Review fanfic
không phải sạp request cũng không nhận review.…
không phải sạp request cũng không nhận review.…
Truyện kể về một cô bé tên An mn thường gọi cô là cún. Cún là một người biết cách an ủi và động viên người khác .Nhân vật Cún hiện lên như một cô bé giàu nội tâm và đầy thương yêu, luôn biết lắng nghe và thấu hiểu cảm xúc của người khác hơn chính bản thân mình. Cún có trái tim mềm mại, tinh tế đến mức chỉ cần một ánh mắt buồn của ai đó cũng khiến cô bé chủ động đến bên an ủi, điều đó cho thấy Cún sống rất sâu sắc và giàu tình người. Tuy nhiên, đằng sau nụ cười rạng rỡ ấy lại là một tâm hồn chất chồng những vết thương mà Cún tự giấu kín, bởi cô bé ngại làm phiền người khác và luôn chọn cách im lặng chịu đựng. Sự đối lập giữa vẻ ngoài mạnh mẽ và nội tâm mong manh khiến nhân vật trở nên thật hơn, đời hơn và chạm đến trái tim người đọc. Cún sống vì người khác nhiều hơn vì chính mình, lúc nào cũng làm "người chữa lành" mà quên mất rằng bản thân cũng cần được yêu thương. Khoảnh khắc cô bé đặt tay lên ngực và tự nói rằng mình đã cố gắng thật nhiều chính là bước trưởng thành đẹp đẽ, cho thấy Cún học được cách tự ôm lấy mình sau bao năm chỉ biết ôm nỗi buồn của người khác. Cún là nhân vật khiến người đọc vừa thương vừa xót, bởi đằng sau sự dịu dàng là cả một thế giới cô đơn đang cố gắng mạnh mẽ mỗi ngày.chúc mọi người đọc truyện vui vẻ và để lại góp ý cho mình ạ xin cảm ơn!!!…
Tiểu Nhi bị mẹ mắng và đánh đậpRồi thằng em trai đổ oan cho Tiểu Nhi ăn cắp tiền của mẹCòn bị Lạc Lạc và Mi Linh bắt nạt Nhưng Nhi vẫn còn bạn bè an ủiHết…
các tình ui nhớ đọc,vote và cả ctm nha mình sẽ cố ra những chap hay nhất nha các tình ui 😘😘😻!!!…
[ Tản văn] Câu chuyện về cuộc đời tôi, như những trang nhật ký, là những dòng tâm tư nhỏ bé giữa cái vũ trụ bao la không người chia sẻ. Và vì thế nên tôi tìm đến bạn, một người nơi phương xa để giải tỏa nỗi lòng của mình. Đi cùng tôi, bạn sẽ được trải qua nhiều khung bậc cảm xúc khác nhau, thăng trầm như một bản nhạc, những câu chuyện đời thường đến không thể đơn giản hơn, qua ánh mắt, cảm xúc của một con người nhạy cảm, là tôi, nó sẽ trở nên như một triết lý. Bạn cần gì, bạn muốn gì, tôi không biết, và có lẽ cũng không nên biết, tôi chỉ biết rằng nếu bạn đang tìm sự đồng cảm, sự thanh thản giữa dòng đời xô bồ, thì bạn tìm đúng chỗ rồi. Tôi không phải nhà văn, không biết dùng những từ ngữ hoa mĩ để an ủi, khuyên nhủ bạn, nhưng tôi có thể qua những câu chuyện của tôi, khiến bạn tự tìm được cái cảm giác thư giãn, nhẹ nhàng mà bạn muốn. Thân ái !…
Có những tâm sự và nỗi lòng không thể giải bày cùng ai, thì tôi sẽ tự thuật với chính bản thân mình. Tôi tự an ủi bản thân mình rằng mọi thứ sẽ không sao cả. Nỗi cô đơn và tôi sẽ hòa làm một. Đừng khóc một mình, đừng tự an ủi rằng bản thân sẽ ổn.Nếu muốn khóc hãy khóc thật to và uống một li cappuchino rồi sẽ ổn.Có lẽ bạn luôn một mình và những nỗi buồn luôn cứ đeo bám, nhưng tôi ở đây tôi có thể trở thành người lắng nghe tâm sự của bạn, có thể trở thành người lau đi những giọt nước mắt. Tấm chân thành này sẽ luôn hướng về bạn. Hẹn nhau vào một ngày nắng ấm, khi ấy cả bạn và tôi đều vứt hết nỗi buồn của mình để trở thành những người hạnh phúc nhất trên hành tinh này.…
Anh là một người sống trong cái bóng của chính nỗi buồn trong lòng. Mỗi ngày của anh trôi qua như một vòng tuần hoàn vô tận, chỉ có những trang sách là người bạn duy nhất bên cạnh. Anh tìm thấy sự an ủi trong những câu chuyện, nhưng đồng thời, sách cũng như một lời nhắc nhở về một thế giới ngoài kia-một thế giới vẫn tiếp tục chuyển động, trong khi anh vẫn bị kẹt lại trong nỗi cô đơn lặng lẽ của chính mình.Duy, một người đàn ông khép kín, sống trong bóng tối của những suy nghĩ tiêu cực và cảm giác cô đơn, luôn tìm cách trốn tránh những cảm xúc hỗn loạn bên trong. Trong thế giới ngoài đời, anh là một người trầm lặng, ít nói, luôn giữ mình xa rời mọi mối quan hệ gần gũi. Nhưng trên mạng xã hội, đặc biệt là trên Tinder, Duy lại là một con người khác. Anh không còn là người trầm lặng, không còn là người sống trong bóng tối. Trên ứng dụng hẹn hò, anh có thể là bất cứ ai: một người vui vẻ, dễ gần, thậm chí có thể là người khác hoàn toàn so với chính mình.Cuộc sống của anh trên Tinder không phải là những mối quan hệ sâu sắc hay những cuộc hẹn hò đầy ắp cảm xúc. Thay vào đó, đó là những cuộc trò chuyện vu vơ, những câu hỏi thường nhật, những lời chào hỏi không mục đích. Anh tìm kiếm điều gì đó mà chính anh cũng chưa thể định hình rõ ràng - có thể là sự kết nối, có thể là cảm giác mình không cô đơn, hoặc đơn giản chỉ là một lối thoát khỏi những ngày dài u tối.Nhưng liệu, trong một thế giới mà mọi thứ đều có thể thay đổi chỉ với một cú vuốt ngón tay, Duy có thể thực sự tìm thấy chính mình?…
Thật lâu thật lâu trước kia, lâu đến mức tác giả cũng không nhớ là thời đại nào. Khi đó tôi là một cây Thất Diệp Linh Chi , vui vẻ nhàn nhã lớn lên ở đỉnh Tuyệt Lĩnh, mọi người nói, nơi đây là thánh địa tập hợp tinh hoa của mặt trăng và mặt trời, rất thuận lợi cho việc tu hành.Tôi không quan tâm, Thất Diệp Linh Chi trời sinh lười biếng, làm cây cỏ không làm, sao phải chịu khổ? Lao tâm lao lực, để làm gì?Năm nào đó, ngày nào đó, đêm nào đó, trăng tròn như chiếc mâm.Có một đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm rượu, nói: "Có rượu không mồi." Tiện tai bứt lá của tôi, ăn.Tôi nhịn.Ngày nào đó đêm nào đó, lại một lần trăng tròn.Đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm ruợu, nói: "Có rượu không mồi." Sau đó nhổ lá của tôi, ăn.Tôi lại nhịn.Lần thứ ba vào ngày nào đó đêm nào đó, trăng vẫn tròn.Đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm ruợu, nói: "Có rượu không mồi." Sau đó lại nhổ lá của tôi, ăn.Vì thế một cây cỏ tính tình tốt như tôi, cuối cùng cũng không nhịn được nắm chặt nắm đấm không có thật: tôi hận trăng tròn! ! ! ! ! !Lá của tôi đã hết, bắt đầu ăn thân tôi. . . . . . Vì thế. . . . . . Tôi muốn tu hành! ! ! ! !Ai, vuối mặt tôi, an ủi tôi nửa đời đau thương?Ai, sưởi lòng tôi, che chở tôi nửa đời lạnh lẽo?…
_ Thể Loại: Đam mỹ, trọng sinh, 1x1, kết cục tác giả chưa quyết định nhưng tác giả có xu hướng theo truyện ngọt không ngược. _WARNING: Tác giả xin nhắc lại đây là truyện ĐAM MỸ nếu bạn nào không thích vui lòng back. _Vài lời tâm sự của tác giả: Đây coi như là lần đầu tiên mình viết truyện nếu trong truyện có nhiều tình tiết quá lủng củng hoặc chưa hay xin các bạn bỏ qua và góp ý cho mình nha.…
Năm nay tôi đã tròn 20 tuổi rồi, mối tình đầu ấy ko thể quên đc vì khi nó nhắc lại thì tôi càng cảm thấy như mình muốn trải qua thử thách khó lường. Ngày ấy, ko thể quên đc cái tình cảm mà tôi đã dành cho 1 người mà tôi đã hết lòng yêu thương, cho dù là có khó khăn tới đâu nhưng tôi có thể vượt qua nó để đến với thành công.Năm ấy, tôi mới 18 tuổi học lớp 10F mặc dù là lớp gần chót nhưng tôi vẫn có thể đạt đc thành tích cao trong học tập. Nhưng còn 1 chuyện nữa mà tôi ko thể ko chú ý tới đó là 1 anh chàng tên là Ran học ở lớp 10A lớp nhất của khối. Anh chàng cao to, đẹp trai, thông minh, tài giỏi, có chỉ số IQ rất cao, vì vậy mà ai cũng ngưỡng mộ bạn ấy, các cô gái luôn luôn đi theo bám sát cậu ấy ko rời 1 bước. Trong số các cô gái đó thì tôi cũng là 1 fan hâm mộ. Ngày ngày, đến trường tôi lại đứng ngoài lan can trước lớp mik chơi, nhưng ai ngờ đứng ở trên đó có thể nhìn thấy Ran từ xa, nhìn Ran từ xa thì nhìn thấy bạn ấy chông rạng rỡ hơn dưới ánh mặt trời. Giờ ra chơi đến rồi, mik lúc nào cũng chạy thật nhanh xuống canteen để ăn. Trong lúc ăn thì mik đã thấy Ran ngồi ở bàn đối diện, mik rất vui vì bạn ấy đã nở nụ cười với mik. Khi ăn xong mik cố lẻn đi theo Ran nhưng ai ngờ đâu 1 đám con gái chạy ầm tới xô đẩy nhau để gặp Ran, vậy thôi mik đã đi về lớp.Một hôm vì vội quá tôi quên mất là phải nộp bài cho cô nên tôi đã chạy thật nhanh. "Ui da đau quá" người đó đã đỡ mik dậy. "Ôi thật ko ngờ" người đó là...…
Tác giả : Cap Cap Thể loại : học đường, HE, tình cảm, nhẹ nhàng, ấm áp.…
- Trương Quý Vi - cô con gái độc nhất nhà họ Trương. Yêu chiều nâng niu như báu vật, được nuôi dạy không một sự lễ nghi hà khắc nào. Từ nhỏ chưa một lần được bước chân ra khỏi biệt phủ, là một món đồ xinh đẹp được bao bọc bởi hàng trăm lớp.- Kỷ Du - cháu trai ông trùm giới hắc đạo. Lãng tử ăn chơi phóng đãng, trốn tránh kế vị. Từ nhỏ đã bị cha mẹ huấn luyện không khác gì một con dã thú, che đậy răng nanh bằng môi trường của một kẻ vô dụng. - Bọn họ gặp nhau thế nào ? an ủi nhau ra sao ? là yêu hay thù ? ... Tất cả đều sẽ được làm sáng tỏ.…
Châu Kha Tiểu Vũ Vũ x Trương Gia Tiểu Nguyên Nguyênờm...một chiếc fic để lưu giữ niệm em mít đu idol, đu cp yzl đáng iu này.khi nào hứng lên thì viết thui ạ.…
Thẩm Triết, một đại thiếu gia của tập đoàn bất động sản lớn nhất cả nước , quay về một lòng trả thù, đoạt lại những gì của bản thân đánh mất. Hân Nghiên một cô bác sĩ đa khoa , xinh đẹp , tài năng cô có đầy đủ.Nhìn bề ngoài cô là một cô gái luôn mang năng lượng tích cực nhưng sau cái chết của Thẩm Vũ cô lại mắc bệnh tâm lý nghiêm trọng. Trong khoảng thời gian Thẩm Triết bên cạnh an ủi Hân Nghiên, không biết từ lúc nào anh đã yêu "cô em dâu hụt" của mình. Câu chuyện sẽ tiếp diễn như thế nào đọc rồi sẽ biết :))…
cái bìa là tui tự thiết kế font đó à nha. Nguồn pic :printerest :)) Đây là cuốn nhật kí nên nhân vật chỉ đơn giản là Tôi :)) nhân vật A, nhân vật B, nhân vật phụ A' , nhân vật phụ B',.... và tất nhiên không thể thiếu là Ba tui, má tui, e tui, chị tui, anh tui, dì tui, chú tui.... n tui và crush của tui. * tung hoa *.hết rồi. bái bài....…
Nhân vật chính: Huyền Huyền, Hữu Nhiệm, Khắc Thiên, Linh Đan, Uyên Uyên, Tiên Tiên,..... Let's go!!…
Tomoe Tanaka học sinh giỏi nhất trường với thành tích hoàn hảo , được mệnh danh là thiên tài . Tuy có nhiều nữ sinh tỏ tình nhưng cậu đều từ chối . Vì cậu đã crush cô bạn thuở nhỏ Yuuki Ui một cô gái có thành tích thể thao lọt top của trường ,mỗi tội là nhỏ hơi bị ngố . Một hôm nhỏ quyết định chơi một VR game ( game thực tế ảo ) đang nổi tiếng . Và thế là hành trình cày cuốc game của thiên tài cùng cô bạn thuở nhỏ bắt đầu…
- Cô: từ một con người hồn nhiên, trong sáng vì chuyện tình yêu mà bi quan rồi tự tử.- Anh: từ một người hám gái (quen 2-3ng cùng 1 lúc) trở nên chung tình và sống tốt hơn.- Anh và cô quen nhau năm cuối đại học. Chuyện tình yêu kéo dài 2 năm, sắp đám cưới thì bạn của cô đã chuốc nh say rượu và ngủ cùng anh rồi chụp hình lại (chưa quan hệ). Cô thất vọng và chán nản gần 1 tháng, bame cô kh có bên để an ủi nên cô tìm cách giải thoát cho bản thân....- Cô chết anh biết chuyện, anh kh tin, anh thề sẽ chờ đợi cô. 20 năm sau, anh đi gặp đối tác ở một cty. Vì mệt quá nên ngủ lại khách sạn gần đó. Ngay lúc này, cô cũng đi bar gần đó vì mệt cũng dô khách sạn. Anh vô tình vào phòng cô, vì dang say anh tưởng cô là người năm đó nên đã... Nhưng cô đã có chồng vào 2 năm trước (lúc cô 18). Phải lsao đây?MỜI BẠN ĐỌC TRUYỆN.…
Đây là nhật kí của tôi để lưu lại những suy nghĩ và kỉ niệm cũng như an ủi bản thân Mọi người đừng vào đọc…