Không đủ can đảm (BounPrem)
Tôi không đủ can đảm để nói lời yêu em, bây giờ thì khác rồi!…
Tôi không đủ can đảm để nói lời yêu em, bây giờ thì khác rồi!…
Giặc phương Bắc, mộng đồ vương,Dụng tà thuật yểm tai ương ngút trời.Ngũ hành trấn mạch tả tơi,Linh khí nước Việt ngàn đời lâm nguy.…
- tôi có thể đổi cả một vương quốc lấy nụ hôn của em được không - ngài biết bây giờ em vốn dĩ là nô lệ của ngài rồi màfic có dựa trên tham khảo một vài nguồn mạng internet…
Truyện của Sun - Đăng lại do đổi id…
may mà minh phúc học giỏi bẩm sinh, có trốn tiết cách mấy cũng không ảnh hưởng gì tới thành tích. chứ nếu không thì trường sơn thật sự nghĩ duy thuận là gián điệp tuyển lý phái qua, âm thầm phá hoại thành tích huy chương của tuyển toán mất.…
Edit: SunPyn. Pairings: Yulsic. Disclaimer: Nhân vật trong fic không thuộc về người viết.…
Trang sách thanh xuân thứ hai được mở ra…
OccTòa hong chơi là tòa hong được dô 🥟🥟🥟…
Ở một gaybar nào đấy, anh vô tình gặp phải em. Để rồi hai ta dính lấy nhau như thể hai cực của nam châm vậy. Nhân vật không thuộc về tôi. Plot được mở ra bởi Trâm (@Tobiosun_) và mở rộng bởi tôi.…
"yêu nhau hai năm không nổi một cuộc gọi là tdn hả anh?" Louis said" thì... tại ngại"…
"Duy Thuận mở mắt sau giấc ngủ dài , anh chớp mắt vài cái rồi quay sang nhìn người đang nằm bên cạnh mình . Hôm nay là ngày nghỉ nên anh chỉ muốn dành cả ngày với người mình yêu ."…
🌕 Truyền thuyết kể rằng...Sau rặng cây cổ thụ nơi ranh giới thành phố, có một khu rừng không nằm trên bất kỳ bản đồ nào.Và trong đêm trăng máu - tòa lâu đài đen sẽ hiện ra, như nó từng hiện từ hàng trăm năm trước.Người ta bảo nơi đó là giấc mộng cuối cùng của những kẻ bất tử, là mộ phần của tình yêu và lời thề bị lãng quên.Có hai sinh thể được sinh ra từ máu thuần chủng - không phải người, không còn là quỷ.Chúng ngủ quên dưới mái vòm đen, chờ ai đó gọi tên mình bằng hơi thở của sự sống.Và nếu cậu nghe thấy tiếng thì thầm trong gió,nếu cậu thấy ánh mắt trong gương không thuộc về chính mình .Đừng quay đầu. Bởi có thể...trái tim của cậu đã được định sẵn để đánh thức một con quái vật.---…
Cậu cả trường sơn nhà tri huyện được cậu duy thuận nhà Phủ doãn ngỏ lời lên kinh đi chơi hội..…
Bản dịch tiếng Việt: Vì yêu nên mới quay lại phải không?!Bản gốc: "Why RU BL-ing me once more?!" bằng tiếng Anh của @Lambthange33Link gốc bản tiếng Anh: https://www.wattpad.com/story/206942843-english-fanfic-why-ru-bl-ing-me-once-moreGiới thiệu (dịch từ bản tiếng Anh): Hãy tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra nếu vũ trụ của phim truyền hình BL Thái Lan đan xen với một số yếu tố siêu nhiên? Điều gì xảy ra nếu các thế lực từ thế giới khác là những kẻ phản diện? Lưu ý quan trọng: Tại sao các bạn lại ở đây để nếm trải sự lãng mạn của tiểu thuyết đam mỹ trong sự khủng bố và nỗi kinh hoàng?!…
Chỉ có duy nhất một điều vẫn luôn khiến Jongseong bận lòng. Người con trai hắn yêu thương hết mực, thật không may lại vướng phải duyên âm.....Written by @mintfoxie1st updated: 23/05/2021 (yeochinproject)Reupdated: 16/12/2022…
Trang sách thanh xuân thứ mười một được mở ra…
Tên truyện: Xuân thu một buổiTác giả: Ám Dạ Đề ĐăngCre: 6104Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, đoản văn, tiểu ngược, ngụy tra ngụy tiện, HESố chương: 13 chươngTạ Xuân Thu yêu Đàm Minh tám năm, ròng rã tám năm, chiến tranh kháng nhật cũng đều đã thắng lợi, nhưng Tạ Xuân Thu vẫn không thể nào ủ ấm khối băng lãnh Đàm Minh.Nhưng lúc Tạ Xuân Thu đã chuẩn bị từ bỏ, thái độ của người vẫn luôn cách xa ngàn dặm kia lại trở nên kỳ lạ...Noteee: Truyện được edit từ QT và tui không biết nửa chữ tiếng Trung nên không đảm bảo chính xác hoàn toàn. Editor non tay, làm chỉ vì muốn đọc, có sai sót mong được mọi người góp ý nhẹ nhàng.Bản edit phi thương mại, chưa được sự cho phép của tác giả, xin vui lòng không mang đi đâu.…
oneshot Đăng lên nhằm mục đích lưu trữ những mẩu truyện nhỏ của otp…
Duy Thuận và Tăng Phúc yêu nhau thời niên thiếu, những ngày ấy tràn ngập niềm vui và hy vọng. Đôi ta có nhau, có những buổi chiều đi dạo dưới hàng cây, có những lời hứa ngọt ngào về một tương lai bên nhau, không biết rằng rồi một ngày, tất cả sẽ chỉ còn lại trong ký ức.Ngày hôm nay, khi anh đã là một ông lão tóc bạc phơ, những bước đi đã không còn nhanh nhẹn như xưa, anh lại vô tình gặp lại bóng dáng của em. Nhưng em không thay đổi. Em vẫn là chàng thiếu niên năm ấy, vẫn đầy sức sống.Dưới bóng cây tùng, nơi chúng ta từng ngồi trò chuyện, em đứng đó, mỉm cười nhìn anh. Em không nói gì, nhưng ánh mắt em đầy ắp yêu thương, như thể muốn nói rằng: "Anh đã đến rồi, cuối cùng anh cũng tìm thấy em."Anh đứng đó, bất động, như thể thời gian đã quay lại, như thể mọi thứ quanh mình chỉ là ảo ảnh. Anh mỉm cười, một nụ cười nhè nhẹ, bởi vì trong giây phút này, anh biết rằng tình yêu này sẽ không bao giờ kết thúc.Em vẫn là em, mãi mãi, trong ký ức và trong trái tim anh.…
Nghe "Những năm tháng đó có tôi yêu người" vào mood suy quá, nổi hứng viết SE hic😩…