Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nội dung:Truyện kể về cô-An Tranh,là người có cuộc đời bình thường,suốt 1 đời cô an phận thủ thường,làm một con cá mặn sống đúng nghĩa.Nhưng trước khi bị tai nạn giao thông thì cô mới biết mình có một đứa cháu,con trai của chị gái cô để lại.......Trọng sinh lại được 1 lần nữa,cô quyết định trở mình,phấn đấu,nỗ lực thật tốt để có một cuộc sống tốt hơn…
Từ trước đến giờ luôn bị trêu chọc từ ngoại hình đến tính cách như một đứa con trai ,thì đã sao nào tui thích vậy đó .Đôi lúc tui cũng muốn giống bao nhiêu như bao phụ nữ khác nhưng tính cách và lối sống của tui khôq cho phép ....huhu (ai ở troq hoàn cảnh của tuii rồi sẽ hiểu 😣😣chi tiết xin nói sau) *Xuyên không , đọc thể truyện này hoài mà ao ước chi mình cũng xuyên, trở thành 1 nữ hiệp thời cổ đại tự do tự tại ..nam nhân ư tỷ đây khôq bận tâm nhé ( 25 tuổi rồi vẫn ế) Và rồi ước mơ đã trở thành sự thật nhưng chỉ 1 nữa. Tui xuyên rồi nhưng xuyên qua thành ai , 1 công công cmnr, số nhọ vãi.. cơ mà bên troq vẫn còn nguyên vẹn đầy đủ từ đầu đến chân vẫn là phụ nữ...... hầy ý trời mún tui phải sống sao troq bộ dạng nì…
Đã bao giờ bạn tự hỏi, nắng có màu gì...Màu vàng à?Có lẽ đúng...Nhưng tôi lại nghĩ khác...nó có một màu rất đẹp mà ít người biết được...Hãy nhắm mắt, cảm nhận bằng cả trái tim, màu sắc ấm áp của nắng sẽ nhuộm đầy tâm trí bạn.…
Xuyên qua (H)Y Y chán ghét nơi này.Theo xuyên qua cho tới hôm nay, đã là ngày thứ bảy .Quần áo của nàng, bị nhánh cây cạo,dán,thổi] nát, cả người không có một việc có thể mặc quần áo.Nơi này ban ngày luôn thật ấm áp, rất thoải mái, nhưng là đến mỗi ban đêm, thời tiết liền lãạnh xuống. Gió lạnh thổi tới nàng phấn nộn tiểu đầu vú trên, vẫn luôn mang đến tê dại căng đau.Xem thấy mình bộ dáng chật vật, nàng nước mắt ở trong hốc mắt đảo quanh.Vậy đối với tuyết trắng xinh đẹp bông, tơ] nhũ trên, vốn dĩ tỉ mỉ tiểu đầu vú luôn mắc cở sưng đỏ, như vậy kiêu ngạo mà kiều thành hai cái tiểu đột điểm, tựa hồ đang chờ đợi hung hãn chà đạp cùng hôn môi.Nàng xấu hổ nhịn không được vụng trộm khóc, sinh sợ bị người nhìn gặp.Nhưng là, nơi này là không ai .Xinh đẹp ánh trăng treo ở trong tầng mây, đổ xuống dưới màu bạc trắng ánh trăng.Đó là một kỳ quái rừng rậm, âm lãnh, ẩm ướt, mặc dù có mỹ vị trái cây rừng cùng ngọt ngào nước suối, nhưng là nàng bây giờ thật rất lạnh.Đặc biệt tắm thời điểm, lạnh như băng nước suối cóng đến nàng phía dưới mềm mại xấu hổ tiểu ấu huyệt hé ra một hạp co quắp, tựa như hé ra tham lam cái miệng nhỏ nhắn, cùng đợi người nào, đến hung hãn đút no nàng.Tiểu cô nương xấu hổ lại khóc lên.Tại sao sẽ như vậy đâu?Tại...này kỳ quái rừng rậm, nàng trở nên một chút cũng không giống chính mình.Nàng thật tốt hy vọng có một người đến chính mình rời đi, hoặc là, có cái gì động vật có thể cùng chính mình làm bạn, cho dù là chính mình ghét nhất xà.…
" Đến cuối cùng, hãy cho tôi 1 lần xưng hô anh-em với cậu được không, Tử Thất?- Anh:......." Nốt lần này thôi, cậu sẽ không phải nhìn thấy mình nữa đâu..." Yêu anh, em không cảm thấy sai. Em sẽ không hận hay ghét anh vì đã làm tổn thương em , mà phải cảm ơn anh mới đúng. Em cảm ơn anh! Cảm ơn anh đã cho em biết thế nào là yêu, thế nào là ngọt ngào ấm áp và thế nào là đau khổ con tim. Kiếp này, ông trời đã sắp đặt ta không thể bên nhau thì kiếp sau mong rằng... nếu chúng ta gặp lại chỉ là người dưng mà thôi, em không muốn nhận thêm bất kì nỗi đau nào từ kiếp sau vì phải gánh chịu cho kiếp này. Em mệt mỏi quá rồi. Bây giờ, em chẳng thể nào tiếp thêm sự giằng xé mà anh mang lại cho trái tim em nữa đâu, Tử Thất à! Giờ khắc này, sao em lại muốn ngủ thế nhỉ? Nếu em ngủ, anh nhớ gọi em dậy đó. Em ngủ 1 chút , 1 chút thôi...…
Đây là một câu chuyện thật đau đớn có thật với bản thân tôi...để giờ đây trong tôi còn mang mãi nỗi nhớ về cậu ấy...người tôi yêu, một chàng trai thẳng, một mối tình oan trái...(truyện không có pha chế thêm nên khô khan, ngắn gọn và nhanh, đây là kỉ niệm đời tôi nên tôi muốn giữ nguyên bản chính)…
Trường THPT Nam Dương - ngôi trường đứng đầu Hà Nội, nơi chỉ những học sinh ưu tú nhất mới có thể đứng vững.Ở đây, xuất thân chỉ là tấm vé vào cửa.Thực lực mới quyết định vị trí.Trương Mộc Nhiên - thiên kim Trương gia, chuyển từ TP. Hồ Chí Minh ra Hà Nội học lớp 11A1. Cô trầm lặng, điềm tĩnh, không phô trương. Nhưng chỉ một câu nói về cách giải bằng bất đẳng thức Jensen đã đủ khiến cả lớp phải nhìn lại.Trần Minh Khang - người luôn đứng đầu bảng xếp hạng từ ngày vào Nam Dương. Con trai duy nhất của Trần gia, lạnh lùng, kiêu ngạo và chưa từng có đối thủ ngang tầm.Cho đến khi Mộc Nhiên xuất hiện.Lần đầu tiên, bảng điểm có hai cái tên đứng ngang nhau.Lần đầu tiên, Minh Khang không còn một mình ở vị trí cao nhất.Và cũng là lần đầu tiên, cậu cảm thấy hứng thú với một người.Giữa áp lực thành tích, danh tiếng gia tộc và ánh nhìn của cả ngôi trường danh giá, hai con người ngang tài ngang sức bắt đầu một cuộc cạnh tranh không khoan nhượng.Nhưng đôi khi...Đối thủ đáng gờm nhất, lại là người khiến trái tim bạn rung động trước tiên.…
Giới thiệu nhân vật Nhân vật chính:- Trương My My: Nữ chính 18 tuổi. Cao 1m67. Có khuôn mặt khi khóc xấu nhất quả đất nhưng khi cười lại cực kì cute. Là con gái cưng của Trương Gia. - Hàn Thiên Tư: Nam chính 18 tuổi. Cao 1m83. Body cực đẹp khiến gái chết mê chết mệt. Là hotboycủa trường Haro( cùng trường với My My). Học giỏi. IQ 198. Là con thứ hai của Hàn Gia. Có biệt danh là "Hotboy máu lạnh"- Hàn Thanh Tuấn: Anh trai Thiên Tư, 20 tuổi. Cao 1m84 nhỉnh hơn em trai hẳn 1cm, tự hào quá ta. Thích My My từ lần đầu tiếp xúc nhưng sau này lại yêu một cô gái tên Hải Dương.- Mạc Tiểu Lăng: Nam phản diện 18 tuổi, học cùng trường, cùng lớp với My và Tư. Thích My My từ rất lâu nhưng không được đáp lại. - Hà Minh Thư: Nữ phản diện 18 tuổi, học trường Para. Yêu Tiểu Lăng nhưng cũng không được đáp lại.Nhân vật phụ:- Đặng Thiên Ân: 18 tuổi, cao 1m70. Học giỏi Toán, Anh, Hóa, Lý. Các môn còn lại thì... BFF của My My. Luôn ủng hộ cô bạn trong bất cứ hoàn cảnh nào.- Mai Hà Phương: 18 tuổi, học cùng lớp với Thiên Ân (2 người này học khác lớp My và Tư). Là BFF của My My đòng thời sau này làm gián điệp cho Minh Thư ( con nhỏ này coi bộ không coi trọng bạn bè nhưng thực chất là có ý tốt).Và một số nhân vật khác chưa xuất hiện trong những chương đầu!!!…
Tên truyện : khởi đầuTác giả : mạc linhVăn án : Lan hy là 1 cô gái có gia cảnh bình thường ,cô học hết lớp 11 thì nghỉ học vì cảm thấy học hành thật buồn chán ,tính cách huớng nội ,chầm tĩnh của cô khiễn không mấy ai thích....khi nghỉ học vì không có bằng cấp Lan Hy phải làm trong các nhà máy ,sưởng chế biến....bla bala Người yêu của Lan Hy thì phản bội ,bạn thân nhất thì cùng với người bạn trai của mình lên giường, thậm chí là còn có cả đứa con ... khi cô 25 tuổi thì tai nạn chết....tưởng chừng như mọi thứ đã kết thúc. Nhưng khi Lan Hy mở mắt ra lần nữa cô phát hiện mình sống lại lúc mình 5 tuổi. Lần này Lan Hy quyết tâm làm lại cuộc đời....bù đắp lại những hối tiếc của mình kiếp trước. Trên thế gian này rồi ai cũng sẽ sở hữu cho mình một số phận khác nhau ,không ai giống ai cả...và nó mang lại những ngã rẽ của cuộc đời .Có thể lúc trước bạn là 1 người hạnh phúc nhưng giờ thì không Hoặc bây giờ bạn là 1 người bi ai nhưng tương lai thì ngược lại.....Thế đấy cái gì theo thời gian thì cũng có sự thay đổi đó là quy luật ....ngày mai rồi cũng sẽ khác hôm nay ,tháng này rồi cũng sẽ khác tháng trước ....và có thể kiếp này cũng sẽ khác kiếp trước ..... tác giả : hi...xin chào các tình yêu ,Khởi Đầu là cuốn tiểu thuyết đầu tay của Mạc Linh có gì sai sót thì mong các tình yêu bỏ qua nhé ....ai thích thể loại trùng sinh thì cứ bơi vào hết đây...các đọc giả hãy ủng hộ truyện của mình nhé. ^•^…
Năm mười bảy tuổi, Chúc Minh Hân có ba nỗi lo lớn nhất đời học sinh:Làm bài không kịp giờThi thử điểm không như mong muốnKhông được làm ba mẹ thất vọngBa mẹ cô chưa từng nói câu "con phải đứng nhất".Họ chỉ nói:"Con gái ba mẹ cố gắng là được rồi."Chính vì câu nói đó, Minh Hân càng ngày càng học chăm đến... tự gây áp lực cho bản thân.Cố Trạch Dã thì ngược lại hoàn toàn.Học lực không tệ, nhưng cậu lười.Không thích ganh đua, không thích cố gắng vô ích, càng không nghĩ đến chuyện thức khuya cày đề.Khẩu hiệu sống của cậu là:"Đủ qua môn là được, đời còn nhiều thứ vui hơn."Cho đến một ngày, Minh Hân ôm đề toán chạy sang bàn cậu.- "Cậu giải giúp mình câu này được không?"Cậu nhìn đề.Nhìn thêm lần nữa.Rồi... chịu thua.Minh Hân gật đầu rất lịch sự, quay sang bàn bên cạnh:- "Bạn ơi, giải chung với mình nha."Hai cái đầu chụm lại.Hai cây bút chạy liên hồi.Không khí... quá hợp lý để khiến Cố Trạch Dã thấy khó chịu vô cớ.Tối hôm đó, lần đầu tiên trong đời, cậu tự giác mở sách.Từ hôm ấy, lớp 12 xuất hiện một hiện tượng lạ:Cố Trạch Dã bắt đầu hỏi bàiChủ động nộp bài đúng hạnThậm chí còn thức khuya... làm đềChỉ vì một lý do rất đơn giản:Không muốn thua ai trước mặt Chúc Minh Hân.Còn Minh Hân thì chẳng hay biết gì.Cô chỉ thấy người ngồi sau lưng mình dạo này:hay cằn nhằnhay chọc ghẹonhưng mỗi lần cô hỏi bài... đều giải đượcMột ngày nọ, cô hỏi đùa:"Cậu thích người xinh đẹp hay người thông minh?"Cố Trạch Dã không suy nghĩ, trả lời rất g…
📚 TẬP 1: Chiều hôm ấy tôi không mang về một cuốn sáchCuối tháng Bảy. Nắng chưa gắt hẳn, nhưng vẫn đủ để khiến tôi nheo mắt khi đạp xe qua con phố cũ. Phố huyện buổi chiều không ồn ào, từng cơn gió nhẹ lướt qua làm mái tóc tôi khẽ tung bay. Tôi ghé vào hiệu sách quen bên đường - nơi đã gắn với tôi từ những năm cấp hai. Cửa kính mở ra kêu "ting" một tiếng khẽ, mùi giấy mới và điều hòa phả ra dịu mát, xoa dịu cái oi bức ngoài kia.Tôi bước chậm rãi giữa những kệ sách cao ngất, tay lướt nhẹ trên gáy sách như một thói quen cũ. Tôi dừng lại ở kệ sách kỹ năng học sinh - nơi có cuốn sách tôi đã muốn mua từ lâu. Nó nằm trên tầng cao nhất của kệ, cách xa tầm với của tôi chỉ vài phân, nhưng lại như xa cả một bầu trời. Tôi thử kiễng chân, nghiêng người, đưa tay lên lần nữa... vẫn không chạm tới.Ngay lúc tôi định bỏ cuộc, thì...Một bàn tay khác bất ngờ vươn tới, lấy cuốn sách xuống chỉ trong một động tác dứt khoát. Bàn tay ấy thon dài, chắc chắn - và khiến tim tôi bất giác khựng lại nửa nhịp.- "Của bạn." - Giọng cậu trầm thấp, vừa đủ nghe, như tiếng nhạc nền trong một buổi chiều không nắng.Tôi quay lại.Và... ánh mắt chúng tôi chạm nhau.Chỉ một khoảnh khắc thôi. Ngắn đến mức nếu không để ý kỹ có lẽ sẽ bỏ qua. Nhưng với tôi, nó như một nhịp lặng kéo dài vô tận.Đôi mắt ấy - sâu, tĩnh lặng, không gợn sóng nhưng đủ khiến tôi luống cuống. Chúng không sắc bén, không lạnh lùng, cũng chẳng quá thân thiện - chỉ có một điều gì đó rất lặng, rất thật... và khó nắm bắt. Giống như đứng trước một mặt hồ b…
Trúc Mai là cô gái sinh ra và lớn lên nơi thị thành. Sau khi đã trải qua không ít những biến cố của cuộc đời. Cô đã chuyển đến một làng chài nhỏ để định cư, lập nghiệp. Sau một đêm mưa gió, Bảo Nam lạc đến nơi đây và mất hoàn toàn ký ức. Anh ta không còn nhớ ra mình là ai, từ đâu tới... Cuộc gặp gỡ định mệnh của hai con người xa lạ và hành trình tìm lại ký ức nơi làng chài... Tất cả sẽ khiến ta cảm thấy được bình yên giữa thế gian bộn bề.…
Nếu điều ước là có thật...Thì em ước chúng ta đừng gặp nhau...Để rồi đau khổ một mình em gánh...Còn anh mãi vẫn không biết...Liệu trái tim anh đã hoá đá...Hay do em tự suy diễn một mình...Em Hy vọng điều ước thành sự thật...Để mình hạnh phúc trong vòng tay ai đó..Nếu có thể... xin anh hãy tỉnh lại...Em sẽ chờ dù biết đó là sai...Anh không yêu em cũng được....Chỉ cần anh được sống...Thì mạng này là của anh…
Tuyến chính: Tay ba ngọt ngào nhưng rối rắm • Lâm Kha: Bé thụ, nhỏ nhắn, ngoan ngoãn, sống với Khương Dực (Công 1) từ nhỏ như anh trai. • Khương Dực: Công 1, lạnh lùng, chăm sóc thụ từ nhỏ, nhưng tình cảm đã không còn đơn thuần. Yêu Kha nhưng luôn kìm nén. • Đàm Anh: Công 2, nam thần trường học, bằng tuổi Khương Dực, có chút bất cần. Vô tình gặp Lâm Kha một lần, từ đó quyết theo đuổi.👉 Cả hai công đều thích Lâm Kha, nhưng một người gắn bó từ bé, một người xuất hiện sau nhưng mạnh mẽ chủ động.💔 Lâm Kha biết cả hai đều yêu mình. Và tệ hơn, cậu cũng rung động với cả hai... • Khương Dực yêu lặng thầm, kiểm soát nhẹ nhàng. • Đàm Anh yêu mãnh liệt, không ngần ngại tấn công.💥 Mâu thuẫn xảy ra khi Đàm Anh muốn tỏ tình công khai, còn Khương Dực muốn kéo Lâm Kha về "nhà" như cũ💫 Tuyến phụ: Yêu qua mạng - giả gái gặp bạo công • Cảnh Nhất: Thụ phụ, bạn học Lâm Kha, nhút nhát nhưng sống nội tâm, có một mối tình mạng "bí mật". • Hàn Húc: Công phụ, bạn học lớp trên, gặp Cảnh Nhất trong game, tưởng Cảnh Nhất là con gái vì avatar dễ thương và cách nói chuyện mềm mại.👉 Họ yêu nhau online, nhưng Cảnh Nhất luôn từ chối gặp mặt, lấy lý do "ngại, bệnh, xa"...💥 Đến ngày Hàn Húc thi xong, hắn quyết định "tìm vợ" thì phát hiện Cảnh Nhất giả gái, còn make-up, mặc váy hẹn người khác.🧨 Hàn Húc giận dữ kéo Cảnh Nhất ra khỏi quán, đè vào tường hôn ngấu nghiến, hỏi:"Em muốn làm con gái đến vậy? Hay em thích làm vợ anh?"👉 Kể từ đó, công bắt đầu "huấn luyện lại thụ", drama ngược sủng đan xen…
Năm 17 tuổi , có chàng trai phượng đỏ đã vì chuyện cô bạn cùng bàn uống thuốc không nghiêm túc mà giận cô cả tuần. .......Năm 24 tuổi , cũng có một anh chàng bác sĩ nổi cáu vì cô nàng quân nhân lại "ngựa quen đường cũ" , thuốc uống bữa có bữa không. Trong căn phòng y tế bé nhỏ , âm vang tiếng cãi nhau khó mà kiềm được của cô và anh."Anh bị điên sao Bân Nghĩa!!??" "Đó là trách nhiệm của bác sĩ như tôi" - Trái ngược với sự nóng nảy như dung nham của cô thì anh chỉ nhẹ nhàng cất giọng .Cái khí chất nhẹ nhàng tựa mặt hồ tĩnh lặng này từ trước đến giờ vẫn chưa bao giờ thay đổi , nó khiến người khác rất khó chịu , cái cảm giác giống bị khinh thường ấy."Anh nói coi có bác sĩ nào như anh không , tại sao anh không phát thuốc hết cho tôi một lượt đi , sao bắt tôi cứ đến cử là lại tìm anh đưa thuốc cho uống""Là tôi có lỗi với anh trước , nhưng anh đừng có trả thù tôi theo cái cách trẻ con như vậy chứ" - Sự tức giận của cô vẫn chưa có dấu hiệu suy giảm , ngược lại còn tăng lên vài phần"Tôi không phải là loại người để bụng , tôi làm vậy để đảm bảo số thuốc của mình không bị lãng phí thôi..."Anh đang nói thì bỗng nhiên dừng lại một khoảng , rồi từ từ cánh môi mới mấp mé ra thêm 1 câu "Hơn ai hết , cô là người hiểu rõ nhất mà cô Trang ,thuốc bữa uống bữa không!!!"Nghe đến đây , cô nghe đến đây thì liền khựng lại. Rõ chỉ là một câu nói nhưng cớ sao nó lại chất chứa biết bao thứ đằng sau...…
Khi hai con người đang ở độ tuổi đẹp nhất trong đời.Họ yêu nhau bằng cả trái tim.Liệu khi gặp phải khó khăn họ có lạc mất nhau?Tiền tài và danh vọng có làm cho con người trở nên sa ngã?Sau tất cả họ có thể bắt đầu lại......Hãy đón đọc câu chuyện ngắn of t nhé. thanks ///// edit: minor…
Tên truyện: Vì Sao Không Thể Với TớiThể loại: Yêu thầm,Thanh xuân vườn trường, SE.____________Trần Mộng Tiêu sinh ra trong một gia đình khá giả nhưng không mấy hạnh phúc. Năm cô lên 7, ba mẹ cô ly hôn. Song, cả hai người không ai muốn chịu trách nhiệm nuôi cô nên đã gửi cô vào cô nhi viện.Cuộc sống trong viện cũng không quá tệ, cô làm quen được với nhiều người. Các sơ cũng đối xử tốt với cô. Lên 8 tuổi, cô mới được đi học lại. Cuộc sống của cô từ đó cũng vui vẻ hơn. Cô không còn nghĩ tới chuyện năm 7 tuổi nhiều nữa.Năm cô 12, cô gặp được anh - người đã cho cô biết, ngưỡng mộ một người là thế nào, cảm giác nhớ nhung một người là thế nào, cảm giác mình vô cùng thích người ấy..nhưng lại không thể được đáp lại...Và chính cái ngày sinh nhật cô tròn 19 tuổi,..tử thần đã cướp lấy sinh mạng của người con trai cô yêu nhất.____________…
" Đại nhân...Hạ Lan đi đây...xin đừng quá nhớ mong..."---------------" Sửa khẩu cung, rồi ta đưa ngươi về!"---------------" Nhưng ta có, ta nhất định phải mang thứ mà ba năm trước hoàng đế đã đoạt lấy, trả lại cho ngài."---------------" Khuyến quân cánh tận nhất bôi tửu.7 Tây xuất dương quang vô cố nhân."--------------- Trải qua bao nghìn năm như thế, lòng người vẫn chẳng thay đổi, vẫn mãi nhớ nhung về hình bóng của người con trai nào đó mà dành cả cuộc đời mình đánh đổi lấy hư vinh cho người... Ta đợi ngươi dù có qua quãng thời gian dài và lạnh lẽo, vẫn đợi ngươi xuất hiện và bước vào trái tim ta một cách rất tự nhiên như ngươi đã từng. Hạ Lan của Tư Mã Thừa Trinh...______________________Trả là dư âm vẫn còn, hứng lại nổi lên...^^…
Ngày nàng sinh, vô cùng đau đớn, nằm ở trên bàn phẫu thuật, hắn lạnh như băng nói: trừ đứa bé ra tôi cái gì cũng không cần!Nàng lấy tính mệnh ra ép hắn, hắn lại làm như không nhìn thấy.Có yêu ta hay không? Nàng giữ chặt tay hắn, gằn từng tiếng.Có, đã từng yêu cô và đứa bé, hãy để ta làm, ta chỉ muốn đứa bé và trái tim cô. Hắn nói cũng không thèm quay đầu lại mà cứ thế rời đi.Nằm trên bàn phẫu thuật, nàng tuyệt vọng nhắm mắt lại....Hóa ra, yêu, chưa bao giờ tới, hận, chưa bao giờ quên....Lần gặp lại, nàng lẫn trong đám người cười cười nói nói giả tạo.Lần này cho dù có chết thì ta cũng muốn em chết bên cạnh ta! Hắn cắn cắn vành tai nàng thấp giọng nói.Ngươi, có tư cách đó sao? Nàng châm chọc hỏi.…
Nhân sinh, ai cũng muốn có được nhiều hơn những thứ họ cần. Vì vốn dĩ, tình yêu cũng phải nuôi dưỡng bằng vật chất.Cô gái cá tính Pha Lê phải lòng cậu bạn bất cần đời Hoa Duy ngay từ ánh nhìn đầu tiên sau lần gặp tình cờ. Tình cảm của hai người cứ thế êm đềm trôi qua cho đến khi một biến cố xảy ra, cả hai đều chịu áp lực từ gia đình và phân biệt đẳng cấp, những bí mật bị chôn vùi nên đã bỏ lỡ nhau.Cho đến bây giờ gặp được cô, cậu mới biết mình đã thay đổi nhiều đến thế nào. Cậu đã có được mục tiêu đời mình, là biến mọi nguyện ước nơi cô thành sự thật. Cô chính là lẽ sống, là liều thuốc Fluxetine (thuốc chống trầm cảm), là người hoàn thiện bản thân cậu. "Em là tất cả, là cuộc sống của tôi. Có đạt được tất thảy nhưng mất đi em thì còn nghĩa lý chi đâu."Cả một đời, một kiếp này của tôi đều là câu chuyện về em, người con gái tôi yêu. Chúng ta đã trải qua bao mùa thay lá, lại chẳng thể chờ đợi nhau đến ngày tuyết rơi...Bầu trời hãy chầm chậm tối chút được không, để tôi có thể ngồi bên cạnh em trên tuyến tàu hôm ấy...Chúng ta đã quen rồi, những khung cảnh tàn phai. Vượt qua những ngọn núi, trải qua nơi không người.Nhưng dừng chân trên con phố náo nhiệt ấy, hòa vào biển người rồi lại biến mất một lần nữa...Nếu như có thể tồn tại hai chữ "Nếu như"...…