bình yên bên nhau thôi! [BibleBuild]
:hạnh phúc ở đâu thế?:kia kìa! nơi họ bên nhau...…
:hạnh phúc ở đâu thế?:kia kìa! nơi họ bên nhau...…
Người bạn đang đơn phương như thế nào? Anh ta đem lại cho cuộc sống bạn cảm giác mặn chát như muối hay ngọt ngào như kẹo? Nhưng dù anh ta đối xử với bạn ra sao thì cũng không thể khiến trái tim bạn ngừng thích - ngừng yêu - ngừng đập vì anh ta. Đơn phương là thế! Là cả một cơn bão dữ dội mà không ai có thể điều khiển được... 🍀🍂🌻…
Tên khác: Không có Tác giả: Ninh Mông Ngư Nhóm dịch: Ngôn Phong Tình trạng: Đang tiến hành Nguồn: ngonphongcomics.com Ngày thêm: 20/11/2017 Mười năm yêu đơn phương, Bạc Hoan dùng thời gian một nửa đời mình để theo đuổi người con trai tên Sở Trạch. Những điều tốt đẹp mà anh dành cho cô khiến cô không thể tự thoát ra được. Nhưng, mỗi một lần tỏ tình Bạc Hoan nhận lấy chỉ đều là sự từ chối lạnh nhạt. Đợi đến khi cô quyết tâm sẽ không làm phiền nữa, Sở Trạch mới nhận ra, cuộc sống của hắn không có sự tồn tại của nha đầu kia lại thiếu sức sống đến như vậy. Lấy hết dũng khí, bác sỹ Sở quyết định sẽ cố gắng hết sức để cưng chiều, cố gắng hết sức để yêu một lần.Lưu ý: truyện này không phải truyện của mình, mình thấy hay nên đăng lên cho mọi người cùng thưởng thức…
Tôi là Phương, người tôi thích là Bình An, bạn cùng bàn là Bảo. Chuyện tôi viết 100% là mối tình đơn phương HIỆN TẠI của tôi.…
Năm lớp 6 , cậu bàn 1 tổ 1 , tôi bàn 4 tổ 4 , nhìn cậu từ xa Năm lớp 7 , cậu bàn 2 tổ 2 , tôi bàn 4 tổ 4 , nhìn cậu gần hơn Năm lớp 8 , cậu bàn 3 tổ 3 , tôi bàn 4 tổ 4 , nhìn cậu gần hơn chút nữa rồi Năm lớp 9 , cậu bàn 3 tổ 3 , tôi bàn 4 tổ 4 , vẫn phải nhìn cậu từ xa nhưng thế này cũng được , tớ sắp buông được rồi , chỉ là hình như cậu thích ai đó mất rồi . Năm lớp 10 , cậu và tôi , 2 thành phố , 2 ngôi trường , 2 lớp học . Mối tình đơn phương này kết thúc rồi , tớ buông được rồi , tạm biệt .…
Vì quá là vã otp nhưng không có hàng để sìn nên mình quyết định tự tạo hàng để sìnMình viết theo ngôi thứ nhất nha nên là không quen thì thui nha*Lưu ý: đây là một chiếc fic oneshot khum liên quan đến nội dung chính trong phim…
Cậu mãi là cả thế giới của riêng tớVà đôi mắt tớ chỉ hướng về phía cậuTớ thích cậu lắm... nhưng cậu có nghe thấy tớ không ?...Câu chuyện được lấy cảm hứng từ bài hát 'Can You Hear Me' của Taeyeon và cái thứ được gọi là tình đơn phương…
Câu chuyện ngắn mà thôi ! Quá khứ khó quên. Nhưng người thì xem nó như là cát bụi, đã rơi rồi thì khó nhặt cầm lại tay...…
"Có lẽ trong cuộc đời của mỗi người ai cũng đã từng trải qua cảm giác yêu đơn phương là như thế nào...có những cuộc tình có kết quả tốt đẹp nhưng cũng có những mỗi tình lại không được như mong đợi. Có những người yêu nhưng không thể nói, có những người lại không thể đáp trả..."…
Nhân vật : Park ChanYeol ❤️ Byun BaekHyunThể loại : tình cảm , lãng mạng , hiện đại , ...💜💜💜💜💜💜💜💜💜💜💜💜💜____________________________________❣️❣️Mong các bạn sẽ thích nó ❣️❣️…
Để tôi kể cho bạn nghe, mối tình đầu của một cô gái.Truyện này, à không, thật ra đây là những dòng cảm xúc của cô ấy, về suy nghĩ, tâm trạng của cô khi hướng mắt về người cô thương....Mối tình đầu nhẹ nhàng mà sâu lắng, một ai đó chạm vào trái tim ta rồi lại đi......…
Cô yêu anh đến thế nhưng anh nào có biết? Cô là người luôn ở phía sau chờ anh mà anh nào có quay lại? Cô quan tâm anh nhiều đến thế anh nào có quan tâm? Tất cả chỉ vì.....Cô là người đến sau!"Nếu em là người đến trước thì anh có yêu em không?"…
Láy từ gg…
Một thoáng suy nghĩ chợt vụt tắt trong miền ký ức trong trái tim tôi, một cô gái nhỏ bé chỉ biết ngắm nhìn chàng trai năm ấy bên ngoài cửa sổ lớp học. Thích người ấy, liệu có nên nói ra…
Văn ánĐầy đất mang huyết dấu chân, một đám, đều cơ hồ là hoàn chỉnh .Trình Khải Tư mơ hồ nghĩ tới, này nữ hài tử, từng có một đôi cỡ nào tinh tế cỡ nào tú mỹ chân.Hung thủ từng buộc nàng ở trong này khiêu vũ sao? Đạp lên vết máu vũ đạo?Thứ mười hai dạ, là một tháng số sáu lễ Epiphany ban đêm, cũng là lễ Giáng Sinh liên tục ngày nghỉ cuối cùng một đêm, đương thần thánh carnival bế mạc, tà ác party liền bắt đầu !Cảnh sát Trình Khải Tư gặp gỡ bất ngờ thần bí nam tử Chung Thần Hiên, hôm sau say rượu tỉnh lại, mới phát hiện đối phương là có thâm hậu tâm lý học bối cảnh tân đồng sự.Hai người gặp phải khó giải quyết liên hoàn giết người án, hung thủ ý tại cướp lấy nhân thể đẹp nhất các bộ vị: Thủ, mũi, lỗ tai, liên da đầu tóc dài, thanh âm, chân......Mỗi lần đều lưu lại ẩn chứa nghệ thuật so sánh vật phẩm, hung thủ mục đích rốt cuộc là cái gì?…
Tôi chưa bao giờ nói yêu cô. Và cũng sẽ không bao giờ dám để nói lên điều đó. Nhưng tôi sẽ không hối tiếc bất kì điều gì. Vì đâu đó đã có người từng nói rằng. " Đơn phương chính là thứ cảm giác đẹp đẽ và sâu sắc nhất của thời niên thiếu." Tôi hạnh phúc vì đã cùng cô trải qua những thời khắc đẹp đẽ đó. Còn cảm giác cô dành cho tôi ư? Có thể trong cô có chút tình cảm dành cho tôi. Nhưng để gọi đó là tình yêu thì không phải. Đã có quá nhiều câu hỏi cho bản thân tôi. Hoài nghi rồi ngộ nhận. Đã đến lúc tôi biết phải buông. Người bắt đầu tất cả là tôi. Và bây giờ cố gắng để kết thúc nó cũng là tôi. Cuối cùng câu truyện gấp lại vẫn là công chúa hạnh phúc bên hoàng tử suốt về sau. Chú lùn chỉ có thể làm công chúa vui như một kẻ ngoài lề, là một nhân vật phụ hoàn thành tốt vai diễn không hơn không kém. Please comment and vote if y'all like it. Một điều nữa là mong các bạn tôn trọng bản quyền. Please no copy or re-up this story. Thank you.:)…
Lớp học nằm trên dãy hành lang cũ. Tiếng chuông vào học thôi thúc mọi người vào lớp. Ánh nắng ban mai chiếu rọi của ô cửa sổ cùng những cơn gió thổi lồng lộng.Cậu vẫn đứng đó, cất giọng nói to và dõng dạc, từng câu từng chữ như rót mật vào tim tôi. Đằng sau cậu là cả một bầu trời rộng lớn cùng những tia nắng sáng lấp lánh.Cậu giống như mặt trời vào mùa xuân, nhẹ nhàng chiếu sáng trái tim tôi. Cậu giống như một cơn mưa rào mùa hạ, chỉ thoáng qua chốc lát rồi rời đi, để lại bao tiếc nuối. Cậu giống như một đám mây mùa thu, mềm mại an ủi tôi rồi lại bị gió kéo đi. Cậu giống như cơn gió Bắc mùa đông, tuy lạnh lẽo nhưng lại ân cần xoa dịu những giọt nước mắt nóng hổi của tôi.Cậu là cả một hi vọng tôi ấp ủ suốt ba năm cấp III, là niềm hạnh phúc nhỏ bé mỗi ngày của tôi. Nhưng bây giờ, tôi đã không còn muốn là một người nhút nhát không dám lại gần cậu nữa, tôi muốn dũng cảm đối mặt với cậu để mỉm cười nói:"Tôi thích cậu!".......Trái tim lạnh lẽo của tôi khi gặp cậu bỗng trở nên ấm áp lạ thường.…
Có một mặt trời nhỏ dù không cần làm gì vẫn tỏa ra bên ngoài một nguồn năng lượng ấm áp, sưởi ấm biết bao sự sống ngoài kia.Có một mặt trời nhỏ chỉ cần đứng yên thôi, thì đã có biết bao hành tinh nguyện mình quay xung quanh nó, lấy nó làm nguồn sống của riêng mình.Mặt trời nhỏ đó, không ai khác chính là Kim Taehyung.------Các series trong truyện nếu không trùng tên sẽ không liên quan đến nhau.…
⚠️Truyện không liên quan đến bất kì yếu tố nào của lịch sử, là do bản thân mình nghĩ ra. Sẽ có một số tên gọi quen thuộc nhưng không đúng với sự thật lịch sử. ⚠️Tóm tắt: Công tên Duệ Minh là thừa tướng Nguyên Quốc. Hắn đơn phương thanh mai trúc mã của mình Tư Hạ là Quốc Sư của Nguyên Quốc, cũng là Hoàng Hậu của Hoàng đế Nguyên Phong Nguyên Quốc.Thụ là Mạc Y Ninh, gia đình thương gia khá giàu có vùng Giang Nam. Y Ninh cũng là bạn học của Duệ Minh và Tư Hạ. Có đều từ nhỏ đã không được thông minh, biết đọc chữ đã là may mắn, nhưng trời không diệt ai, y thân thể khỏe mạnh, là một nhân tài vỏ thuật. Cha của y vui mừng mời các danh võ khắp nơi về dạy. Cuối cùng cũng đậu Võ Trạng Nguyên làm nỡ mày gia tộc. Y không được thông minh nên y rất ngưỡng mộ những người có trí hơn người. Đặc biệt là Duệ Minh, người đồng môn với mình, hắn luôn được ân sư khen hết mực. Cũng nhiều lần chỉ dẫn y, y rất cảm động, ai cũng chê y ngốc không chịu chơi cùng, cũng không ai chịu chỉ bài cho y. Kể từ khi ấy, y quyết tâm luyện võ, mong muốn sau này có thể đứng cạnh Duệ Minh, mãi mãi không rời xa. Trên chiến trường đẫm máu, một thân hắc y, tay phải cầm kiếm, tay trái nắm chặt một chiếc thắt lưng đã bị phai màu, chỉ may cũng bung ra. Một mực nắm chặt như thể hắn vẫn luôn bên cạnh, mỗi một vết thương bị chém xuống chính là vì y mà chịu đựng. Từng chút một mong người sẽ nhớ đến mà thương xót cho y.Một đời dõi theo người, nhưng người lại sánh bước bên người khác, nâng đỡ người, sợ người đâu sợ người…