Halloween in Ambuliacs [SEVENTEEN]
Đêm Halloween sắp đến rồicó những điều gì đang chờ ta nhỉ?fic hoàn thành: 20/7/2020…
Đêm Halloween sắp đến rồicó những điều gì đang chờ ta nhỉ?fic hoàn thành: 20/7/2020…
"ê jihoon, nyc ra nhạc mới kìa.""cái đcm thằng nhóc ảnh feat là thằng l nào đấy??"…
Nói chung là có nhẹ có h+ tùy game ad chs và tâm trạng😅…
textfic ;; xam loz s1tg…
Tổng hợp các fic mình viết về các cặp mình ship, hoặc đơn giản là mình thấy đáng yêu 😂 mong các cậu sẽ thíchSend my lil heart to you all, readers ❤️…
@xoxoisolde gửi đến bạn một bao lì xì.Tác phẩm thuộc project Thấy Choran là thấy Tết.…
Truyện : Gió cứ bay, hoa cứ tànTác giả: LinhhLinhhThể loại: Đồng nhân, Ngẫu nhiên, Trinh thámNhân vật chính: - Hattori Mineko/ Miyano Keiko/ Chivas- Furuya Rei/ Amuro Tooru/ Bourbon- Akai Shuichi/ Moroboshi Dai/ Rye/ Okiya Subaru- Matsuda Jinpei CỐT TRUYỆN:Tuyến 1: Mở đầu giới thiệu thân phận thật sự của Mineko Hattori, lí do tại sao cô lại gia nhập vào tổ chức và sơ lược về Furuya Rei ( 3 tập)Tuyến 2: Chuyến hành trình quay trở về Nhật thực hiện một phi vụ đen tối của tổ chức giết người. ( Lần trở về đầu tiên sau 8 năm - 6 tập)Tuyến 3: Sau khi về Mỹ được 2 năm, cô được FBI cử về Nhật tham gia vào đội ngũ của Sở Cảnh sát An ninh Quốc gia, cô đã làm quen được với 5 chàng trai ở học viện cảnh sát gồm: Furuya Rei, Morofushi Hiromitsu, Matsuda Jinpei, Hagiwara Kenji, Date Wataru. ( Mùa hoa anh đào nở rộ - 10 tập)Tuyến 4: Sau khi được tham gia vào Học viện cảnh sát, Mineko trở về Mỹ nhưng vẫn giữ liên lạc với 5 người, không lâu sau đó tổ chức chuyển cô sang Nhật hoạt động và thăng chức cho cô lên vị trí [No_003] trong tổ chức. Và hàng loạt các vụ việc đối đầu, mất mác, chia ly diễn ra ( Tùy theo từng vụ )…
Cỏ bốn lá là biểu tượng của sự may mắn...và Park Jihoon là "cỏ bốn lá" trong cuộc đời bạn Kang♥…
Nguồn: LofterToàn cầu cao khảo xem ảnh thể…
lá thư được viết bởi một kẻ sát nhân gửi đến người tình bị trầm cảm của gã.…
Author: Míng Ying (Nami)Disclaimer: Đây hoàn toàn là ý tưởng của mình :) nhân vật không thuộc về mình :)…
Tình yêu có vị như nào nhỉ?Tái bút: Tất cả chỉ là tưởng tượng, xin người đừng đem ra ngoài ánh sáng. Những điều tôi viết có thể chưa được chuẩn xác lắm, mong mọi người nhẹ nhàng góp ý.…
Thanh nang có thể cứu sống; thi y tránh được thiên. Kiến An mười ba niên (208 niên ), mơ hồ bất định ngọn đèn quang hạ, râu bạc trắng lão giả đem nhất cái bao bố giao cấp lao đầu, nói khẽ: này có thể người sống. Hồng Vũ bát niên (1375 niên ), Chu Nguyên Chương tứ tử tiền tam nhật, Lưu Bá Ôn giả chết, chết hậu ẩn này Ngọa long cốc, tích bình sinh sở học, bắt đầu thành 《 thi y kinh 》. 1975 niên, trước sau bất quá nhất tháng, vụ nguyên huyện nam sơn trấn nam sơn thôn thôn dân, thầy lang thế gia sau đó Chu Hàn Sinh trước được 《 thanh nang 》, lại lấy được 《 thi y 》. 2008 niên, ngươi, tay phủng 《 thanh nang thi y 》.…
Yaya, hù, đây là tác giả. Cảm ơn bạn đã chờ đợi câu chuyện "Haikaveh: Mất" thông tin của Mihoyo có hơi ít để t có thể làm đầy đủ idea khi trước nên là meo, t sẽ làm trong phạm vi thông tin mà t biết th henn, cũng như là phần lớn nội dung sẽ bị thay đổi nè(。•̀ᴗ-)✧And, t đánh giá bản thân cao quá r, này chắc t chỉ viết được tầm 1-2 chương thôi. Xin lỗi nếu làm bạn thất vọng về chất lượng và số lượng🙇♀️💦1 chương sẽ ~2k chữ nhen!…
Hoàng Nguyên là cô gái giàu tình cảm, yêu ai cũng dốc hết lòng dù đôi khi khờ dại, còn Tùng Lâm lại trầm tính, lý trí và khó bộc lộ cảm xúc. Nguyên đã thích Lâm suốt ba năm, âm thầm dõi theo và tin rằng sự chân thành của mình rồi sẽ được đáp lại. Khi Lâm cuối cùng cũng mở lòng, tình yêu mà Nguyên chờ đợi ba năm tưởng chừng đã nở hoa. Nhưng chỉ khi bước vào mối quan hệ, cả hai mới nhận ra những khác biệt sâu sắc giữa họ: sự nhạy cảm của Nguyên không hòa với sự lý trí của Lâm, cách yêu của họ chạm nhau nhưng không cùng nhịp. Dù vẫn còn yêu, những vết nứt nhỏ ngày càng lớn, và cuối cùng, họ buộc phải rời xa nhau trong tiếc nuối của một tình yêu đến được với nhau nhưng không thể đi cùng nhau.…
Nàng tựa hồ trong lúc ngủ mơ, còn nghe thấy trần ngâm nói thầm một câu: "Nghe nói người mang thai đều tương đối thích ngủ, thật đúng là như vậy."Người mang thai......Thích ngủ......Phía trước cùng Liễu Phi giằng co thời điểm kia bụng trung đột nhiên truyền đến một cổ đau nhức, cùng càng phía trước ở y quán trung cơ hồ lợn chết giống nhau ngủ cũng ngủ không tỉnh trạng thái kết hợp ở cùng nhau, tựa hồ xuyến thành cái gì. Ân, thượng một lần, giống như là hơn ba tháng trước, binh phát Tam Thánh môn trước một ngày buổi tối?Bang --Kiều Thanh hung hăng một phách trán: "Dựa, tưởng cái gì đâu!"Trần ngâm bị nàng hoảng sợ: "Phượng công tử?"Phượng công tử...... Phượng Cửu...... Phượng vô tuyệt...... Phượng gia oa tử......Kiều Thanh tư duy ở trong nháy mắt quỷ dị xâu chuỗi ra này một loạt từ ngữ, trời biết này đáng chết chính là như thế nào liền lên?! Sau đó, nàng đem chính mình cấp doạ tỉnh. Một trán hãn, nàng đột nhiên ngồi dậy, thẳng lăng lăng trừng mắt trần ngâm: "Ngươi ngươi ngươi...... Ngươi vừa rồi nói cái gì?"-- thứ này, sinh thời lần đầu tiên bị dọa nói lắp.Trầm ngâm xì một tiếng bật cười, phản ứng phản ứng, đại khái sáng tỏ nói: "Phượng công tử chính là thần y, còn dùng tiểu nữ lại nói sao?" Nàng buông trong tay chậu nước, nhìn Kiều Thanh này ngốc dạng, đốn giác phía trước đối nàng về điểm này nhi sợ hãi cũng biến mất không thấy: "Công tử chính là thật là vui? Tiểu nữ từng nghe gia mẫu nói qua, biết được tiểu nữ tồn tại thời điểm, chính là kinh hỉ đến đầu óc đều không xoay đâu!"Kiều Than…
Diệp Anh, em có biết chị thích hoa gì không? từng ấy năm, Thùy Trang này đã tự cho rằng bản thân mình đã tìm được định mệnh, tìm được người luôn yêu thương, luôn chiều chuộng mình, luôn sẵn sàng ôm chị mỗi khi cuộc sống vồ vập chị. Nhưng chắc chị đã nhầm.…
'𝖙𝖗ứ𝖓𝖌 𝖗á𝖓 𝖈ầ𝖓 𝖒ỡ 𝖈ò𝖓 𝖙ô𝖎 𝖙𝖍ì 𝖈ầ𝖓 𝖈ậ𝖚'btw cái title không liên quan tới fic đâu lol :DD…
Author: CcStatus: CompletedDisclaimer: DC thuộc về bác Ghoso Aoyama. Tác giả viết với mục đích phi lợi nhuậnGenre: General Rating: T Summary:Cause you never think that the last time is the last time. You think there will be more. You think you have forever, but you don't.…
Những ngày tháng ấy, cậu và tớ đều quá trẻ.…