Cậu Là Một Phần Thanh Xuân Của Tớ
Nhật ký tuổi học trò: những ngày không quên(em mới tập viết, có sai sót mong mọi người góp ý ạ ♡)…
Nhật ký tuổi học trò: những ngày không quên(em mới tập viết, có sai sót mong mọi người góp ý ạ ♡)…
Shortfic | Kim Gyuvin × HanYujinKim Gyuvin có một bí mật liên quan đến Han Yujin....Độ dài: 5 chap ‼️Truyện hoàn toàn là sản phẩm của trí tưởng tượng, nhân vật không thuộc về tác giả, vui lòng không áp đặt lên người thật, không reup dưới mọi hình thức và đem ra khỏi wattpad khi chưa có sự cho phép.…
Câu truyện nay hầu như là t tự nghĩ ra cho nên chắc hẳn sẽ có vài chỗ bj lủng củng hay ko hay thì mn cứ đánh giá hộ t nha. Đồng thời, câu truyện xoay quanh cuộc sống của con mèo màu tím vs con cờ hó màu cam cùng vs những thành viên khác trong và ngoài " Sờ mai linh cờ rít tờ " nha :) À quên, nhân tiện thì top là mèo con bot là chó nha. Thanh kiu sô mếch :)…
Bản wattpad này và wordpress (sefrasy.wordpress.com) có yếu tố hoang đường là nam giới sinh con. Phiên bản sách giấy không có chi tiết này và đã được Kiseki Studio xuất bản vào tháng Tư năm 2026.==Con trai mười chín mơn mởn như cỏ non, mặc áo dài nâu, đội nón lá rộng vành, chèo thuyền ra ao sen buổi sớm mùa hạ, nhìn sen mà cười đẹp hơn cả hoa sen nở. Nét duyên "trời đất giao hòa" ấy là một khoảnh khắc tươi nguyên, thơm tho của tình yêu tuổi trẻ vừa chín tới, ngọt thanh mà mát lòng mát dạ. Phải nhìn tròn con mắt, hít hà khoan khoái, lại vừa chạm vào nâng niu vừa nếm dư vị dịu thanh ấy, mới thấy tim tê rân, khoái cảm đến hoảng sợ.Chiếc áo dài nâu vải thô mà bừng sáng giữa lá xanh, bông trắng, nhị vàng cùng nét cười đẹp xinh sau vành nón lá in vào tâm trí là vì thế, để mãi sau này, bao áo dài nhung gấm, lụa là xúng xính chung quanh cũng trở nên bình thường, nhìn rồi lại quên, nhìn rồi lại đầy hoài cảm tưởng nhớ đến người xưa cảnh cũ.Cuộc đời là hành trình dài mà lại ngắn, còn khi con tim bay lên với mây trời chỉ là một khoảnh khắc ngắn mà lại dài. Dài ngắn ngắn dài, chỉ đến không còn tâm thức nữa mới gọi là quên đi.Mà tàn nhẫn nhất trên đời, lại chính là sự lãng quên.…
"ú ù chào buổi sáng bây bi gơ của anh.""nứng quá thì bỏ tay vào đũng quần mà sục đi thằng lờ."một trò đùa dở hơi dở hồn giữa hai thằng bạn cùng phòng, nhưng về sau cái joke này tiến hóa thành cái gì thì bố tôi cũng không biết.mọi chuyện bắt đầu từ một cái biệt danh, rất rất nhiều buổi sáng, và việc thằng ôn con phạm minh tuấn nhất định không chịu ngậm cái mồm vào._Author: swstuffTranslator: lnrbowBản dịch đã có sự cho phép của tác giả.…
-Tại sao anh cứ để em mắc kẹt như thế này?Faker nhìn vào mắt cậu, và lần đầu tiên, sự do dự thoáng qua trong ánh nhìn của anh.Rồi anh nói, giọng nhỏ đến mức Doran gần như không nghe thấy:-Bởi vì tôi cũng mắc kẹt.…
Giấc mộng cả một đời của cậu út Khuê là non sông gấm vóc, giấc mộng một kiếp người của cậu cả Thuân lại gói gọn vừa bằng một cậu út Khuê.NOTE:VietNamAU, quan văn x quan võ. Vẫn như thường lệ là Yeonjun!Top x Beomgyu!Bottom, không có chuyện lật qua lật lại.…
À do truyện cũ mk bí ý tưởng nên bây h viết truyện khác để bù vào khoảng thời gian đó 😀😀Mặc dù 2020 rồi nhưng mk vẫn cứ u mê hetalia sao ấy nên quyết định viết thử ❤❤Mk thích chị Việt nhưng mk mún thử viết anh Viet xem 💕💕…
đc lấy từ các thể loại truyện trường học cấp ba rồi đến với nhau.…
warning: ooc, vietnam au…
🔥 AOB nghịch hướng🎯 Nữ Alpha cấp S - sát thủ giải nghệ / hiện là cảnh vệ🎯 Nam Omega - giáo viên, bài xích bản thân và cả Alpha, từng bị cô "ăn sạch" 5 năm trước…
Tác giả: Lấp Hố Mặc Mặc MặcLời tác giả: > Thực ra đây chỉ là một câu chuyện ấm áp về việc Madara nuôi nấng và cưng chiều Sasuke. Nếu có tình tiết OOC (nhân vật không giống nguyên tác), xin hãy thứ lỗi. Những ai đã khuyến khích tôi đào hố mới thì mau tới nhận trách nhiệm đi nhé ←_← Naruto sẽ xuất hiện rất chậm, rất chậm, vì vậy tôi vẫn chưa gắn thẻ (tag) Naruto x Sasuke.Bản convert từ Meonhoc2110. Bản gốc chưa hoàn thành. 20/?…
Sài Gòn những năm 1920 trong mắt người ta là tiếng còi xe hơi rộn rã, là những bộ váy , áo được thiết kế tân thời lấp lánh, kiêu sa dưới ánh đèn của nhà hát Tây, cái nơi mà chỉ cần bước qua bức màn nhung , không gian sực nức mùi sa hoa, đắt đỏ hay thuốc phiện . Nhưng trong căn hầm ẩm thấp sau sân khấu gánh cải lương, thế giới của James chỉ thu bé lại bằng vài phấn nụ , phấn má , các thỏi son đỏ chót kiêu kì và cái hương dầu hắc xen lẫn cái nồng nàn , hỗn tạp của những chai nước hoa đắt tiền .Cha tôi luôn nói, đôi bàn tay của nam nhi là để cầm bút viết chữ thánh hiền, hoặc để cầm cuốc cày ruộng sâu. Ông không bao giờ biết rằng, mỗi đêm, đôi bàn tay ấy lại run rẩy lướt qua những thỏi son, những hộp phấn của các cô đào. Ở cái đất Sài Gòn nửa sương nửa nắng này, người ta có thể tha thứ cho một gã đàn ông say xỉn, bài bạc, nhưng họ sẽ nhổ nước bọt vào mặt một gã con trai thích làm đẹp cho người khác. Họ gọi đó là bệnh hoạn. Và tôi, đã sống trong bóng tối của sự kỳ thị đó suốt những năm tháng thanh xuân của mình..."…
[VietNam! Au] Based on an idea from yhnnyd.Câu chuyện nhỏ về Mạnh Tiến và cậu em Khánh Huy yêu quý của anh.…
Thế nhưng nơi này lại không có tàu vũ trụThế nên chúng ta cũng chẳng lên được mặt trăng...Bay Lên Mặt Trăng - Tưởng Tiên Quý Sub: GEM.___Việt Anh - Thanh Bình, OOC, AU. Nghe Bay Lên Mặt Trăng nhiều quá nên muốn viết cái gì đó kiểu thế, ngoài ra còn được truyền cảm hứng thêm bởi những bài hát của Tưởng Tiên Quý nựa, hay nhắm.…
Đêm thành phố rực sáng, ánh đèn phản chiếu trên những con đường đầy máu và nước mưa. Người ta vẫn cười, vẫn nâng ly trong những bữa tiệc xa hoa, trong khi dưới tầng hầm, một kẻ khác đang gào thét để trả giá cho món nợ hắn không thể trả bằng tiền.Ở đây, luật pháp chỉ là trò hề rẻ tiền trong một vở kịch được đạo diễn bởi những kẻ giàu nhất. Một cái nháy mắt có thể đổi mạng người, một tờ tiền có thể đổi cả sự thật. Họ gọi nơi này là thành phố của giấc mơ. Nhưng kẻ nào mơ nhiều quá... sẽ chết trước khi kịp tỉnh.Trong căn phòng rộng trải thảm đỏ, mùi nước hoa hòa cùng mùi thuốc súng. Trên ghế nhung, gã đàn ông mặc vest trắng và cặp kính râm che đi đôi mắt xanh biếc sâu thẳm này, ngồi cười nhạt:"Địa ngục không phải ở dưới lòng đất, cưng à. Nó ở ngay đây, giữa những ánh đèn này."…
5 tuổi:Vietnam:"Tớ ghét cậu!"China:" Tớ cũng ghét cậu!"10 tuổi:Vietnam:" Tôi ghét cậu!"China:" Cậu tưởng tôi thích cậu lắm chắc!"15 tuổi:Vietnam:" Tao vẫn ghét mày vcl !"China:" Chắc tao ưa mày !"?? tuổi:Vietnam:" Tôi ghét anh !"China:" Em ơi, chúng ta đang làm đám cưới đó!"Vietnam:" Kệ mẹ đám cưới, tôi muốn đào hôn!"China:" Em tính để đứa trẻ không có ba đó à?"Vietnam:".....Đm cuộc đời...."Nếu bạn tự hỏi sao Nam lại kẹt trong tình huống này thì chỉ đơn giản là...rượu, kẻ thù của lý trí.Tại sao!!!Tại sao người bên cạnh cậu khi tỉnh dậy trên chiếc giường không phải là một cô em xinh tươi nào đó mà lại là kẻ thù không đội trời chung chứ.China:" To gan, sao ngươi dám leo lên giường ta!"Vietnam:" Tôi mới cóc thèm đó. Đền bù ngay!"China:" Ngươi làm mất đời zai của ta mà còn mặt dày kêu đền bù á."Vietnam:" Nè kẻ nằm dưới và bị giã như giã gạo cả đêm qua là tôi đó. Tôi chưa than anh đã than rồi, mà anh tưởng mình anh còn zin chắc. Không biết đâu, đền bù đi."China:" Ha...thôi đã lỡ rồi, tôi sẽ chịu trách nhiệm."Vietnam:" NÍN...NÍN NGAY CHO TÔI! Và chìa tiền bồi thường ra đấy!"Sau một hồi qua tiếng lại, bên thì đòi chịu trách nhiệm và bên thì cần tiền thôi méo cần xác anh. Cuối cùng thì chỉ khi Nam chìa dép lào vào cổ China thì mọi chuyện mới kết thúc trong êm đềm và kèm theo đó là số tiền lớn đủ cho Nam sống sa hoa cả đời. Cả hai cũng thống nhất coi như chưa có chuyện gì vì dù sao cả hai cũng chả muốn chuyện này ảnh hướng đến sự nghiệp chút nào.Nhưng vài tuần sau đó Nam bỗng có biểu hiện lạ...…
Mọi nhân vật trong truyện đều không thuộc quyền sở hữu của tác giả, truyện chỉ được đăng tại Wattap bởi APH_Vietnam_Team, vui lòng không mang đi đâu khác.…
Lời chưa nói, Cất vào góc cùng con tim, Cứ mãi lặng im nơi đó, Day dứt chẳng nguôi ngoai......Đây không phải fanfic do tự mình sáng tác, là một chú writing commission mình đặt từ chị Nhạc Vũ Phiến Di để thoả mãn đam mê sìn couple và chia sẻ với những ai cùng dành tình cảm cho bộ truyện Glass Mask cũng như cặp đôi MasumixMaya giống mình :3.…
Những câu chuyện đời sống của chúng mìnhh…