Giống Nguyên Tác…
Fandom: Jujutsu Kaisen (Chú Thuật Hồi Chiến)Nhân vật chính: Toge Inumaki x Kiyoe Watanabe (OC)Tác Giả: Tĩnh Vy (Sui) - Lần Đầu Viết, Có Thể Không Giống Nguyên Tác…
Tác giả:Tô Cảnh NhànThể loại:Đam MỹNguồn:jiegeng1210.wordpress.com, wattpad.com/user/jiegeng1210Trạng thái:FullThể loại: 1v1, HE, Vườn trường ngọt văn. Ngọt, ngọt, ngọt ~~ Cp [Lạnh lùng, đẹp trai, đánh nhau giỏi, học thần công x xinh đẹp tự luyến, tính cách tốt, học tra thụ]Chuyển ngữ: Cát CánhMặc dù Sở Dụ là một học tra không còn đường cứu chữa, nhưng không thể phủ nhận là cậu ta có gia cảnh tốt, nhan sắc lại còn cao đến mức khiến các bạn không thể không công nhận cậu là giáo hoa của trườgn tư nhân Gia Ninh.Cả trường đều biết, Sở Dụ nhìn không vừa mắt nhất chính giáo thảo Lục Thời, là người nhiều lần đứng nhất toàn khối, cầm nhiều giải thưởng thi đua tới nỗi mềm tay, trong trẻo nhưng lạnh lùng, tự gò bó chính mình, biểu tình như không hề quan tâm tới bất cứ thứ gì.Cho tới khi, sau giờ tan học, có người nhìn thấy trong rừng cây nhỏ của trường học, Sở Dụ lôi kéo tay áo sơ mi trắng của học thần, vô cùng đáng thương, "Lục Thời, cho em cắn một miếng thôi, em nhất định sẽ nhẹ nhàng mà."Lục Thời đưa tay để vào miệng Sở Dụ, "Cắn mạnh một chút cũng không sao."~~~Sở Dụ kinh hoàng phát hiện, chỉ trong một đêm, huyết thống kỳ lạ của cậu đã thức tỉnh, mỗi ngày phải hút vài giọt máu tươi mới có thể sống. Nhưng máu của tất cả mọi người đều vừa đắng vừa hôi, trừ.............Lục Thời.#Trời xanh nhất định đang hãm hại tôi#~~~Khi hai người hôn nhau, môi Lục Thời bị nứt ra, rớm chút máu, vừa thơm vừa ngọt, Sở Dụ không nhịn được liên tục liếm cắn môi Lục Thời.Lục Thời đỡ lấy eo Sở Dụ kh…
Các bạn đã ai nghe qua bài hát tình yêu vĩnh hằng chưa, ai cũng nghĩ đó là nói về 1 tình yêu của người trưởng thành, nhưng tôi lại có cảm nhận khác. Ai cũng bảo tình yêu của tuổi trẻ là thứ tình yêu bồng bột, không chín chắn, không sâu sắc và rất dễ lãng quên. Nhưng những ai nói như thế thì có thể họ đã sai và hiểu sai về tình yêu của tuổi teen chúng tôi rồi, vì tình yêu của hai chúng tôi, những con người lúc đó tuy chỉ mới 16 tuổi khi lần đầu biết thế nào yêu thì đã yêu nhau sâu sắc từ lúc cho đến nay và nó không hề thay đổi. Tình yêu của tôi đối với cô ấy đến giờ vẫn không phai nhạt dù đã trải qua gần ngần ấy năm, và tôi tin sau này cũng vậy, tình yêu của tôi dành cho cô ấy sẽ vĩnh hằng và tình yêu của cô ấy dành cho tôi cũng thế. Dù bây giờ với tôi, cô ấy chỉ còn là những ký ức và những gì chúng tôi trải qua cùng với nhau trong suốt khoảng thời gian ngắn ngủi chỉ hơn 1 năm cũng sẽ là một kỉ niệm bất diệt cả đời khó quên của tôi. Cô ấy từng nói với tôi, cô ấy thích gió, vì gió luôn ở khắp mọi nơi và luôn ôm lấy cô ấy, không bao giờ bỏ cô ấy cô đơn một mình. Cô ấy bây giờ đã là khói nên tôi sẽ là gió, vì gió sẽ tìm đến khói bất cứ khi nào nó xuất hiện, giống như tôi sẽ luôn luôn tìm thấy cô ấy ở bất cứ nơi nào. Tôi gọi tình yêu của tôi và cô ấy là tình yêu của khói và gió, vì nó luôn luôn hòa quyện cùng nhau, dính chặt lấy nhau ở bất cứ nơi đâu. Và đây là câu chuyện của tôi, câu chuyện của tình yêu của khói và gió.…
Sẽ ra sao nếu cái chết chưa phải là chấm hết đối với hai trụ cột Giyu và Sanemi…
Màn đêm đen bảo phủ Nam Thiên Cung, máu của những thi thể ngang dọc trải dài từ trong ra ngoài. Bóng dáng trong lớp áo trắng đơn bạc, tay nắm chặt cây sáo bạch ngọc, giọng nói bình thản cất lên: "Từ nay về sau Lạc Nguyệt Mẫn - tiểu điện hạ của Nam Thiên Vực sẽ không còn."------------------------" Giết...... giết ...... giết......."Tiếng la hét vang lên khắp nơi trấn động cả một vùng. Những chiến sĩ mặc trên người bộ thiết giáp cầm trường kiếm, cung tên, trường thương,.... chém giết lẫn nhau. Nền đất trên dãy thảo nguyên rộng lớn nhiễm tầng tầng lớp lớp máu tươi, thi thể của những binh lính đã hy sinh chất đầy thành từng đống. Ngay tức khắc một bóng dáng phóng tới chỗ tướng lĩnh, một nhát đâm thẳng vào yết hầu của gã. Tốc độ như sét đánh, khiến cho gã không kịp trở tay. Thấy tướng lĩnh đã chết binh lính tháo chạy. "Hoan hô..... hoan hô......" Tiếng hò reo vui mừng của những chiến sĩ thắng trận vang lên. Tất cả đều vui sướng trong mắt mang theo sự sùng bái kính phục hướng về phía thiếu niên đang cầm Huyết Ngân thương. " Sư phụ, quân lính của Tất Hải đều đã đầu hàng, một số thì tháo chạy." Vũ Vương vẫn bình thản điềm nhiên, trên gương mặt vẫn còn chút lệ khí chưa tan. Nhưng vẫn mang theo sự tuấn tú bất phàm. Hắn xoay người nhìn về Vũ Anh cất giọng trầm thấp: " Trở về Bắc Quan, báo tin cho hệ hạ. Tuyệt không được lơ là canh phòng nghiêm ngặt."Vũ Anh lập tức chấp tay, gật đầu: "Vâng sư phụ" ----------------"Sư phụ, người bị thương rồi."" Không sao" "Sư phụ ăn cơm thui.""Ừ""Sư phụ, nay người đ…
Nội Dung Truyện:Truyện nói về câu chuyện tình yêu của một tổng giám đốc tập đoàn Kim thị, quyền thế có thểlàm nghiêng trời lệch đất, anh tuấn, giàu có, lại rất hào phóng. Phụ nữ loại nào mà hắn không chiếm được? Nhưng tiểu nha đầu tầm thường này, lại cứ cố tình không để hắn vào trong mắt! Tiểu Dã Miêu, lần này nhất định phải cắt bỏ móng vuốt sắc bén của cô! Mạnh mẽ chiếm đoạt, hắn bức ép cô trở thành tình nhân của hắn. Không ngừng đòi hỏi, cô trở thành tù nhân của ác ma. Hàng đêm dây dưa yêu, hắn điên cuồng mê luyến trên thân thể của cô..."Kim Jennie, em yêu tôi không?""Không, không yêu. Tôi không yêu anh."Nghe được câu trả lời của cô, hắn nhất thời giận dữ không thôi. Người phụ nữ bé nhỏ này, thật không ngờ lại không tim không phổi! Tốt, miệng cô đã không thành thực, vậy hãy để cho cơ thể cô trả lời thành thực! Lần lượt đòi hỏi hoan ái, nhưng hắn vẫn luôn không biết, người đàn ông cho hắn đội nón xanh cũng chính là hắn! Mà cô cũng không biết, hắn lại là người cha đứa con trong bụng của mình!Kim Jennie - Kim TaehyungLalisa Manoban - Jeon Jungkook…
Tôi là Nguyệt Uyển Uyển kể từ khi đọc quyển sách " GIÓ ĐẾN BÊN ANH", tối nào tôi đều mơ thấy cảnh nữ chính đang khóc sướt mượt, cơ thể dựa vô lòng nam chính, chỉ vô mặt tôi."A Nghiên, em sợ lắm...cô ấy xô em". Nam chính Vĩ Nghiên lấy một khẩu súng, giọng nói lạnh lùng cất lên:"Đáng chết" Rồi "bùm", một tiếng súng nổ vang lên, ngay sau khi bị ăn đạn trong mơ tôi liền tỉnh dậy như vừa mơ thấy cảnh tượng đáng sợ nào đó. Tôi liên tục bị như vậy cho đến khi tôi đọc hết quyển sách thiên vị này. Sau khi đọc xong thì trời ở ngoài đang nắng bỗng nhiên mây ầm kéo đến. Tôi nằm lên chiếc giường, vừa mới ngó ra cửa sổ thì tiếng sấm chớp nổ vang trời, không ngờ được rằng tôi đã bị sấm đánh. Tôi không chết, chỉ nằm viện nhưng tôi lại bị hút vào một hệ thống Cứu Rỗi Nữ Phụ Ác Độc. Không hiểu cách nào tôi lại yêu phải nhân vật bí ẩn từ đầu đến cuối chuyện chỉ xuất hiện trên 5 dưới 10, được miêu tả là người rất quyền lực.Anh ta bá đạo nói với tôi: " Dung Tâm, em muốn diệt ai, tôi liền kêu người g.i.ế.t bọn họ" Hắn kiên nghị nhìn tôi. Tôi có nên từ chối không?!…
"Có những kí ức không thể diễn tả thành lời - Có những nỗi đau dù cố xóa nhưng không thể nào xóa đượcMột vết cắt khắc sâu đến tậm tâm hồn, một lỗ hỏng không bao giờ phai nhạt""Cô hãy cút xéo khỏi cuộc đời tôi!" Cắn chặt răng anh mới có thể nói 1 câu vô tình như thế này. Tại sao? Tại sao? Cô và anh không thể ở bên nhau? 3 năm tình nghĩa, phải chăng đã hếtBao giọt nước mắt lăn dài trên khóe mi. Một lời thốt ra khiến Dương Tử đau xé lòng. Xách valy rời khỏi căn biệt thự....không ngoảnh mặt lại .Tiếng bước chân nặng trĩu.....có thể khiến cho người ta đau đến tột cùng."Con tôi,nó vô tội Nó cũng chỉ là một sinh linh bé nhỏ mà thôi! Tại sao lại nhẫn tâm muốn giết nó?""Tuấn Kiệt! Tôi hận anh. Cả cuộc đời Dương Tử này hận anh!".................."Dương Tử hãy đi theo anh. Anh có thể lo tất cả mọi thứ cho em! Em không cần phải ở lại đây, có anh bên cạnh họ sẽ không dám làm gì em đâu."---------------"Hắc sì.....Anh bị dị ứng lông mèo. Sao em lại đem nó vào đây?...... Thôi thôi được rồi, em cứ để nó ở lại.. Hắc...Hắc....Sì......Sì"…
❄️ Tên truyện: Tái Sinh Trong Kỷ Băng Tận🔥 Mô tả truyện:> Khi bầu trời bỗng chốc chuyển sắc, và tuyết bắt đầu rơi giữa tháng Sáu, nhân loại hiểu rằng ngày tận thế đã bắt đầu.Dương Phong - một nam sinh lớp 8 - cùng bạn bè bị kẹt lại trong trường học giữa cơn bão tuyết chưa từng có trong lịch sử. Không cứu viện, không thức ăn. Những ngày đầu là đói khát, những ngày sau là máu đổ...Khi cái chết đến, cậu được tái sinh về năm ngày trước tận thế, mang theo ký ức đau thương và một dị năng không gian bá đạo - có thể cất giữ, vận chuyển, tạo giáp, tạo vũ khí, thậm chí xé rách không gian và nuốt chửng dị năng của kẻ khác.Nhưng trong thế giới lạnh lẽo này, không phải ai cũng là người đáng tin...Cậu chọn sống sót, chọn bá đạo, chọn không tha thứ.Và bên cạnh cậu - là cô gái đã chia cho cậu miếng bánh cuối cùng, để rồi chết đói vì lòng tốt ấy - (Y)Vĩ Kỳ, một pháp sư trị liệu mang số mệnh đặc biệt...Kỷ nguyên tận thế đã bắt đầu. Người sống sót - chỉ có thể là kẻ mạnh nhất.…
Author: MoustachioPenguinTranslator: GiangCategory: (presumably, not given) Family/AngstRatings: T+Summary: Thi thoảng, Akashi ước rằng một lúc nào đó, cha cậu sẽ xoa đầu cậu và nói 'Ta tự hào về con.' Mọi điều Akashi từng mong muốn chỉ là được trở nên quan trọng một lần trong mắt cha cậu; mọi thứ cậu muốn làm chỉ là khiến cho cha cậu hài lòng. Thật tệ, rằng điều đó dường như là quá xa vời so với Akashi. NijiAka.Link fic gốc: http://moustachiopenguin.tumblr.com/post/106955480437/fanfiction-alone-but-not-lonelyDisclaimer: Không có gì thuộc về tôi ngoại trừ bản dịch.…
Lấy bối cảnh truyện NarutoNữ chính: Thuần NhiNam chính: Hatake KakashiNăm đó người ấy xuất hiện vừa là ánh sáng vừa là tuyệt cảnh.Bố mẹ vì bảo vệ Thuần Nhi đã nhốt cô bé vào mật đạo nhưng giữa trận chiến cô nghe thấy tiếng gào thét đau đớn, tiếng va chạm kunai. Thuần Nhi không muốn trốn, cô chạy ra chứng kiến một cảnh cả đời không thể nào quên. Bố và mẹ nằm đó không còn chút hơi thở. Trong cơn phẫn nộ Thuần Nhi thi triển Tử Thần, sức mạnh mà ba mẹ cô đã dùng tính mạng ép cô dù bất cứ giá nào cũng không được sử dụng.Đồng tử Thuần Nhi chuyển thành màu đỏ máu trong mắt chỉ còn nỗi oán hận. Tử Thần giáng thế toàn bộ ninja đều ngã xuống.Chakra phản phệ Thuần Nhi ngã xuống, rất đau nhưng đáng. Chúng đều phải chết, đều phải chết.Cô dùng chút lí trí sót lại muốn trở lại tìm bố mẹ. Nhưng bên cạnh bố mẹ xuất hiện một nam nhân tóc trắng che mặt cùng một số người. Hắn rất tốt, còn giúp cô chôn cất bố mẹ. Như vậy là đủ rồi. Khi họ rời đi Thuần Nhi cuối cùng vẫn không xuất hiện. Cô bẩn rất bẩn y phục lấm lem máu còn giết nhiều người như vậy. Có tư cách gì được thương hại chứ.…
Nói về Tuổi mười bảy đẹp đẽ với bất kì cô gái nào, nhưng với Thiên Thiên lại là thời khắc đen tối nhất trong cuộc đời cô. Gia đình xung đột, bố chết, mẹ đối diện với cái án tử hình lơ lửng, cú shock tâm lý khiến cô không còn có thể cất tiếng nói. Mười bảy tuổi, Thiên Thiên phải trang điểm cho già dặn hơn độ tuổi của mình để được đánh đàn ở một quán bar kiếm tiền thuê luật sư giúp mẹ.Giữa không gian hỗn tạp của khói thuốc, rượu mạnh, nước hoa... cô đã gặp anh, chỉ có anh biết thưởng thức tiếng đàn của cô. Một đêm hội ngộ đổi lấy day dứt nhiều năm. Cô không biết tên anh, cô cũng không muốn hỏi, họ đã định chỉ gặp nhau một lần.Giây phút mở cánh cửa bước ra khỏi phòng, rời xa anh, câu anh nói ngày hôm ấy cứ vang vọng mãi trong đầu Thiên Thiên suốt những năm tháng về sau: "Làm bạn gái anh nhé!" Bốn năm sau khi thực sự tự do, cô đã đi tìm anh, giữa biển người tìm kiếm một hình bóng mà cô còn không biết tên.Số phận đã cho cô gặp lại anh, vẫn khuôn mặt ấy, vẫn nụ cười ấy và sự dịu dàng ấy. Nhưng cuộc đời lại trêu đùa Thiên Thiên một lần nữa, mà lần này là nực cười nhất. Hóa ra, trên đời này thật sự có hai khuôn mặt hoàn toàn giống nhau. Rốt cuộc, ai chính là người cô đang muốn kiếm tìm?…
Dựa trên bộ cổ tích nổi tiếng của Disney "Nàng Tiên Cá". Câu chuyện sau đây mang hơi hướng lệch lạc với bản gốc của Disney, cân nhắc trước khi đọc.[Ariel nàng.. nàng chờ ta ! Đừng bỏ ta !]Lời khát cầu hèn mọn của chàng hoàng tử chốn cung đình, chàng đem lòng si mê mỹ nhân ngư dưới đáy biển sâu thăm thẳm. Mặc kệ nàng dày vò, áp bức, xảo trá dối gạt chàng bằng những lời ngon tiếng ngọt, chàng vẫn một lòng son sắc cầu xin nàng nếu gạt thì hãy gạt chàng cả đời.[Đời này ! Kiếp này ! Không được ở cùng nàng, ta thề làm quỷ dưới nước xanh !]Lời thề rủa mang theo vài phần chua xót, chàng nguyện làm quỷ không chốn nương thân, nguyện cắm cờ dưới làn nước xanh của biển cả chỉ để được gần nàng dù chỉ là trong phút chốc. [Ha.. Nàng thật sự bỏ rơi ta ? Ta làm sai sao ? Nàng nói đi, ta sẽ sửa, sửa thật tốt ! Nếu ta tốt rồi, hoàn hảo rồi, thì nàng có cho ta một chút hi vọng sao ?!]Chàng ôm mặt khóc nức nở như một đứa trẻ, đôi chân cố lê thân thể nặng chịt vì bệnh nặng lâu ngày. Chàng cố đuổi theo thân ảnh đang dần chìm vào nơi biển cả. Chàng oán than tại sao lại không cố gắng hèn mọn hơn, nếu không giữ chút lòng tự tôn này thì chàng đã có thể hạnh phúc ở bên nàng. Chàng mệt nhừ ngã bệch ra trên làn cát trắng, môi hồng xinh đẹp của chàng mãi kêu tên nàng [Ariel] hỡi...…
Ta đứng trước bờ Vong Xuyên , nhìn những u hồn cứ qua lại không có mục đích trước mắt mình. Ta nghe Mạnh bà hỏi ta vì sao chẳng chịu uống canh , vì sao cứ đứng cạnh Đá Tam Sinh mà không đi đầu thai a." Cô nương, đi đi a , cô nhìn xem bản thân mình đã khóc đến mức hơn cả lệ quỷ dưới dòng sông này rồi, lão Vương nói với ta nếu như cô không đi đầu thai sẽ lại phải chờ thêm một trăm năm đó, đi đi , vị tướng quân đó đã sớm đầu thai rồi , cô nương có tiếp tục chờ sẽ cũng chỉ chờ được kiếp sau của hắn mà thôi , hắn đã sớm quên cô nương rồi"Giọng của Mạnh bà ồm àm già nua nhưng sao ta nghe như sét đánh qua tai mình, chàng quên ta rồi chàng quên ta rồi, rõ ràng chàng đã hứa với ta sẽ chờ nhau nơi đá Tam Sinh rồi sẽ cùng dắt tay nhau bước qua cầu Nại Hà ấy thế mà chàng đã bỏ ta mà đi , ta thét lên một tiếng thật dài , ấy thế mà nước mắt ta lại chẳng rơi thêm giọt nào cả.Ta thấy Mạnh bà đi về phía mình, trên tay bà cầm một cái bát đen cũ kỹ, ta biết đấy là nước vong tình bà nấu hằng ngày được múc từ dòng sông Vong Xuyên kia. Rõ ràng là nước sông sao lại mang hương vị của nước mắt thế này, khi giọt nước cuối cùng chảy vào miệng ta thì kí ức trong ta dần mơ hồ , ta không còn nhớ đôi mắt như trăng sáng của chàng , không nhớ đôi môi luôn cất chứa gió xuân của chàng , cả vòng tay ấm áp ấy ta cũng cũng đã quên đi , quên mất chàng tên là gì ,quên mất những tháng ngày giông bão mà chúng ta đã vượt qua, quên chàng,ta cũng quên đi bản thân mình. Bước vào vòng luân hồi như g…
Năm cát tân thứ mười, một khí tức của ma tôn sống dậy, trốn khỏi kết giới thiên đình, nàng thân là Phượng Hoàng, hạ giới giết chết khí tức ma tôn nay đã xuống nhân gian làm loạn, và cũng chính đó, lần đầu tiên nàng thấy cậu nhóc sau này mang mệnh đại khai sát giới lại đáng yêu như vậy, còn chẳng có chút gì gọi là ác độc, nhường đường cho ma vương tu thành thần tiên, phá bỏ mệnh sát sinh của hắn nhưng lại giống như đem tam giới treo trên một sợi tóc mỏng, cúng là đem nàng hiến tặng cho tên ma đầu hung tàn kia...Năm cát tân thứ mười lăm, ma tôn lấy vợ, phong hậu, nghe nói vị ma hậu này là một người bí ẩn, chưa ai từng nghe đến đại danh của người nhưng cũng không ai ngăn được một tên ma đầu lạnh lùng tàn nhẫn lấy chính thất được..."Ta hận nàng, dùng cách của riêng ta, để nàng tâm can tình nguyện, khuất phục ta.""Đại ma đầu, ta sẽ không khuất phục ngươi, cũng sẽ không báo thù, thứ ta muốn là sự giải thoát.""Là ta nợ chàng, kiếp trước trả không được, kiếp này bị chàng giam cầm là kết cục "lớn nhất" của ta rồi.""Nàng muốn tự do, được, lấy gì để đổi, hay là không bằng nàng lấy mạng của nàng, ta sẽ thả nàng đi.""Đại ma đầu, ta không yêu ngươi, thả ta ra rồi, ngươi cũng được giải thoát.""Tam giới có nàng, ta không có được, vậy ta lật đổ tam giới, lấy lại nàng."…
Một lòng muốn làm tiễn đích cố tây khê bắt được diễn viên đích mưu thiên tính toán sắp tăng cao đích phiến thù khi, mặc thành giải trí giới văn bên trong có tiếng xấu, mỗi người tị chi e sợ cho không kịp đích vật hi sinh nữ xứng, còn buộc định rồi cái vật hi sinh hệ thống.Hệ thống nói cho nàng: ngươi đắc sắm vai này vật hi sinh nữ xứng, đạt tới miến vi 0 đích thành tựu, rời khỏi giải trí giới.Thị tiễn như mạng đích cố tây khê: ngươi si tâm vọng tưởng!Hệ thống: cho ngươi một trăm triệu.Cố tây khê: tốt hệ thống ba ba.Ôm lui giới mục đích đích cố tây khê hoàn toàn cho phép cất cánh mình.Luyến ái tiết mục lý, người khác ca hát khiêu vũ tú tài nghệ, nàng thủ phách bản chuyên.Đọc hắc phấn nhắn lại lý, khác sao kim bị nhắn lại mắng khóc, cố tây khê đem nốt ruồi đen mắng khóc.Hắc phấn nhắn lại: cố tây khê chính là cái xe tăng dáng người, như thế nào không biết xấu hổ đi ra đương nữ sao kim?Cố tây khê: rác rưởi đều có thể thành tinh, lão nương đương cái nữ sao kim kia không thiên kinh địa nghĩa.Bật thốt lên tú trung, cố tây khê bị chúng trào hắc phấn nhiều, thanh danh kém, trừ bỏ mặt cùng dáng người bên ngoài hai bàn tay trắng.Cố tây khê tỏ vẻ: này không khéo không phải? Của ta hắc phấn nói ta mặt xấu dáng người kém, các ngươi nếu không cùng của ta hắc phấn đánh một trận?Cho phép cất cánh một đoạn thời gian đích mình sau.Cố tây khê hỏi hệ thống: ta miến chạy đi? Có thể lấy tiễn lui giới thôi?Hệ thống: 【 tây khê hướng a! Mụ mụ cho ngươi đánh bảng! 】Cố tây khê: ? ? ? ?Nàng tái v…
Trọng Sinh Chi Bị Bách Tòng Lương 重生之被迫从良Tác Giả: Hầu Cật Hầu Mao 猴吃猴毛Thể loai: hiện đại, trọng sinh, ngụy phụ tử, niên hạ phúc hắc công X tháo hán thụ, dưỡng thành, hệ thống, sinh tử, HETình trạng: hoànVăn ánGió xuân sẽ ngồi công đường xử án lão Đại quay đầu lại Triệu Đông phong cảnh nửa đời người, người đến trung niên bị của mình nuôi con quay đầu lại đường đoạt hết thảy bị cho rằng vật thí nghiệm Trọng sinh, trên người lại từ dẫn theo cái "Thực thiện đẹp thăng cấp hệ thống "Không chỉ có yêu cầu hoàn thành các loại đồ phá hoại nhiệm vụ, còn có được rất nhiều kỳ quái kỹ năng cùng vũ khí vì thăng cấp mở Bàn Tay Vàng (Trộm) từ nay về sau đi lên nhân sinh đỉnh, Cố lão đại không thể không chậm lại ngoan ngược nuôi con ý tưởng nhất thời mềm lòng thúc sai lầm lớn, đột nhiên có một ngày hệ thống nêu lên:【 tôn kính người sử dụng: ngài nhi tử hi vọng ngài sinh cái oa, sắp tới nội thỉnh làm tốt cần nghi ngờ chuẩn bị ~】 Cố lão đại: dâng. . . Ni. . . ?Đọc nêu lên 1. Bài này chậm nhiệt, ngày tếtcp: quay đầu lại đường ( công )x Triệu Đông ( chịu )Không định giờ, bình thường sẽ không vượt qua buổi tối mười giờ, sờ sờ đản =3=Nội dung nhãn: Trọng sinh sống chết mạnh mạnhTìm tòi mấu chốt tự: diễn viên: quay đầu lại Triệu Đông, quay đầu lại đường ┃ phối hợp diễn: thiệt nhiều ┃ cái khác: ngày tết, hệ thống thăng cấp…
Tác giả: Tiêu Vĩ ThamTình trạng: Hoàn thành (93 chương)Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Trạch đấu , Tiền hôn hậu ái , Chủ thụ , Cung đình hầu tước , Hoán đổi linh hồnTấn Giang cao cất chứa cao tích phân VIP tiểu thuyết kết thúc, trước mặt bị cất chứa số: 3878, văn chương tích phân: 36,555,248Ngô hà hiện tại thực khẩn trương, đôi tay hư nắm một cái đại quả táo,Lung lay cỗ kiệu tựa như hắn hiện tại từ trên xuống dưới tâm, bình tĩnh không được.Trước mắt chạm đến hồng, cỗ kiệu ngoại truyện tới kèn xô na thanh, đám người xem náo nhiệt thanh âm,Đều có một loại mơ hồ không chân thật cảm. Ngô hà hít sâu một hơi,Khác cô dâu mới ngồi ở hỉ trong kiệu khi đều suy nghĩ cái gì?A, hắn hiện tại tưởng khác cô dâu mới làm gì? Ngô hà hơi nhíu khởi mi, hay là chính mình một đại nam nhân,Mặc vào áo cưới đỏ liền tư duy nữ nhân lời nói? Kia thật là đáng sợ. Chính là, tiêu vân là thật soái a.Một cái đột nhiên thay đổi, Ngô hà từ khẩn trương lâm vào hoa si trung, mặt đỏ tim đập, thật là không thể tin được,Chính mình hôm nay thật sự phải gả cho cảm nhận trung nam thần. Nhớ tới đã từng xa xa gặp qua vài lần thần minh sảng tuấn,Tươi mát tuấn dật Tiêu gia Nhị lang, Ngô hà dư vị đến sắp nước miếng tí tách.Ngoại nhân nói cái gì hắn tốt xấu đích trưởng tử, vì phàn phú quý,Thế nhưng không tiếc làm nhân gia nam thê vân vân, Ngô hà đều không thèm để ý.Như thế mỹ nam, có thể đặt ở trong nhà mỗi ngày thưởng thức, thật là là cỡ nào khả ngộ bất khả cầu nhân sinh một may mắn lớn.Gia s…
Ngày càng ngày càng nóng, tất cả mọi người còn mặc trường bào áo dài, đặc biệt đại sư huynh, hắn một thân chíp bông, nhìn cũng gọi người dậy rôm! Sư phụ bảo ta đem tất cả quần áo đều sửa lại, sửa mát mẻ một chút. Vì thế, ta đem sư phó áo cà sa đổi thành bờ cát giả bộ; đem đại sư huynh da hổ váy đổi thành hôm nay lưu hành Hàn Quốc hở rốn giả bộ; đem nhị sư huynh áo dài đổi thành áo hai dây. Vì thế, mọi người đi trên đường đều trầm mặc. . . Sách này vì mạc danh kỳ diệu khôi hài phương thức sáng tác, kiên trì xem xong hai thiên nhật kí, nếu không cười, ở thư bình khu trách móc ta, vốn muốn tuyệt không cắt bỏ!Quyển sách được xưng "Sử thượng tối cười sặc sụa văn học tác phẩm", tràn ngập Kỳ tình ảo tưởng, bị bầu thành Trung Quốc internet văn học trung "Đại Thoại Tây Du phái" khai sơn chi tác! Tác giả hoàn toàn đảo điên Tây du trung Sa Tăng truyền thống hình tượng, lấy khác loại mà hài hước giọng văn, giảng thuật một cái hoàn toàn bất đồng với Tây du lấy kinh chuyện xưa. Trong sách lấy Sa Tăng miệng, tự nghĩ ra biên niên thể, dùng nhật kí hình thức, mượn Tây du thầy trò bốn người lấy kinh hành trình, phóng một đám đô thị người trẻ tuổi vi sinh hoạt mà bôn ba toan điềm khổ lạt. Toàn thư tràn đầy sau hiện đại cuộc sống suy nghĩ phương thức chi tiết, làm cho người ta cười giữa dòng nước mắt ở hài hước trung tỉnh ngủ, thật là đương đại văn học trung hiếm có thanh niên dốc lòng kinh điển chi tác.…
Khi cha mẹ của Cameron đột ngột qua đời trong một vụ tai nạn ô tô, suy nghĩ gây sốc đầu tiên của cô là sự nhẹ nhõm. Nhẹ nhõm là họ sẽ không bao giờ biết rằng, vài giờ trước đó, cô đã hôn một cô gái.Nhưng sự nhẹ nhõm đó không kéo dài, và Cam nhanh chóng bị buộc phải chuyển đến sống với người dì bảo thủ Ruth và người bà lỗi thời có thiện chí nhưng vô vọng của cô. Cô ấy biết rằng kể từ thời điểm này, cuộc sống của cô ấy sẽ mãi mãi khác đi. Sống sót ở Thành phố Miles, Montana, có nghĩa là hòa nhập và để yên tĩnh một mình (như bà của cô ấy có thể nói), và Cam trở thành một chuyên gia trong cả hai lĩnh vực đó.Sau đó Coley Taylor chuyển đến thị trấn. Coley xinh đẹp, lái xe bán tải là một cô gái chăn bò hoàn hảo với người bạn trai hoàn hảo phù hợp. Cô và Cam đã tạo nên một tình bạn bất ngờ và mãnh liệt—một tình bạn dường như tạo cơ hội cho một điều gì đó khác xuất hiện. Nhưng ngay khi điều đó bắt đầu có vẻ như là một khả năng thực sự, thì dì Ruth cực kỳ bảo thủ đã có hành động quyết liệt để "thay đổi" cháu gái của mình, khiến Cam phải đối mặt với cái giá phải trả là từ chối con người thật của mình - ngay cả khi cô ấy không chắc chính xác về bản thân.The Miseducation of Cameron Post là một tác phẩm văn học đầu tay tuyệt đẹp và khó quên về việc khám phá bạn là ai và tìm thấy can đảm để sống cuộc sống theo quy tắc của riêng bạn.…