Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Truyện này mình sẽ dựa theo 1 bộ anime mà mình đang theo dỗi đó là bộ "slime chuyển sinh". Đây là truyện đầu tay của mình nếu có sai sót mong mọi người thông cảm. À tại bộ anime này mình có thấy à ờ thì *suỵt* na ná bách. Nên mình sẽ viết cho giống. Có thể mình sẽ thay đổi hoặc viết không giống trong bộ anime đó nhưng cũng hi vọng mọi người ủng hộ em ạ. ' TRUYỆN SẼ KHÔNG GIỐNG ANIME ' Này rất là quan trọng nên mình nhắc lại. Đây là truyện NP và là bách hợp. Không phải ngôn nên ai kì thị thì xin mời ra ạ. Không luyên thuyên nữa vào truyên thôi.…
Ngươi nhìn xem, muốn có kiếm tốt thì kim loại phải qua sự đun nóng, nấu chảy thành một khối dài như vậy. Sau đó, đem nó đi rèn, dập búa nhiều lần mới thành hình hài của thanh kiếm này. Nhưng đó chưa phải là tất cả! Kiếm cần phải qua sự mài dũa bền bỉ mới trở thành kiếm tốt trong thiên hạ. Kiếm tốt lại đi đánh nhau, sát thương con người, thậm chí là đoạt mạng người khác. Một thanh kiếm tốt là thanh kiếm phải qua sự mài dũa, tôi rèn rất công phu mới thành, sau đó nó có trở thành vũ khí có ích cho đời hay không là do tâm tính người cầm kiếm. Có những lúc, kiếm đả thương người để cứu thiên hạ, nhưng cũng có lúc giết người để mưu cầu dục vọng cá nhân.…
Trong tình yêu, ai mà chẳng muốn được đối phương chủ động, được cưa cẩm, được quyến luyến, được cảm giác trân trọng, biết rõ mồn một tình cảm người đối diện như thế nào, Tuệ Hiên cũng không ngoại lệ. Nhưng nếu không có gió thì làm sao có sóng biển? Không va vấp, không nghiệt ngã, sao có thể gọi là cuộc đời? Năm tháng thanh xuân của Tuệ Hiên không thiếu kẻ đưa người đón, không thiếu kẻ vì nàng mà nguyện làm trâu làm ngựa. Ấy vậy mà đối với Tuệ Hiên mà nói, thanh xuân ấy chính là khoảng thời gian tươi đẹp nhất của một cô gái, có thể tự do làm điều mình thích, ràng buộc chính là ngôn từ chưa bao giờ xuất hiện trong từ điển của cô, cô quả quyết hết năm học cấp 3 này nhất định không thèm ràng buộc mình với bất kỳ anh chàng nào, nhất quyết không vì ai mà trở nên khổ sở. Cho đến khi cô bắt gặp anh - Huỳnh Hạo Hi. Người ta nói chỉ cần gặp đúng người, tất cả mọi ý niệm đều sẽ thay đổi. Tuệ Hiên cũng muốn thay đổi nhưng trớ trêu thay, ông trời lại đồng ý với những lý lẽ xưa cũ của cô rằng thời trung học phổ thông nhất nhất không nên có người thương.Duy chỉ có một điều, cô cũng không ngờ ông trời lại ưu ái chiều ý của cô cho mãi đến nhiều năm về sau. Tuệ Hiên không biết rốt cuộc cô đã chờ đến khi nào để có lúc phải nức nở: Rốt cuộc, ANH ĐỊNH ĐỂ EM ĐƠN PHƯƠNG ĐẾN BAO GIỜ?…
"Tình yêu của họ bắt đầu rất khẽ, như một nốt nhạc lạc nhịp giữa giờ tan học. Hai cậu con trai ngồi chung phòng nhạc, cùng chạm tay lên phím đàn lạnh, cùng say mê những giai điệu chưa kịp đặt tên.Cậu yêu người kia trong im lặng, giấu rung động sau ánh mắt chăm chú và những lần lặng lẽ chỉnh dây đàn giúp bạn. Tình yêu ấy không có lời tỏ bày, chỉ có âm nhạc làm chứng, mỗi bản nhạc là một lần tim cậu thổn thức, vừa hy vọng, vừa cam chịu, như một khúc solo chỉ vang lên cho riêng mình."- Mọi thứ chỉ là trí tưởng tượng, hãy tôn trọng và tuyệt đối không được công kích một cá nhân nào. - Nếu có thắc mắc, vấn đề và muốn góp ý, xin hãy liên hệ qua Instagram @minhlanhimm_ - Tuyệt đối không mang một phân đoạn của chap nào up lên các trang mạng xã hội khác khi không có sự cho phép của chính chủ. - Cảm ơn vì đã đồng hành và ủng hộ mình. Trân trọng và biết ơn 🙇…
Hắn: Thiên Huy, một tổng giám đốc giỏi giang, đẹp trai. Cô: Lục Hân, cô gái sống xa nhà, nhân viên của Hắn.Tên đó: Vương Khải, cũng giỏi không kém Hắn.Nó: Tuệ Tuyết, mối tình xưa của Hắn.…
Câu truyện viết về một cô gái nhỏ bị lưu lạc ở nơi hoang mạc sa xôi do một cơn vũ bão ở đây cô bắt gặp người sẽ thay đổi vận mệnh của cuộc đời mình! từ đó viết lên một câu chuyện về cuộc đời đầy bóng tối của mình...…