TRU TIEN 232-258(he^t')
…
Tác giả: SallyThể loại: ngược,cổ đại,se,...-----------Tình ta như hoa bỉ ngạnChàng là lá còn ta là hoa...Hoa bỉ ngạn có hoa chẳng có lá---Trong lòng chàng có nàng chẳng có ta...-----------Tình khó phaiKhó sinh hận...-----------Tại sao ta không thể hận chàng!?Tại sao ta không sai mà lại bị gắn thẻ người có tội!?------------Ta chết chàng mới hối hận...?…
11h30 phút. Máy bay hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất.Tường Vy chậm rãi bước xuống từng bậc cầu thang. Đứng dưới khoảng sân rộng, cô gái nhỏ nheo mắt nhìn bầu trời trong xanh nắng vàng. Đất nước Việt nam mà cô chỉ được nghe trong mỗi câu chuyện mẹ thường kể vào buổi tối trước khi đi ngủ. Trong cuốn nhật kí mà cô vô tìm được trong ngăn kéo bí mật. Hiện nó vẫn được cô giữ kín làm một vật sở hữu riêng trong túi hành lý luôn mang theo bên mình.Năm nay sinh nhật 17 tuổi, cô gái nhỏ đã có một hành động liều lĩnh, dám xách hành lý lên máy bay đi du lịch một mình, thực hiện ước mơ đã ấp ủ khát khao từ lâu. Lá thư cẩn thận để lại chắc chắn người thân trong nhà đã phát hiện ra được. Có lẽ, giờ này bố cô đang nổi trận lôi đình, sai người đi tìm kiếm cô. Mong sao thời gian đủ lâu để cô có thể thăm thú khắp nơi. Và biết đâu trên đường đi vô tình có thể gặp được...người đàn ông ấy. Mong sao.…
là một sát thủ mạnh mẽ và tinh thông các võ nghệ . Nhưng lại sui xéo khi làm nhiệm vụ được giao cho ai dè mạng dai quá nên xuyên không thành một công chúa của Lạc Thiên Quốc....Còn về sau hãy cùng xem nhé…
Ai cũng từng mơ rồi nhỉ? Giấc mơ mọi người thì có nhiều thể loại lắm. Nhưng các cậu đã bao giờ gặp "giấc mơ không hồi kết chưa"? Đó là một nơi có tên gọi khác là "thế giới giấc mơ", có thể gọi là giấc mơ đẹp nhất mà các cậu trải qua. Đó là nơi mà các cậu có thể làm bất cứ điều gì mình thích, đến những nơi mình muốn, gặp gỡ những người khác.... Nhưng các cậu phải trả một cái giá đắt cho nó.....là sự sống của các cậu. Nhưng ai mà biết, cũng có những trừng hợp khác không phải đánh đổi mạng sống của mình(?) Thôi cùng vào truyện khám phá với tớ nhé :>…
Lily, một cô gái chỉ 15 tuổi, bị một tổ chứ bí mật bắt cóc và thực nghiệm dị năng robot trên người rồi đưa đến thế giới tương lai, nơi thảm họa đang diễn ra. liệu cô sẽ một mình đối đầu hay tìm được một ai khác còn tồn tại trong cuộc chiến không hề cân sức này?…
Tại một Trái Đất khác-có thể là một vũ trụ song song của chính thế giới chúng ta. Nơi đây sở hữu vô vàn những thứ mà con người ở vũ trụ này khao khát có được. Ma lực là một trong số đó. Tại thế giới này, mọi sinh vật, từ con người, muông thú, cho đến cây cỏ, đều mang trong mình một lượng ma lực bẩm sinh. Và cũng chính trên Trái Đất tràn đầy năng lượng này, một huyền thoại đã bắt đầu.…
Ngày X, tháng Y, năm 3077. Con người đã chính thức ổn định cuộc sống sau thảm hoạ Immortui xảy ra cách đây hơn 1000 năm. Đó là một căn bệnh kỳ lạ, xuất hiện không lâu sau lần thử nghiệm vũ khí sinh học mới của Mỹ vào năm 2077. Căn bệnh này khiến người nào mắc phải sẽ không thể làm chủ được bản thân, hành động như những con thú đói và sẽ tìm cách tấn công nhằm ăn thịt và lây bệnh cho những sinh vật sống khác. Tốc độ lây nhiễm diễn ra khá nhanh và mau chóng vượt ra khỏi tầm kiểm soát của các nước trên thế giới. Mỹ là nước đầu tiên tuyên bố giải tán chính phủ một cách không chính thức. Không lâu sau đó, lần lượt các cường quốc trên thế giới cũng bị sụp đổ, nền văn minh nhân loại đứng trên bờ vực của sự diệt vong. Tuy nhiên, loài người với ý chí và nghị lực phi phàm đã bằng cách nào đó có thể sống sót, và cùng nhau lập lên một thành trì với tên gọi là The Wall.…
Đọc đi để biết có những tình huống dở khóc dở cười như thế nào nhaLẦN ĐẦU TIÊN VIẾT TRUYỆN CÓ GÌ SAI SÓT MONG MỌI NGƯỜI BỎ QUA ZỚI Ạ^^…
Blabliblu…
Dương Bảo An, tên cô được đọc lên trong mớ âm thanh hỗn độn từ đám người chờ tới lượt cho đợt di cư mới. An nghe loáng thoáng ở đâu đó, vùng ven biển gia đình cô ở trước đây đã trở thành nơi tiếp theo mà con người không thể sinh sống được. Còn thời tiết trên vùng núi này thì đang trở lạnh bất thường, giữa cái nắng chói đến hỏng mắt nếu không đeo kính bảo vệ. "Tận thế thật rồi" một người đi ngang qua la lên.…