Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thể Loại: Hường Phấn, Lãng mạngTác Gỉa: RinNhân vật: Vương Nguyên +Vương Tuấn Khải (khỏi giới thiệu mọi người cũng biết rồi ha =)):'' Định mệnh đưa em tới bên tôi, rồi lại nhẫn tâm khiến chúng ta chia lìa. Em tàn nhẫn lắm e biết không? Em tới bên tôi, chăm sóc, yêu chiều tôi, khiến tôi dựa dẫm vào em, rồi lại ra đi bỏ tôi lại một mình trong cái thế giới cô độc này. Em là người đầu tiên khiến tôi cười, là người đầu tiên khiến trái tim lạnh giá này tan chảy,em là nắng, là nụ cười, là thanh xuân, là nỗi đau ngọt ngào mà tôi chẳng thể nào quên được. Tôi hối hận,hối hận lắm...hối hận vì lúc em ra đi tôi đã chẳng có đủ dũng khí để nói vs em rằng: tôi yêu em, đồ ngốc...''…
Em va vào đời tôi trong buổi chiều mưa tầm tã. Chúng ta cho phép đối phương bước vào cuộc sống của nhau bằng một bài luận văn thay vì bức tình thư; và cũng chính nó chia cắt đôi ta; mặc cho lúc này, những nhịp đập chung của hai trái tim mới chỉ bắt đầu thoi thóp. Tôi đành buông tay, nhắm mắt nhìn em rời bỏ linh hồn tôi, và hy vọng chốn Paris lãng mạn ấy có thể phơi bày hết tâm can này cho em thấy mà chẳng cần tiếng nói nào phải cất lên. -Mọi khúc mắc và vướng bận tại chốn cũ yên bình này đều đã được bản thân buông bỏ ngay từ lúc quyết định đến Paris sinh sống. Hôm ấy, Anh đã tặng cho tôi một nụ cười ấm áp và ngọt ngào hơn tất thảy mọi thứ đường mật trên đời để thay cho lời tạm biệt; chắc hẳn là đang thấy rất vui khi học trò của mình đã dám sống một cuộc sống mà trước đây em chưa từng nghĩ đến. Còn về phía tôi, tôi lựa chọn đẩy anh ra khỏi cuộc đời. Nhưng đúng lúc đó, kỷ niệm và sự mất mát như bầu trời đêm không sao, dần dần bao phủ lấy ánh dương rực rỡ kia từng ngày, từng ngày một. Tôi chẳng quen với việc phải rời xa người đàn ông khô khan cùng mái tóc dài được vuốt vội, cứ suốt ngày mê mẩn từng con chữ và sấp giáo án dày cộp ấy...Ở hai khung trời đối lập đến vậy, làm thế nào để trái tim họ vốn xa cách lại có thể đồng điệu với nhau?------‐----------------------------------------------Paris là câu trả lờiTrả lời cho chấp niệm của đôi ta.------------------------------------------------------fanfic chỉ là nơi để thõa mãn trí tưởng tượng: tất cả sự vật, sự việc, tình tiết, địa danh,...…
Thể loại: Hệ thống, đam mỹ, hiện đại, cổ đại, tương lai, mau xuyên, huyền huyễn, dị năng, không gian, 1v1, HE, chủ thụ, song khiết, .... Tác giả: Lão Yêu Quái Tiến độ: Đang cập nhật Văn ánNhân sinh như một trò đùa, chỉ cần cũng đủ cá mặn liền được. Trước giờ đó đều là nhân sinh triết lý của Tu Nhàn. Cho dù sau lại bệnh chết, cùng hệ thống trói định hay tới thế giới mới làm nhiệm vụ, Tu Nhàn đều vẫn luôn nghiêm túc dựa theo nó mà hợp tình hợp lý cá mặn nằm yên. Tu Nhàn: Yên lặng nằm yên Công: ????Lập ý: Chỉ cần cũng có đủ thiện ý đối đãi thế giới này, thế giới cũng sẽ dùng thiện ý đáp lại.Nhân vật:Tu Nhàn: Sinh viên, 20 tuổi, sống trong tình yêu thương, tốt bụng, ôn nhu, ngốc nghếch dễ tin người. Không muốn làm tổn thương người khác, cứng cỏi về tinh thần, làm việc dựa trực giác. Hay ôm lỗi về mình, tươi cười tỏa nắng có sức cuốn hút mạnh. Hòa đồng, đôi khi nghịch ngợm. Phản ứng đầu tiên khi gặp chuyện là gọi cảnh sát, lòng bao dung mạnh. Thật ra có chút điên, nhất là khi liên quan tới người quan trọng của cậu, nhưng không thể hiện rõ khi bình thường. Công: cắt miếng thành đủ thể loại tính cách. Mục tiêu chính: thể nghiệm nhân sinh, đôi khi làm nhiệm vụ (cộng điểm năng lượng, có thể làm có thể không). Tích lũy chỉ số năng lượng nhờ cảm tình của thân thể và người bên cạnh đối với Tu Nhàn đến khi đủ chỉ số để tạo thân thể mới và chọn 1 thế giới để sinh sống.Bìa nhà làm, không mang đi khi chưa có sự cho phép!…
Tên truyện: Ngốc, sao không nhận ra anh(100 ngày làm người anh yêu)Thể loại: Học đường, lãng mạn, ....Au: LucyTình trạng: Đang sáng tác bất hợp pháp Vì một số việc nên phải đổi tên…
Tác giả:Miêu tuyết lamThể loại:xuyên,sủng,ngôn tình...Trong này hơi ảo tưởng một chút,không dành cho thanh niên nghiêm túc.Có đọc thì đừng ném đá,có ném thì nhẹ tay một chút.Cám ơn"!…
Tác giả: memeohanne (lymiyon)Tình yêu khiến con người chúng ta yêu say đắm một người, tâm hồn cũng theo đó mà dần dần hòa vào nhau nhưng chính tình yêu cũng sẽ có lúc đau buồn khiến con người ta đau khổ,hay là mất mát một người nào đó,khiến cho bản thân ta ngày đêm mong nhớ hình bóng của người mình yêu. Đó là tôi Chu Lệ Hoa cũng là người ngày đêm mong nhớ,hằng ngày tôi luôn chìm trong khổ đau đến nỗi quên mất bản thân tôi,khoảng thời gian tốt đẹp là khi tôi gặp được người ấy,tên của người khiến tôi nhớ mãi,Trương Đình Viễn,cuộc tình của chúng ta đẹp biết bao,vừa lãng mạn vừa mãnh liệt,tràn đầy thanh xuân rạng rỡ. Anh ấy rất tốt bụng,hiền lành,giọng anh rất trầm ấm và từng câu chữ anh thốt lên đều là những điều nhẹ nhàng. Tôi có một cuộc sống chả mấy êm đềm,khi tôi sinh ra cha của tôi đã không thích người con gái này,ông ta luôn đổ thừa cho mẹ tôi,trút giận hết tất cả lên đôi vai gầy của mẹ,tôi chỉ biết ngăn cản và cầu xin cha tôi,tất cả những điều đó là những điều khiến tôi ám ảnh không ngừng,những bóng đêm cứ luôn quấn lấy tôi,không cho tôi được yên ổn....Tôi đã phải chịu những lời chửi ác ý từ người cha tồi tệ đó vừa phải chịu các trận đòn roi thẳng vào làn da bầm tím hay những vết thương mới lành,cuộc đợi tôi đã không mấy tốt đẹp thì nghe tin mẹ tôi đã qua đời tôi lại càng lùi thêm về phía bóng tối mù mịt...Nhưng thật may mắn khi trong đời tôi bỗng có một tia sáng rọi vào mình,đó chính là anh,cuộc sống từ đó cũng đã tươi đẹp lên sau bao nhiêu năm chìm dưới đại dương sâu th…