Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Ai cũng nói chốn phồn hoa làm người ta vui, với cậu, có mợ còn vui hơn chốn phồn hoa.Ai cũng nói tựa gấm là vẻ đẹp tuyệt nhất, với mợ, chỉ khi bên cậu cuộc đời mới tựa gấm.Chỉ tiếc rằng cuộc đời cậu tựa gấm nhưng chưa phồn hoa, còn mợ, sống nơi phồn hoa nhưng chưa bao giờ tựa gấm...…
Yêu bác vl , truyện tùm lum tè le ohio cành đào cành trúc xào tỏi ớt thật . Không có otp nào!1!1! chỉ là những câu chuyện hề hước không ai cười.đọc đc thì đọc ko đc thì đợi khi nào đọc đc thì hẵng đọc.…
Gặp nhau trong năm tháng rực rỡ nhất của tuổi trẻ, cùng trải qua những rung động đầu đời... nhưng cũng lạc mất nhau giữa biến cố và trưởng thành.Nhiều năm sau, khi tái ngộ giữa thành phố đông đúc, liệu họ còn kịp giữ lấy một đoạn tình từng bỏ lỡ?…
No ship! No ship!No ship!- Ngôn từ thô tục, toàn lul và c@c- Thằng viết truyện là trai, đừng nhầm lẫn.Tao không biết là mình tags đúng chưa nhưng mà kệ mẹ đi…
Tác phẩm này không phải là của mình, nó là của bạn Backfisch85, bản gốc được tác giả viết bằng tiếng Đức trên Wattpad. Nếu các bạn đọc truyện thấy hay thì xin hãy vote và bình luận ủng hộ nhé, tìm truyện gốc của tác giả vote còn tốt hơn, biết đâu tác giả sẽ ra chap nhanh hơn ^^"Anh không dám để nó đi đâu Grayson. Em sẽ chặt anh thành nhiều mảnh nếu anh làm vậy! "Dick áp trán vào Damian:" Anh yêu em, nhóc. " Anh ấy buông tay. Robin cố gắng nắm lấy cánh tay của anh ta, nhưng máu dính đầy tay anh, Dick trượt khỏi anh ta và khuôn mặt tươi cười quen thuộc biến mất trong một vòng xoáy ánh sáng bất tận.(Hoặc: Sau cuộc chiến với Trigon, Dick bị kéo xuống địa ngục và cơ hội được giải cứu dường như là vô vọng.)FF sẽ rất dài và ban đầu sẽ tập trung vào Damian và Dick. Trong quá trình tiếp theo, nhiều nhân vật khác sẽ được thêm vào liên quan đến Batfam. Toàn bộ mọi thứ đều dựa trên truyện tranh, nhưng tác giả sẽ cố gắng viết nó theo cách mà bạn không cần phải đọc chúng và tác giả luôn đề cập đến những điều đã được áp dụng từ chúng trong một bình luận.Tác giả cũng chúc bạn có được nhiều niềm vui. (ノ ◕ ヮ ◕) ノ *: ・ ゚ ✧)https://www.wattpad.com/story/213961552-to-tame-a-demon-deutschTái bút: Truyện mình chạy chậm hơn bản gốc nhiều, các bạn nếu muốn đọc nhiều chap hơn thì nhớ đến bản gốc đọc nhé : P Tại mình chưa sắp xếp thời gian làm được á.…
Nếu như có ai đó hỏi tôi trên đời này có gì đau nhất thì tôi không chần chừ nói ngay đó là mối tình đơn phươngNhìn người mình thương tay trong tay vs người khác,nhìn cô ấy đau khổ với cuộc hôn nhân của mình,nhìn cô ấy bị chồng mình phản bội và vô số nỗi đau khác nhưng mình không thể nào an ủi đc. Nó là nỗi đau thấu tận tim can. ______________Cp 9: Nguyễn Hạnh Dung × Cao Tuyết Thanh(Mẫn)_______________"Mợ ơi,con thương lắm đó đa""Mẫn á hả? Mẫn thương một mình mợ Dung thôi nghen" "Sao em thương hại tui,bộ em chưa thấy tui đủ khổ hay sao mà còn thương tui""Con thương mợ thiệt lòng thiệt dạ mà mợ hai."___________Truyện mang yếu tố Thuần Việt nên bạn nào thấy không hợp gu thì lướt qua ngen,còn ai thấy hợp thì xin mời đọc nha,đây là tác phẩm đầu tay của tui nên có nhiều sai sót,bỏ qua cho tui nghen.…
Trong một ngôi trường danh tiếng giữa lòng thành phố, nơi quy tụ những học sinh ưu tú với ước mơ và áp lực không ngừng, có một chàng trai mà ai cũng ngưỡng mộ - Trần Minh Kha. Đẹp trai, học giỏi, hoàn hảo trong mắt mọi người, nhưng ẩn sâu bên trong là một tâm hồn tổn thương, mắc chứng im lặng chọn lọc khiến cậu chỉ mở lòng với duy nhất một người.Người đó là Lý Minh Châu - cô gái xinh đẹp, thông minh, vừa mới chuyển đến trường, mang trong mình sự kiên cường và một trái tim ấm áp. Chính cô là người duy nhất bước qua bức tường im lặng của Minh Kha, và cũng là người cùng anh trải qua những tháng ngày đầy thử thách, tìm lại sự chữa lành cho những vết thương tâm hồn.Minh Kha nghiêng nhẹ đầu, giọng nói trầm ấm nhưng rất khẽ vang lên:- "Cho tôi mượn bút chì."Minh Châu hơi sững lại. Câu nói quá bình thường, nhưng không hiểu sao, ánh mắt của vài bạn ngồi gần lập tức hướng về họ. Thậm chí, cậu bạn bàn trên còn khẽ huýt sáo.Cô đưa bút chì cho anh, mỉm cười nhỏ.- "Ừ, cậu dùng đi.""Người Duy Nhất Tôi Nói" không chỉ là câu chuyện tình yêu tuổi học trò nhẹ nhàng, mà còn là hành trình cảm động về sự thấu hiểu, tin tưởng và sức mạnh của tình thân, tình bạn, tình yêu và sự bao dung.Bạn đã sẵn sàng bước vào thế giới của Minh Kha và Minh Châu chưa?…
Tác giả: Hà Thanh. Lấy bối cảnh Việt Nam thời phong kiến, không cụ thể một mốc thời gian lịch sử, không dựa vào bất kì sự kiện lịch sử nào trong quá khứ. Cảm ơn vì đã ghé đến.…
Góc vườn sau nhà, nơi có một gốc thường xuân nhỏ bé, là nơi bắt đầu cho rất nhiều điều mà tôi chẳng ngờ tới. Ngày đó, Nguyên Cường mang đến một nhánh cây thường xuân. Tôi đứng bên, ngó nghiêng. Cậu ấy chăm chú cắm từng nhánh cây xuống đất, đôi bàn tay chắc chắn nhưng lại cẩn thận đến lạ. Tôi chỉ lặng im nhìn, lòng bất giác dậy lên một cảm giác thật khó gọi tên.Có lẽ, tôi cũng không rõ từ bao giờ mình bắt đầu để ý đến cậu ấy nhiều hơn. Là khi vô tình chạm mắt trong giờ ra chơi, hay lúc cậu lặng lẽ đứng chờ tôi trước cổng trường, che nắng bằng bóng lưng quen thuộc. Có đôi lần, tôi tự hỏi cảm xúc này là gì, nhưng rồi lại thôi. Giống như gốc thường xuân kia, cứ để nó lớn dần theo cách riêng, không vội vã, không gấp gáp.Chúng tôi vẫn cứ như thế. Vẫn là bạn thân, vẫn cùng Tình cảm ấy, như thường xuân, âm thầm lớn lên cùng năm tháng, chờ ngày nở rộ dưới ánh nắng thanh xuân.…
Để được sống lại và trở về bên chủ nhân, mèo cam An Chiên nhận nhiệm vụ nuôi lớn chồi xanh nảy mầm thành chín lá. Trong hành trình hoàn thành nhiệm vụ, An Chiên gặp Bình An - chú chó có chung mục đích trở về, An Chiên "miễn cưỡng" kết bạn cùng Bình An, cả hai cùng nhau trải qua nhiều tình huống dở khóc dở cười, lạc vào những câu chuyện đầy khoảng lặng để nuôi chồi non của chính mình. Bình An: "Cậu chủ là lẽ sống của tôi, tôi nhất định phải trở về cùng cậu ấy làm nhiều điều hơn nữa."An Chiên: "Nhỏ loài người không có tôi thì chẳng làm nên tích sự gì, tôi trở về để cứu rỗi cổ."Chó mèo có lý tưởng trở về, còn loài người thì sao? Tuấn Khải hỏi An Chi lý tưởng sống của cô là gì, An Chi chống cằm nhìn xa xôi:"Chăm chỉ làm việc, trở nên giàu có, nuôi được bản thân, quyên góp được cho hoàn cảnh khó khăn, đóng thuế cho đất nước giàu mạnh. Còn anh?""Tôi theo lý tưởng của Đảng và Nhà nước. Cô có ước mơ gì lớn lao không?""Có, nhưng vì quá lớn lao nên tôi không biết có thực hiện được hay không.""Là gì thế?""Con người sau khi chết đi có thể ôm tất cả thú cưng mình đã từng nuôi vào lòng ở một nơi nào đó. Tôi rất muốn gặp lại các em ấy.""Tôi cũng có một ước mơ lớn lao, tôi cũng biết điều ấy không thể thực hiện được.""Khó đến thế à?""Ừ, tôi ước chúng tôi thất nghiệp, không hỏa hoạn, không thiên tai, không ai gặp nguy hiểm."______Hoa CỏNewyork, tháng 6 năm 2025.…
Giữa chốn hào môn nhà họ Trịnh ngập tràn dã tâm và bí mật rớm máu, những con người bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực đều phải trả giá bằng cả tâm canĐó là cuộc chiến nghẹt thở giữa kẻ thủ đoạn độc chiếm và ngòi bút vạch trần chân tướng, nơi hận thù biến thành thứ tình yêu cấm kỵ và đau đớn nhất. Là những hy sinh thầm lặng, những màn bảo bọc trong bóng tối để rồi vô tình trở thành nhát dao chí mạng tàn sát cả một gia tộcVà khi đế chế sụp đổ trong tro tàn, không ai đứng ngoài những vết sẹo"Khi màn sương tan đi, liệu những kẻ mang trọn tổn thương có tìm thấy sự cứu rỗi, hay tất cả chỉ còn lại một đời day dứt trong chiếc lồng son?"…
VĂN ÁNGiang Ly là hòn ngọc quý trên tay Giang Tướng quân, cả đời sống trong nhung lụa, chưa từng biết đến mùi vị của khói súng hay máu tanh. Nàng ngây thơ như tờ giấy trắng, nhưng lại đủ thông minh để nhận ra trái tim mình thuộc về ai.Sở Phi Diễn là con sói hoang được Giang gia nhặt về từ đống xác chết. Hắn là lưỡi dao sắc bén nhất của cha nàng, là Phó quan lạnh lùng, tàn nhẫn khiến kẻ thù khiếp sợ. Hắn sống trong bóng tối, đôi tay nhuốm đầy máu tươi để đổi lấy sự bình yên cho nàng.Giang Ly theo đuổi hắn, nàng nói: "Sở Phi Diễn, anh chỉ là Phó quan của cha em, anh phải nghe lời em. Em ra lệnh cho anh phải thích em!"Sở Phi Diễn lùi bước, hắn nói: "Tiểu thư, thân phận khác biệt, xin người tự trọng."Nhưng không ai biết, vào những đêm đông lạnh giá, khi Giang Ly còn say ngủ trong chăn ấm, Sở Phi Diễn đã đứng gác ngoài cửa sổ suốt đêm, chỉ để chắn gió tuyết cho nàng. Hắn yêu nàng từ khi nàng còn là một cô bé thắt bím tóc, nhưng hắn là kẻ mồ côi, mạng sống treo trên đầu súng, hắn lấy tư cách gì để yêu nàng?Chiến tranh nổ ra, thành trì sụp đổ. Cha hy sinh, gia tộc tan nát. Giang Ly mất đi tất cả, chỉ còn lại Sở Phi Diễn. Hắn trở thành bức tường thành cuối cùng che chắn cho nàng trước bão táp.Đến cuối cùng, khi bức tường ấy sụp đổ, đóa hoa ngây thơ ngày nào đã đưa ra lựa chọn dũng cảm nhất cuộc đời mình. "Chàng đã dùng cả đời để bảo vệ ta chu toàn. Giờ đây, ta dùng mạng sống này để cùng chàng đi xuống suối vàng. Phi Diễn, đường xuống hoàng tuyền tối tăm, đừng sợ, em đến với anh đây."…