Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Ánh mắt tìm nhau trên sân khấu rực rỡ, những cử chỉ quan tâm kín đáo sau cánh gà. Câu chuyện về Karina và Winter, nơi những rung động thầm kín dần hé lộ, vẽ nên một bản tình ca dịu dàng giữa thế giới đầy ánh đèn và âm nhạc…
Tên khác: NPC怎么又被我吓裂了【无限流】/ Sao NPC lại bị ta dọa sợ rồiTác giả: Túc Tinh Xuyên - 宿星川Editor: Diệp Thiên PhươngNguồn: Raw Tấn Giang, WikidichTrạng thái: Đang tiến hànhSố chương: 471 chương + 2PNThời gian: 24/07/2024 - xx/xx/xxxxThể loại: Đam mỹ, Vô hạn lưu, Kinh dị, Linh dị thần quái, Cường x Cường, Sảng Văn, Chủ Thụ***Lâm Hòe Luôn tin rằng lòng tốt và sự nhiệt tình có thể ảnh hưởng tới lòng người. Tuân thủ nguyên tắc không phân biệt là người hay là quỷ, anh mở miệng chào các NPC cũng là quỷ, bắt tay với đôi bàn tay đẫm máu vươn ra từ gầm giường, nhiệt tình đào con quỷ bị chôn dưới đất lên và thả tự do cho nó, chia sẻ với bút tiên nguyên nhân tử vong... Nhưng tại sao những NPC đó ngày càng sợ hãi anh? Lâm Hoài: Làm một người tốt bụng thiện lương thật không dễ dàng chút nào a.***Thật ra còn CP tiểu kịch trường với quan điểm của tác giả mà thôi dài quá mình lười =))…
Trích truyện:Lâu dần, tình cảm của tôi dành cho nó không còn dừng lại ở mức bạn bè đơn thuần. Tôi nhận ra bản thân không tự chủ mà ngắm khuôn mặt tốn gái của nó, trong lòng dâng lên cảm giác đố kị, khó chịu khi trông thấy nó thân thiết với những người con gái khác, quan tâm tới nó hơn bình thường. Chẳng khó để tôi nhận ra rằng: TÔI THÍCH PHAN HOÀNG THIÊN!Cre bìa: Pinterest…
Có lẽ là cậu á....không bao giờ biết về mình , một người đang đơn phương c đây nàynhma mình biết về cậu rất rõ đấy :(-- Đơn phương câụ gần 2 năm ,tôi chẳng thể chịu đựng được nữa ,muốn cậu để ý đến tôi 1 chút thôi huh...…
Phải chăng trong những câu chuyện thần tiên ta được kể đều từ con mắt của kẻ thắng cuộc? Liệu những kẻ phản diện trong những câu chuyện đó đều đại diện cho cái ác hay chính nội tâm chúng cũng phải đối đầu với những lựa chọn khắc nghiệt như những con người?Quyển cổ tích này là dành riêng những kẻ đó…
Bạn đã bao giờ thích một người nổi tiếng chưa?Không phải kiểu hâm mộ đơn thuần, mà là... thích thật.Tôi từng như vậy.Một người lạ trên màn hình, rồi bỗng thành người ám ảnh trong từng suy nghĩ.Tôi bắt đầu học tiếng của anh, dõi theo từng chuyển động nhỏ nhặt,và lặng lẽ nuôi hy vọng sẽ có ngày đứng gần anh - đủ gần để hiểu, đủ xa để không làm phiền.Đây là hành trình của tôi, và cũng có thể là của bạn.…
Một lần cảm nắng kéo dài tận 7 năm.Tác giả: Phương Rùa Tôi kể bạn nghe một tình yêu lạ... Đó vẫn là một mối tình đơn phương chưa có điểm dừng, bởi, dù đã 7 năm, hình bóng cậu vẫn chưa hề phai nhạt trong tâm trí tôi. Tình yêu đơn phương quả thực rất giống một thanh chocolate đen. Vị đắng nhiều hơn ngọt nhưng để lại một dư vị thật đậm sâu, làm chúng ta muốn cắn thêm miếng nữa để cảm nhận hương vị quyến rũ đó. Thanh chocolate đen, thơm mùi cacao, ăn chẳng ngán, tuy chẳng ngọt vẫn làm ta mê mẩn. Cũng giống như tình yêu đơn phương, dù đắng, dù chẳng đi về đâu vẫn khiến ta vì chút ngọt ngào thoảng qua mà đâm đầu. Tình yêu giống như chất gây nghiện, đã thử sẽ lún sâu, đến cuối chẳng thể thoát ra nổi, để bản thân chìm trong vòng xoáy phức tạp của cảm xúc. Nhưng dư vị ngọt ngào sẽ còn mãi, để lại trong tâm trí tôi những kí ức đẹp nhất. Để tôi kể bạn nghe một tình yêu lạ, chuyện tình trong sáng của một cô gái thơ ngây đã lỡ phải lòng cậu bạn cùng bàn...…
Cô là Vương Mộc Nguyệt, 16 tuổi. Mồ côi bố mẹ từ lúc lên 6, từ khoảng lớp 1 đến lớp 6 đều đi học do trợ cấp. Hiện tại đang làm cho một quán bar đc 2 tuần.Anh là Triệu Khải Hàn, 23 tuổi, một thiếu gia giàu nức vách. Một playboy chính hiệu.…
Dùng 1 góc nhỏ trong app để viết ra đôi dòng tình cảm của tui!Tác phẩm này dựa trên chính cuộc đời tác giả và các nhân vật có thật ngoài đời nha,mọi chi tiết trong chuyện đều là những mảnh vụn nhỏ trong đời sống của tác giả khi đem lòng nhớ thương tới chàng trai ấy! Mong mọi người ghé lại để theo dõi hành trình đơn phương nhẹ nhàng này nhé!…