[Choran] Tuyết
POV Choi HyeonjoonTiếp nối của Nắng…
POV Choi HyeonjoonTiếp nối của Nắng…
Hẹn cậu vào một ngày không xa, dù là nơi thiên đàng rực rỡ hay khắc ảo mộng trần thế.…
Sau trận chiến với Thiên Ma, Thiên Minh chẳng những không phải bỏ mạng mà còn thăng tiến cấp võ nghệ so với lúc trước khi chạm kiếm với Thiên Ma. Đổi lại sống sót sau cuộc thảm sát để làm gì trong khi những người hắn yêu quý đều rời đi sau cơn mưa đỏ.Mai Hoa Kiếm Tôn tuy sống sót thoát khỏi tay Thiên Ma nhưng hắn vĩnh viễn mất đi cánh tay trái của mình, vĩnh viễn mất đi Hoa Sơn Phái là linh hồn, là lẽ sống của hắn.Mai Hoa Kiếm Tôn à, Mai Hoa Kiếm Tôn ơi. Xưa kia ngươi kiêu ngạo một thời, khinh thường vạn vật, coi trời bằng vung. Giờ lại vì mấy huynh đệ ngươi chẳng bao giờ ngó tới mà dần đánh mất đi bản ngã của chính mình.Chết cũng không xong, sống lại càng như nuốt phải gai độc.Liệu Hoa Sơn trong tay ngươi lần này có thể tái khởi được không?*Hú hú, Hoa Sơn Tái Khởi tới đây! Thanh Minh là tuyệt sắc nam tử, là đệ nhất giang hồ! Đồng thời hắn cũng mắc hội chứng PTSD, vì những kí ức đau buồn khó quên nên não bộ tự động đưa hắn vô trạng thái nửa tỉnh nửa mơ tức là sẽ có lúc Thanh Minh sẽ phát điên, có lúc khác Thanh Minh sẽ như mặt hồ tĩnh lặng.*Hắn còn mắc thêm hội chứng ngủ sâu.*Cuối cùng, chap sẽ không hề đi theo trật tự. Có ý tưởng chap nào thì sẽ đăng lên, truyện hoàn toàn là do mình tùy hứng mà dựng nên. Thiệt ra là do mình vẫn thích Mai Hoa Kiếm Tôn hơn là để hắn ta có cuộc sống mới như trong truyện ^^*Bìa truyện hiện chưa có, đợi mình vẽ xong rồi up lên ^3^…
-'♡ SEASON OF LOVE ♡'- | Event fanfic 24h for Willer & Burdol.Hai em bé Taeyoon và Junghyeon năm tuổi và những ước mơ đáng yêu.♡ Tên truyện: Hốc cây thần kỳ♡ Thể loại: Oneshot/drabbles, fluff♡ Số chữ: 126424.04.2024…
đăng để đọc offline…
Tớ chỉ là một con mèo thích vẽẢnh bìa là của tớ nhé…
Hai tổng tài một cô thư kí trong một phòng,trên một giường,không quần áo,làm tình…
Chuyện do Ai viết có những mẩu chuyện ngắn về Water và Teth không đục thuyền không toxic đôi lúc có thể xuất hiện chi tiết 18+ và phân cảnh không giống so với game…
Lí Tống Bạch: "Thanh Minh đạo trưởng, ta thích ngài! Chúng ta cùng trở thành đạo lữ nhé!"Thanh Minh: "Ngươi có tin ta đập nát cái đầu Tông Nam đó của ngươi ra không!"----Trường Nhất Tiếu: "Bổn quân rất thích ngươi, nhất là song tu cùng ngươi đấy Hoa Sơn Thần Long~"Thanh Minh: "Cái tên khốn tà phái chết tiệt! Ta sẽ đập bể đầu các ngươi!"----Bạch Thiên: "Thanh Minh à... ta... ta thích con, con.. có muốn..."Thanh Minh: "Dạo này sư thúc thiếu đòn phải không? Lại đây, để ta đập vào đầu vài cái thì sẽ ổn thôi"----Đường Bảo: "Đại huynh, chẳng phải huynh đã từng hôn ta trong một lần say rượu à? Huynh muốn thử lại không?"Thanh Minh: "Ta phải đánh bể cái đầu của đệ mới được mà"----Thiên ma: "Không ngờ ta lại lần nữa được gặp ngươi.... Chúng ta chính là Thiên Duyên Tiền Định."Thanh Minh: "Sau khi chém đứt tứ chi ngươi thì ta chắc chắn sẽ giã nát cái đầu ngu xuẩn đó"----Truyện viết vì có hứng, không liên quan gì đến mạch truyện chính cả nên khỏi lo bị spoil gì đâu nhá.…
Name: 개과천선한 나쁜 남자-Bongg-…
✿ Tiêu đề: Chúa sơn lâm✿ Tác giả: Victory✿ Tình trạng: Đang tiến hành ✿ Cặp đôi: Bạch Thiên x Thanh Minh✿ Lưu ý: Truyện lấy theo tình tiết Hoa Sơn 100 năm trước, khác xa tác phẩm gốc✿ Văn án: Bạch Thiên bỏ nhà rời khỏi Tông Nam để trở thành đệ tử của Hoa Sơn. Trong một lần suýt nữa thì trượt chân rơi xuống vực sâu, hắn được một đứa trẻ nhỏ tuổi cứu giúp. Bạch Thiên cảm thấy tò mò về đứa trẻ nọ, hắn mong ngóng được gặp lại đứa trẻ ấy để cảm ơn.Tất nhiên điều ước đã thành hiện thực, nhưng dường như vai vế giữa hai người có vẻ hơi lạ nhỉ?"Đây là sư thúc tổ của các con, Thanh Minh.""...Dạ?"Sau này khi trở thành đồ đệ của người sư phụ 'lớn tuổi' này rồi, Bạch Thiên càng thêm thấu hiểu người nọ. Sau cùng ngay khi trái tim mách bảo hắn biết rằng hắn đã hoàn toàn rơi vào lưới tình, thì Bạch Thiên đã dừng chân ngay ở trước vạch đích và dường như bị đẩy về vạch xuất phát."Tránh xa ta ra.""Sư phụ...?"Trông thấy hai tai hổ của người nọ dựng đứng lên đầy cảnh giác, Bạch Thiên chỉ biết bất lực khóc thầm.Tại sao mình lại yêu phải con người này thế không biết?!…
author: queenofhunter93relationship: choi seungcheol/lee jihoon | jeon wonwoo/kwon soonyoung | kim mingyu/boo seungkwan | quá khứ! kim mingyu/choi seungcheolsummary:jihoon thường không bất cẩn như thế này; chỉ là dạo này cậu ấy cực kỳ xui xẻo. may mắn thay, luôn có người ở đó để cứu cậu.(bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả).…
"Nếu một ngày anh không còn sự lựa chọn nào khác, xin hãy nhớ ít nhất anh còn có em."Yin Anan Wong. Đôi khi, yêu một người là chỉ cần được bên cạnh, quan tâm, chăm sóc đã là một loại hạnh phúc. Mà với người khác, yêu một người chính là nhìn thấy người ấy được tỏa sáng, làm những điều mình thích và sống một cuộc đời không hối tiếc, bất kể đối phương có nhìn thấy được tình cảm của mình hay không. Truyện là của mình, nhân vật là mình tự tưởng tượng thêm thắt chi tiết vào. Hi vọng dù bạn có hài lòng hay không thì cũng hãy thật dịu dàng với nhau nhé ^^…
những linh hồn và cả skykid cùng tạo nên một câu chuyện li kì.…
Muốn em nắc anh trên livestream không? Hửm~…
Tác giả: 汐薙 - Shio NagiEng: http://nanofate.us/content/dasTự translate tự đọc.Vui lòng không đem truyện của mình đăng tải ở nơi khác khi chưa có sự cho phép. Xin cảm ơn!…
Đây chỉ là những sản phẩm tưởng tượng của tớ thui nên sẽ hơi lệch nguyên tác một chút. Trong đây sẽ không ai phải chết, mọi người đều có một cuộc sống hạnh phúc bên cạnh người thân. Đây là một số truyện ngắn đời thường của nhà Sano. Mong mọi người đón nhận thật nồng nhiệt ạ. Nếu có gì sai sót mong mọi người có thể bỏ qua vì đây là lần đầu tiên mình viết truyện ạ.…
Mỗi cuộc gặp gỡ xuất hiện trên đời này là một nhân duyên mà ông trời lặng lẽ ban tặng chotừng người. Những kỉ niệm về một ai đó trong tiềm thức sẽ dần mờ đi theo thời gian, nhưngnhững mảnh ký ức hạnh phúc vẫn sẽ luôn tồn tại mãi. Chỉ là do, chính mình quá tham lam.Tham lam muốn có thật nhiều mảnh ký ức hạnh phúc ấy để ghép lại thành một bức tranhbản thân hằng ao ước. Cuối cùng đến một ngày hiểu ra được rằng, thứ thật sự còn lại chínhlà nỗi đau. Không lớn, cũng không nhỏ, ấy mà cứ âm ỉ đến tận sau này.Shon Seungwan,Cảm ơn em vì đã xuất hiện.Cảm ơn em vì đã cho chị thấy thế giới này vẫn có chút dịu dàng.Cảm ơn em vì đã để chị một lần được sống trong ký ức của em.Cảm ơn em vì đã cố gắng bên cạnh sưởi ấm chị suốt thời gian ấy.Cảm ơn em vì đã yêu chị.…
Đau, đau rất nhiều.Cover by Ance.…