Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Metioned: ST x NekoHắn ước gì mình ôm lấy được em, em của bao nhiêu năm về trước.________________Warning: yếu tố tình cảm cực kì ít, chủ yếu là brief về cuộc sống của Neko có chất liệu thực tế nhưng không phải thực tế, đừng liên hệ đừng assume huhu.…
Em nghĩ em gieo mầm trong tim anh mà em có thể trốn thoát dễ vậy sao, Phúc?--------------------------------------------------Một chiếc fic vội sau chiếc livestream ấy Mọi người đi ngang qua để lại cmt để em có thêm động lực viết nha…
"Hoa này tặng cho Soobin đó. Anh chuẩn bị cho bộ của anh mà nó có vẻ hợp với em hơn." Nói rồi anh tự tay mình tỉ mỉ cài lên cho cậu, căn chỉnh sao cho cân đối rồi tự tấm tắc khen bản thân mình mãi.Vậy mà giờ phút này đây, Huỳnh Sơn lại một lần nữa đứng trước gương, lặng lẽ vuốt ve bông hoa tím nở rộ trước ngực mình, cổ họng nghẹn ứ nhớ lại những ký ức vụn vặt đó. Vật vẫn còn đây mà người chẳng còn nữa.…
duy khánh nghĩ chắc là trùng hợp thôi. quận tư đồ tàu nhiều như vậy, trùng hợp thì có gì đâu. xong rồi em cũng cảm thán hai anh này nhìn khắc khẩu nhau như thế, mà khẩu vị giống nhau ghê ha. cái tô anh thuận ăn nhìn y chang cái tô hôm bữa anh phúc chụp luôn.…
gọi một ly trà gừng, minh phúc chọn một chỗ ngồi gần cửa sổ. quán cà phê này tuy nhỏ nhưng lại ấm cúng, và có vẻ là nó sẽ tuyệt hơn nếu em tới đây cùng duy thuận. và cũng vì chính cái suy nghĩ bất chợt này lại làm em thêm bực dọc. duy thuận có phải là bạn của em đâu mà cứ hở ra là nghĩ tới vậy.…
nắng rướn mình trượt dài mạn bên kia thế kỉ;tags: (không) sợ chính quyền | not beta read | tớ không biết tớ viết gì nữa | những cảm xúc hỗn độn | đây là một tản văn buồn, tớ nghĩ thế | phúc thuận không phải thuận phúc | giấy mực và mấy thứ linh tinh.…
Những mẩu truyện nhỏ về quầy tạp hoá bí ẩn của ông chủ Liên Bỉnh Phát - nơi tương truyền là có thể cho bạn mọi thứ với một mức giá tương đương.Lấy cảm hứng từ bài thơ Văn tế thập loại chúng sinh của đại thi hào Nguyễn Du và truyền thuyết về một số loại ma trong dân gian Việt Nam.…
lên cho các người đẹp con mã sad nữa vầng trăng 🥶Huỳnh Sơn × Anh Khoa Oneshots🗿 p/r: tui lượt list nhạc game Z thì thấy bài này của Sibủm:)) lên sàn T thì có thấy clip nói về bài này. Thấm thấu hai phía nên tui lên cho các người đẹp con mã cực ngon…
Trời vào cuối đông, khi gió vẫn còn quẩn quanh cùng những cơn lạnh cuối cùng và hoa mai đầu xuân vừa khẽ nở trước hiên, câu chuyện của họ bắt đầu.Một cái nắm tay vô tình giữa phố đông hay lời hẹn gặp nhẹ như hơi thở? Một nốt ruồi chợt xuất hiện hay là định mệnh đã được viết từ trước?Trong không khí mờ sương của buổi giao mùa, hai con người tưởng như lướt qua đời nhau, lại bằng một phép trùng hợp lặng lẽ - tìm thấy nhau, một lần nữa. Không phải bằng lời nói, cũng chẳng phải bằng ánh mắt đầu tiên, mà bằng dấu vết nhỏ xíu nơi mu bàn tay, như lời nhắc rằng có những định mệnh sẽ đến đúng lúc, với đúng người."sau cai nam tay" có lẽ, sẽ là: một câu chuyện dịu dàng về duyên phận, về cảm giác ấm áp lan từ đầu ngón tay đến tận trái tim, và về tình yêu đến từ những điều rất nhỏ, nhưng đủ để làm người ta tin rằng mùa xuân thực sự đã về."Nhưng mà... em với anh, mình không thể nào yêu nhau được nữa"..."Thế cưới anh nhé?" Người lớn hơn bật cười hỏi thẳng."Hả?" - phản ứng tự nhiên, một câu hỏi vượt ngoài tầm có thể trả lời ngay đến từ phía Duy Khánh. "Thì em bảo không thể nào yêu anh còn gì". Họ Bùi tinh nghịch nháy mắt.Mùa xuân đến sớm tiếp nối Tay Đan Xen Tay cùng series: Love You Till The End. Để hiện thực hoá mọi tình huống xảy ra trong tác phẩm, mốc thời gian hiện tại được giả định là năm 3841. Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
"Đã có ai đâu. Nhưng mà anh cũng đang cân nhắc." Trường Sơn bày ra dáng vẻ như đang thật sự suy nghĩ nghiêm túc. "Vấn đề là có ai OK không thôi. Em không thấy ngược đời à? Bình thường phải là đạo diễn gạ gẫm diễn viên chứ sao nữ chính lại đến tận nhà đạo diễn giữa đêm khuya để đòi tiền lương thế này?" Ngón tay anh vuốt xuống vành tai cậu và mân mê, thầm nghĩ nếu cắn lên thì sẽ có cảm giác thế nào. "Cái này có phải đổi tình lấy vai diễn đâu. Cốt truyện gì mà kỳ cục quá."…
Anh, là nơi an toàn của emNgười luôn quan tâm chăm sóc cho em, là anhAnh, ngôi sao giữa trời đêm, mặt trời ấm áp giữa ngày giá lạnhAnh à, em yêu anh nhiều lắmHãy bên em mãi nhé, người yêu?…
là những ngày khi mà duy thuận cảm thấy chán ghét chính bản thân mình. là những ngày khi mà anh chỉ muốn buông bỏ tất cả, quên đi mục đích của những ngày đầu cố gắng bon chen vào xã hội của những con-người-đã-lớn này.lại là những ngày anh có minh phúc ở bên.…