Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Mã Nhĩ Thái Ngọc Linh con gái của Thụy Vương Gia , cháu ruột của Thái Hậu , biểu muội của đương kim thánh thượng , tính tình ương bướng , nghịch ngợm , phá phách , có hai tỷ muội thân thiết là Thúy Nhi và Lạc Nhi .Ái Tân Cách Lan Phúc Toàn Đương Kim thánh thượng , con của Thái Hậu và Tiên Đế , biểu ca của Ngọc Linh cách cách , vì yêu thương cô nên cô bây giờ mới coi trời bằng vung , khôntg sợ ai hết .…
VĂN ÁNKhương Bất Phục dựa lưng vào cây cột đèn giữa phố, chân đi ủng bốt, khoác áo da đen, mắt kính râm xếch lên đỉnh đầu. Trông cô chẳng khác gì nữ hoàng của bãi rác, mà thực ra cô vừa mất việc, vừa bị chủ nhà đuổi, trong túi chỉ còn hai chục nghìn đồng. Nhưng mẹ kiếp, cô không thèm khóc.Xe sang lao vút qua, Từ Cửu Châu ngồi trong khoang lạnh ngắt, lướt điện thoại. Một pha phanh gấp. Hắn bước ra, tây trang bảnh bao, đồng hồ trị giá cả khu phố. Hắn nhìn cô gái đang dựa cột đèn như thể cột đèn nợ cô tổ tiên.- Cô có biết đây là cột đèn của tập đoàn tôi không? - hắn hỏi.Khương Bất Phục chậm rãi bỏ kính xuống, liếc hắn từ đầu đến chân rồi nhả một chữ: "Cút."Thế là từ đó, hai kẻ điên gặp nhau. Một kẻ giàu đến mức chán đời, một kẻ nghèo nhưng cứng như thép. Họ cãi nhau như chó với mèo, ghét nhau ra mặt, nhưng số phận cứ dí họ vào đủ thứ tình huống lãng xược. Cho đến một ngày, Từ Cửu Châu ném tờ đăng ký kết hôn trước mặt cô:- Ký đi, tôi cần một bà vợ để đỡ bị mẹ già mắng.Khương Bất Phục cầm bút vẽ nguệch ngoạc: Khương Đại Đế. Từ Cửu Châu nghiến răng: "Tên cô là Khương Bất Phục cơ mà?" - "Tao thích thế, làm gì được tao?"LƯU Ý : Nếu bạn thích nam nữ chính ngoan hiền, con nhà người ta, thì bạn đã lộn truyện rồi !!…
Đường Hoan này nhân, tính tình ôn hòa.Tô Toán Lương tổng khuếch đại nói, nàng chính là bị người đánh một quyền cũng có thể cười được. Mà Lục Thiên Diêu nói cái này gọi là không quan tâm hơn thua.Khả nàng nhưng cảm giác mình có điều là trẻ người non dạ, cộng thêm có chút nhận mệnh.Nàng vẫn cho rằng này không tính là cái gì tốt tính tình, mãi đến tận năm ấy gặp gỡ hắn...ps:1. Nữ chủ ở rể, trước tiên hôn sau luyến, một chọi một, chậm nhiệt ~2. Không đại ngược, có tiểu ngược, cuối cùng HE~3. Không có gì bất ngờ, nhật càng 3000, thờì gian đổi mới 19: 00~ những thời gian khác chương mới chính là ở Tu Văn, đại gia không nhìn ha ~ cầu bình luận cầu thu gom ~Nội dung nhãn mác: Sinh tử nhà giàu thế gia thiên làm nên cùngTìm tòi then chốt tự: Nhân vật chính: Đường Hoan, Sở Thanh Quỳnh ┃ vai phụ: Đường Dụ, Sở gia mọi người, chờ chút ┃ cái khác: Nữ tôn, nam sinh tử, một chọi một…
Đây là lần đầu tiên mình viết truyện, nếu có chỗ nào cần sửa, mọi người có thể comment cho mình để mình chỉnh sửa và rút kinh nghiệmGiới thiệu:Một tấm vé không ghi ngày giờ.Một cái tên không thể nhớ.Một chuyến tàu vô định.Khi tỉnh dậy, tôi đã đứng trước quầy bán vé, với một chiếc túi xách nặng trĩu và trí nhớ rỗng tuếch. Tôi không biết mình là ai, đang đi đâu, hay vì lý do gì tôi lại có mặt ở sân ga này. Chỉ có một giọng nói máy móc vang lên, dẫn tôi đi theo lối bên trái - đến với chuyến tàu kỳ lạ đang đợi sẵn.Không ai hỏi tên tôi. Không ai nói chuyện với tôi. Không ai ngăn tôi lại.Trong mỗi toa tàu, tôi gặp những người, những vật, và những mảnh ký ức không tên. Mỗi bước chân, mỗi lần mở vali, mỗi tấm kính phản chiếu gương mặt xa lạ của chính mình... tôi lại đến gần hơn với một điều gì đó - một điều tôi từng là.Nhưng câu hỏi vẫn luôn lặng lẽ chờ phía cuối đoàn tàu:Tôi đang đi đến đâu - và liệu tôi có thể quay lại?…
[Đam mỹ vườn trường phong cách Việt Nam]Tác giả: DM Chuyện tình cảm thuần khiết như bức tranh ngập tràn ánh sáng ở độ tuổi xanh trong - Chuyện của những chàng trai.Trong tình yêu tuổi đôi lứa, ở lứa tuổi hồn nhiên vô tư, tình cảm xanh trong như một que kem tươi mát giữa buổi trưa nóng. Chúng ta vào thời khắc ấy đem lòng mến mộ nhau vì lẻ những cử chỉ lặp đi lặp lại, những gương mặt trong xa lạ hôm này, giờ đây mỗi ngày như vệt phấn thay phiên nhau nguệch ngoạc trên bảng. Đó không phải một tình yêu hoàn toàn, nhưng thực chất là lại một bắt đầu cho mọi lương duyên và cả những người mà chúng ta gặp gỡ.…